Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Say Rượu Làm Loạn – Chương 8: Hiệp nghị

Say Rượu Làm Loạn

Tác giả: Vân hiu
Lượt đọc: 1,485
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạnh Lễ không thể nhìn được bộ dáng này của cô, giống như chú cún nhỏ đã đói bụng một tuần. Anh xoay người cầm lấy túi bánh mì chưa mở trên bàn ném cho cô.

Liễu Nhứ nhận bánh mì, ngồi dậy, lập tức xé mở bao bì, ăn ngấu nghiến.

Cô quá đói bụng, không còn giữ hình tượng thục nữ, ăn đến vụn bánh mì rơi đầy xuống đất.

Mạnh Lễ nhìn Liễu Nhứ đang ngồi trên mặt đất, mày kiếm hơi nhíu lại, anh vừa rồi chính là đối với cái người phụ nữ bình thường lại lôi thôi như vậy nổi lên phản ứng sao?

Nói ra, đám huynh đệ kia của anh nhất định sẽ không tin. Anh đường đường là một tổng tài công ty lớn, phụ nữ xinh đẹp kiều diễm nào mà chưa từng thấy qua, vậy mà sẽ đối với người phụ nữ luộm thuộm bình thường này nổi lên phản ứng sao?

Nhắc đến phản ứng, sắc mặt Mạnh Lễ liền không tốt.

Chẳng qua là mới ba phút, anh lại cảm giác vật dưới háng của mình đã mềm nhũn.

Chẳng lẽ cần nữ nhân này không ngừng kích thích chính mình, cái thứ không chịu thua kém dưới khố hạ kia mới có thể cứng rắn sao?

Liễu Nhứ ăn xong nửa túi bánh mì, lấy mu bàn tay lau mẩu vụn trên khóe miệng, ngửa đầu nói với Mạnh Lễ: "Mạnh tiên sinh cám ơn anh đã tiếp đãi, tôi ăn no rồi."

Khi Mạnh Lễ còn chưa kịp phản ứng, cô lập tức nhào tới, dùng đôi tay nhỏ bé từng lau miệng kia ôm lấy đùi anh, bắt đầu khóc lóc.

"Hu hu... Mạnh tiên sinh cầu xin anh đừng lập án, cho tôi một cơ hội sửa chữa bản thân đi, tôi nguyện ý bồi thường tất cả chi phí điều trị, cố gắng giúp anh chữa khỏi thân thể."

Hai tay bẩn kia, anh vừa cúi đầu liền có thể nhìn thấy trên mu bàn tay vẫn còn dính mẩu vụn trắng, có lẽ trên đó còn có nước miếng mà anh không nhìn thấy.

Bệnh sạch sẽ của Mạnh Lễ lại bắt đầu phát tác. Anh siết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi, cố nén xúc động muốn đánh người, chậm rãi ngồi xổm xuống, ngang bằng với Liễu Nhứ.

Anh nhìn Liễu Nhứ đang khóc vô cùng giả tạo kia, trầm giọng mở miệng: "Có mang hiệp nghị đến không?"

"Hả? Hiệp nghị gì?" Tiếng khóc của Liễu Nhứ đột nhiên dừng lại, sửng sốt một hồi mới phản ứng lại, Mạnh Lễ nói là chính là hiệp nghị thỏa thuận bồi thương giải quyết cá nhân.

"Có, có, Mạnh tiên sinh, anh đợi một lát."

Liễu Nhứ sáng nay khi ra ngoài, đeo một cái túi màu trắng trên một vai, trong túi chứa hai tờ giấy hiệp nghị đã in xong.

Cô vội vàng quay đầu lại, nhặt túi xách vừa vào cửa đã bị ném xuống đất, kéo khóa ra, lấy hai hiệp nghị ra đưa cho Mạnh Lễ, "Mạnh tiên sinh, anh nhìn xem, phần hiệp nghị này có được không?"

Mạnh Lễ nhận lấy hiệp nghị, cúi đầu nhìn kỹ.

Trên hiệp nghị viết: "Ngày xx tháng xx năm 20xx, bên A Liễu Nhứ vì say rượu, đi nhầm tầng, lạc vào căn nhà 901 tòa mười. Chủ sở hữu là bên bên B Mạnh Lễ, bên A đã vô tình cắn hạ thân của bên B, gây ra một mức độ thương tích nhất định cho cơ thể của bên B.

