Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi – Chương 57

Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi

Tác giả: Phong Hà Du Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: tart_trung

Beta: gaubokki​

Ngụy La kinh ngạc, không biết nên trả lời thế nào.

Nàng nhìn Triệu Giới, lần đầu tiên trên mặt lộ vẻ mờ mịt. Lúc nàng chạy

đi không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn trút giận cho Thường Hoằng,

nàng quá tức giận, thế cho nên ngay cả vết thương của mình cũng chẳng

quan tâm. Nhưng bây giờ có người đứng trước mặt nàng, lo lắng quan tâm

vết thương ở chân nàng, nàng cảm thấy cảm động. Ngụy La hít mũi, gọi:

“Đại ca ca…”

Triệu Giới cúi đầu, "Ừ" một tiếng, con mắt tiểu cô nương hồng hồng, hắn

còn tưởng cổ chân của nàng đau, chuẩn bị ôm nàng dậy. Ai ngờ Ngụy La

dang hai tay ra, nhìn hắn thì thầm nói: “Ôm muội một cái”.

Tâm Triệu Giới thoáng mềm, trìu mến vô cùng. Hắn nói được, cúi người ôm

nàng vào lòng, một tay ôm lấy eo nàng, một tay ấn đỉnh đầu nàng dính sát vào lồng ngực hắn.

Chỉ một yêu cầu nho nhỏ như vậy, sao hắn có thể không đồng ý? Huống gì hắn sớm đã muốn ôm nàng.

Thân thể tiểu cô nương vừa thơm vừa mềm, quyến luyến cọ cọ trong lòng

hắn, giống như ỷ lại vào hắn vậy. Trong chớp mắt, Triệu Giới tưởng rằng

nàng đã hiểu tâm tư của hắn, thậm chí cũng giống như hắn khát khaonàng,

nàng cũng khát khaohắn. Nhưng không đầy một lát, thân thể mềm mại trong

lòng khẽ động, rời khỏi hắn, đứng trước mặt hắn cười dịu dàng, giống như không có việc gì nói: “Tốt lắm, hút no một bụng tinh lực rồi”.

Người trong ngực bỗng nhiên không còn, chỉ còn lại chút hương thơm và

hơi ấm của nàng. Trong lòng Triệu Giới tiếc nuối, trên mặt cũng không

biểu hiện cảm xúcgì, trêu tức nàng cũng có nhiều cái thú vị: “Cái gì mà

tinh lực? Muội học mấy thứ này ở đâu?”

Một tay nàng vịn vào vai hắn, chống đỡ sức nặng nửa người: “Truyện cổ có kể lại”.

Mấy thứ thoại bản (1) thần thoại xưa đều có cùng một loại tình tiết, nữ

yêu quái đi hút tinh lực của nam nhân, nam nhân kiệt sức bỏ mình, chỉ

còn lại thi thể tiều tụy. Triệu Giới xoa xoa đầu nàng, con mắt sắc khẽ

chuyển, nàng thật sự biết cái gì gọi là hấp thu tinh lực sao? Nếu nàng

muốn hút đi tinh lực của hắn, một cái ôm cũng không đủ, còn phải làm rất nhiều việc. Về sau rồi nàng sẽ biết, cũng không phải chỉ một cái ôm đơn giản như vậy đâu.

Triệu Giới không muốn để nàng đứng quá lâu, cúi người bế nàng lên, đi về phía sân nhỏ của mình.

Ngụy La thuận thế ôm vai hắn, nhìn thấy phương hướng không đúng, gấp gáp nhắc nhở hắn: “Thường Hoằng, Đại ca ca, muội muốn đi thăm Thường

Hoằng”.

Triệu Giới dừng một chút, đành phải thay đổi phương hướng, mang nàng đi gặp Thường Hoằng.

Trên đường đi, Ngụy La nằm trong lòng Triệu Giới, mắt hắn nhìn phía trước, thong thả hỏi: “A La, vì sao muội lại ghét Lý Tụng?”

Ngụy La rũ mắt, nhớ tới vừa rồi mình đ//â//m cây trâm vào lồng ngực Lý Tụng, thanh âm lạnh xuống: “Hắn ta lúc nào cũng làm Thường Hoằng bị thương,

Thường Hoằng là đệ đệ của muội, ai cũng không thể làm đệ ấy bị thương”.

Nàng nói là chuyện từ trước tới giờ, giống như đều có liên quan tới Lý

Tụng, không ngừng dính dáng. Trước kia là tiểu đả tiểu nháo, bây giờ

trưởng thành rồi, lại dây dưa nữa thì không tốt. Triệu Giới không nói,

vừa rồi hắn đứng ở cửa, trông thấy Ngụy La nhón chân nói thầm vào tai Lý Tụng, thân mật như vậy, trong nháy mắt khiến hắn có tâm tư muốn giết

chết Lý Tụng. Hắn biết rõ Ngụy La không thể nào thích Lý Tụng, nhưng vẫn không quản được h*m m*n chiếm giữ của bản thân.