Hai người quyết định hòa giải cá nhân, bên B Mạnh Lễ kiên trì nguyên tắc không khởi tố, không lập án.

Bên A Liễu Nhứ nguyện ý bồi thường tất cả chi phí điều trị phát sinh khi bên B Mạnh Lễ chữa trị hạ thể, cũng nguyện ý bồi thường phí tổn thất tinh thần nhất định.

Bên A Liễu Nhứ, số chứng minh thư nhân dân xxxxxxxxxxxxxxx

Bên B Mạnh Lễ, số chứng minh thư nhân dân xxxxxxxxxxxxxxx

Thỏa thuận có hiệu lực ngay lập tức sau khi hai người ký và đóng dấu vào hiệp nghị. "

Mạnh Lễ đọc xong hiệp nghị, anh ngước mắt nhìn về phía Liễu Nhứ, nói: "Phần thỏa thuận này không đủ hoàn thiện, tôi còn muốn bổ sung thêm một điều nữa."

"Bổ...... Bổ sung cái gì?" Liễu Nhứ nhìn tây trang giày da trên người Mạnh Lễ, tóc tai được chau chuốt tỉ mỉ, trái tim bỗng nhiên run lên.

Mạnh Lễ nhận lấy hiệp nghị, cầm lấy bút bên cạnh, nhanh chóng lưu loát hạ bút ký tên mình.

Hai bản hiệp nghị, mỗi bên giữ một bản.

Sự việc cuối cùng cũng được giải quyết.

Liễu Nhứ bỏ bản hiệp nghị vào trong túi xách, trong lòng mừng thầm. Cô cuối cùng không phải lưu lại bản án, về sau vẫn là một cô nương trong sạch.

Mạnh Lễ liếc mắt nhìn lịch treo tường, nói: "Ngày mai là cuối tuần, cô rảnh không? Nếu rảnh rỗi, đi cùng tôi đến bệnh viện để kiểm tra. "

Liễu Nhứ cuối tuần không cần đi làm, nhanh chóng gật đầu: "Có, có, lúc nào Mạnh tiên sinh chuẩn bị đi, báo tôi một tiếng. Tôi lúc nào cũng có thể."

Đang lúc xoay người đang chuẩn bị rời đi, Liễu Nhứ bỗng nhiên nhớ tới, mình còn chưa có phương thức liên lạc của Mạnh Lễ.

Cô lấy điện thoại di động ra, mở *, "Mạnh tiên sinh, chúng ta thêm bạn * đi, thuận tiện liên lạc sau này, bàn bạc về chi phí bồi thường điều trị."

Mạnh Lễ nghe vậy liền lấy điện thoại di động ra, mở mã QR * quét Liễu Nhứ một cái.

Sau khi thông qua, cả hai bên trở thành bạn bè trên *.

Hình đại diện * của Mạnh Lễ là một bức ảnh màu trắng, không có hình ảnh gì cả.

Tên * của anh cũng rất đơn giản, chỉ có một chấm đen nhỏ ".".

Hoạt động trên trang cá nhân cũng rất ít, bài đăng gần đây nhất trong vòng tròn bạn bè là tháng sáu năm ngoái. Anh đăng một bức ảnh, trong ảnh là một bóng lưng cao lớn.