Ngụy La là của hắn, ngoại trừ hắn ra, ai cũng đừng nghĩ có được nàng.

Ngụy La nhẹ giọng hỏi hắn có biết chuyện xảy ra ở khu vực săn bắn hôm

nay không, Triệu Giới gật đầu: “Hạ nhân vừa nói lại với ta”.

Lý Tụng bắn tên làm Ngụy Thường Hoằng bị thương, cũng may miệng vết

thương không sâu, không nguy hiểm tới tính mạng. Triệu Giới cảm thấy sự

tình không đơn giản như vậy, trước đây mặc dù Lý Tụng có bắt nạt Ngụy

Thường Hoằng, nhưng bây giờ chính là bắn chết người, hơn nữa lại ở trong tình huống có hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, hết đường chối cãi. Triệu

Giới biết rõ tính tình của Lý Tụng, hắn ta mặc dù bướng bỉnh bất tuân,

nhưng không phải dạng người xúc động l* m*ng. Trong chuyện này còn có

nội tình, cần phải điều tra thêm.

Triệu Giới vừa đi, vừa trấn an tiểu cô nương trong lòng: “Sau này lại có chuyện như vậy, nói cho ca ca biết trước. Bản vương giúp muội giải

quyết, muội không cần tự tay làm mấy việc này”.

Đang nói chuyện thì bọn họ đã đi tới sân nhỏ của Thường Hoằng, hắn ôm

nàng đi vào phía sau chính thất, thả nàng trên ghế bát tiên bằng gỗ lim

sơn đen, ngồi xổm người xuống xoa xoa cổ chân nàng: “Đau không?”

Ngụy La co người lui về sau: "Vừa rồi đau, bây giờ không đau như vậy

nữa..." Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt to đen nhánh sáng ngời rạng

rỡ, tràn ngập hiếu kỳ: "Cái gì cũng giúp muội sao? Cho dù muội làm gì,

ca ca cũng đều giúp muội?"

Triệu Giới cảm thấy bộ dạng nàng bây giờ quá đáng yêu, nhịn không được

nhếch môi cười một tiếng, xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn phấn nộn của nàng

nói: "Cái gì cũng đều giúp muội."

Nàng nhìn hắn, vừa kinh ngạc vừa sợ, giống như không thể tin tưởng lời nói của hắn được.

Nhưng Triệu Giới lại không chịu giải thích thêm, hắn đứng dậy kêu người

đi phòng bếp bưng một chậu nước nóng đến, giúp nàng xoa bóp cổ chân.

Máu bầm trên cổ chân Ngụy La chưa tan, mới nãy lại đi nhiều như vậy, bây giờ càng sưng lớn hơn. Triệu Giới thay nàng chườm nước nóng, sau lại

dùng rượu thuốc tối qua xoa bóp nhẹ nhàng, lúc này nàng mới thấy đỡ đau

hơn.

Nàng chuẩn bị mang giày, nhưng Triệu Giới lại đè bắp chân nàng lại, nói: “Đừng lộn xộn, để ta”.

Cái gì Triệu Giới cũng làm, ngay cả mang giày cũng phải giúp nàng, có

phải không tốt lắm không? Hắn là vương gia, giúp nàng làm mấy chuyện này có thật ổn không? Ngụy La vô thức tìm kiếm Chu Cảnh để kêu hắn đi

khuyên Triệu Giới, ai biết Chu Cảnh sớm đứng ở cửa, đưa lưng về phía bọn họ, giống như luyện mãi thành thói quen đối với chuyện như vậy.

Ngụy La cầm lấy tất lụa trắng, cố chấp nói: "Để muội tự làm..."

Triệu Giới thấy nàng kiên trì, cười cười, buông chân nàng ra, nói: "Được".

Ngụy La khom lưng đeo tất, cuối cùng cũng thở phào một hơi. Nàng còn

muốn vào nội viện thăm Thường Hoằng, lập tức lại gặp phải vấn đề nan

giải, chân nàng không thể đi bộ lần nữa, sao có thể qua đó chứ?

Triệu Giới đứng trước mặt nàng, cố nhịn cười, thấy môi phấn hồng nhếch

lên, nhịn không được hỏi: "Muội tự mình đi qua, hay để bản vương ôm qua

đó?"

Ngụy La ngước mắt, không nói lời nào.

Triệu Giới thấp giọng cười một tiếng, cuối cùng vẫn ôm lấy nàng, bế nàng đi vào nội viện.

* ​

Trong nội viện, hai vị đại phu đã giúp Thường Hoằng xử lý sơ qua miệng

viết thương. Máu đã ngừng chảy, nhưng người còn chưa tỉnh. Đại phu nói

ban đêm có thể sẽ bị sốt, đến lúc đó cho hắn uống một chén dược là được, sáng hôm sau tỉnh lại thì không có gì đáng ngại.

Lương Dục vẫn đứng canh ở bên giường, thấy Triệu Giới ôm Ngụy La vào

trong liền nhịn không được ngẩn người, ôm quyền hành lễ: "Tham kiến Tĩnh Vương điện hạ."

Triệu Giới đặt Ngụy La xuống ghế hoa lê, suy nghĩ một chút, vì danh dự

của nàng, vẫn là giải thích: “Chân A La đau, không thể xuống đất, bản

vương liền ôm nàng tới đây”.

Lương Dục bừng tỉnh đại ngộ, cũng không nghĩ nhiều, lui sang một bên nhường chỗ lại cho Ngụy La.

Ngụy La nhìn Thường Hoằng nằm ở trên giường, mũi chua xót, nhịn không

được cầm lấy tay hắn. Tối hôm qua còn tốt lắm, chắn trước mặt nàng lên

án Triệu Giới, ai biết được mới một ngày liền biến thành như vậy… Nàng

nghiêng đầu dùng ống tay áo lau đi nước mắt, động tác trẻ con, cùng

người vừa rồi cầm trâm đả thương người khác giống như hai người khác

nhau.

Đến đêm, Thường Hoằng quả thật bị sốt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, miệng

còn nói mấy lời mê sảng. Ngụy La vô cùng lo lắng, vội vàng kêu hạ nhân

đi sắc thuốc, tự mình nhìn hắn uống hết thuốc mới buông lỏng.

Cũng may sau khi uống thuốc xong liền khá hơn nhiều, tiếp tục ngủ, sáng ngày thứ hai mới tỉnh.

Một đêm này đem Ngụy La lăn qua lăn lại, cơ hồ suốt cả đêm cũng không

chợp mắt, canh giữ bên cạnh Thường Hoằng một tấc cũng không rời, sợ hắn

lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Triệu Giới cũng ở một bên bồi nàng,

nhiều lần kêu nàng về nghỉ sớm, Ngụy La đều cố chấp lắc đầu, nói gì cũng không chịu đi. Cho tới khi tia nắng ban mai chiếu vào, nàng rốt cuộc

không thể chống đỡ nổi nữa, nằm sấp trên đầu giường ngủ thiếp đi.

Triệu Giới tiến lên, bế nàng lên, nhìn nhìn Thường Hoằng đã tỉnh nằm

trên giường, trầm giọng nói: “Ngươi dưỡng thương cho tốt, bản vương mang A La đi trước”. Trước khi đi còn bổ sung một câu: “Đại phu nói trên

người ngươi có thương tích, không nên cử động, chờ sáng ngày mai, bản

vương lại an bài người đưa các ngươi hồi phủ”.

Nói xong liền xoay người rời đi.

Thường Hoằng nằm ở trên giường, gương mặt tuấn tú tái nhợt, nhìn bóng

lưng Triệu Giới ôm A La đi mất, rất lâu sau cũng không dời mắt đi.

* ​

Người thắng trong đại điển săn bắn năm nay là Lương Dục, tiếp theo là Lý Tụng và một vị nhi tử của ngự sử đại nhân, hôm qua đã báo lên cho Hoàng Đế.

Sau khi kết thúc cuộc tranh tài, những người khác trong Cảnh Hòa Sơn

Trang lục tục hồi phủ, chỉ có Ngụy Thường Hoằng và Ngụy La ở lại thêm

một ngày.

Lý Tụng không ở lại, mang theo thương tích trở về phủ Nhữ Dương Vương.

Tiền đường (2) phủ Nhữ Dương Vương.

Nhữ Dương Vương và Cao Dương Trưởng Công Chúa biết Lý Tụng bị thương,

vừa sợ hãi vừa đau lòng. Cao Dương Trưởng Công Chúa lo lắng trùng trùng

hỏi: "Mấy năm nay đều chưa từng bị thương, lần này sao lại thế này? Là

ai làm con bị thương?”

Lý Tụng ngồi trên ghế bành, nắm chặt tay vịn điêu khắc hoa văn hình mây, không chịu trả lời.

Cao Dương Trưởng Công Chúa đành phải quay sang hỏi người hầu của hắn,

người hầu muốn nói lại thôi. Vừa muốn mở miệng, lại bị một ánh mắt hung

dữ nhìn tới, lập tức ngậm miệng.

Lý Tụng rũ mắt, thong thả nói: “Không do ai làm cả… Là tự con chủ quan”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...