Không có caption, icon, cái gì cũng không có.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lớn như trong tưởng tượng
Chương 2: Ngậm lấy của anh (hơi H)
Chương 3: Cắn anh một cái
Chương 4: Đi vệ sinh vẫn còn thấy đau
Chương 5: Ảnh full HD không che
Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được
Chương 7: Anh lại cứng rồi
Chương 8: Hiệp nghị
Chương 9: Đến bệnh viện kiểm tra
Chương 10: Bị phụ nữ chạm vào vẫn còn phản ứng à?
Chương 11: Người yêu
Chương 12: Giấy nợ
Chương 13: Tái khám
Chương 14: Đề nghị
Chương 15: Nói xấu sau lưng
Chương 16: Anh có bạn gái chưa?
Chương 17: Cọ xát
Chương 18: Không vui
Chương 19: Có cảm giác (hơi H)
Chương 20: Cứng rồi lại mềm
Chương 21: Không còn mặt mũi
Chương 22: Không có cảm giác
Chương 23: Dịu dàng (hơi H)
Chương 24: Nơi tư mật xinh đẹp (H)
Chương 25: H
Chương 26: Chảy thật nhiều nước
Chương 27: Làm người giúp việc cho tôi
Chương 28: Tối nay nhớ đến để trị liệu
Chương 29: Sờ tiểu huyệt xinh đẹp của cô (H)
Chương 30: Thích giường của tôi lắm à?
Chương 31: Anh có thể dùng nó cọ tôi
Chương 32: Hức...anh Mạnh (H)
Chương 33: Nhiều nước quá, không cẩn thận trượt vào (H)
Chương 34: Động vài lần là có thể bắn (H)
Chương 35: Làm cô đến mức phun nước (H)
Chương 36: Anh lừa tôi, tôi không muốn anh cắm (H)
Chương 37: Bắn (H)
Chương 38: Lúc nào cũng có thể cứng mới là đàn ông
Chương 39: Muốn ôm mày ngủ mỗi ngày
Chương 40: Mua bao
Chương 41: Nghĩ lại cảnh tượng bị anh nện
Chương 42: Bàn công việc
Chương 43: Trừ tiền
Chương 44: Chưa khỏi
Chương 45: Muốn ăn đứt cậu nhỏ
Chương 46: Gặp lại tình cũ
Chương 47: Tối nay tiếp tục trị liệu
Chương 48: Quá khứ (1)
Chương 49: Quá khứ (2)
Chương 50: Quá khứ (3)
Chương 51: Quá khứ (4)
Chương 52: Quá khứ (5)
Chương 53: Phần dưới của tôi rất khó chịu
Chương 54: Cho tôi sờ ngực (hơi H)
Chương 55: Nhìn anh đưa từng chút một vào trong cơ thể (H)
Chương 56: Đừng bắn vào trong (H)
Chương 57: Thái độ
Chương 58: Sau khi say rượu
Chương 59: Đi tiểu trước mặt anh
Chương 60: Tắm giúp cô
Chương 61: Cắm đến khó chịu (H)
Chương 62: Làm cho đến khi cô khóc lóc xin tha (H)
Chương 63: Bắn hết vào trong (H)
Chương 64: Sinh ra, tôi nuôi
Chương 65: Tôi chờ cô về
Chương 66: Muốn làm từ phía sau
Chương 67: Sắc dụ
Chương 68: (H)
Chương 69: Không muốn mang thai con của anh (H)
Chương 70: Kẹp thật chặt (H)
Chương 71: Ra ban công (H)
Chương 72: Rách bao (H)
Chương 73: Làm đến mức vào bệnh viện
Chương 74: Khỏi bệnh
Chương 75: Cứng rất nhanh
Chương 76: Ngừng trị liệu
Chương 77: Chia xa
Chương 78: Người phụ nữ xa lạ
Chương 79: Quay lại
Chương 80: Mang thai
Chương 81: Bỏ đứa bé
Chương 82: Gặp lại Mạnh Lễ
Chương 83: Nhập viện
Chương 84: Hai người chuẩn bị kết hôn à?
Chương 85: Em bé đạp
Chương 86: Đừng sợ, chúng ta về nhà
Chương 87: Đ//â//m vào trong (H)
Chương 88: Kết hôn với anh
Chương 89: Điện thoại đôi
Chương 90: Kết thúc
Chương 91: Kết hôn
Chương 92: Động phòng
Chương 93: Đ//â//m vào từng tấc một (H)
Chương 94: Bắn vào trong (H)
Chương 95: Hôn lễ
Chương 96: Sinh con
Chương 97: Ngực căng
Chương 98: Gậy thịt cứng ngắc
Chương 99: Thực tuỷ biết vị
Chương 100: Hút sữa (H)
Chương 101: Cắm quá sâu (H)
Chương 102: Mạnh Cảnh
Chương 103: Cha
Chương 104: Không muốn cô nấu cơm cả đời cho anh sao?
Chương 105: Nổi giận
Chương 106: Đúc ra từ một khuôn
Chương 107: Sự thật
Chương 108: Lên án
Chương 109: Không phù hợp với trẻ con
Chương 110: Không đủ (H)
Chương 111: Cửa sổ play (H)
Chương 112: Em gái
Chương 113: Đại kết cục

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Say Rượu Làm Loạn
Chương 8: Hiệp nghị

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Hiệp nghị
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...