Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Say Rượu Làm Loạn – Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được

Say Rượu Làm Loạn

Tác giả: Vân hiu
Lượt đọc: 1,481
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô suy sụp thất vọng trở về. Nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, có thời gian, liền đến nhà Mạnh Lễ cắm rễ, hy vọng có thể nói chuyện với anh.

Mạnh Lễ giống như đang cố ý tránh cô. Liễu Nhứ ngồi xổm canh giữ trước cửa nhà anh vài lần nhưng ngay cả một lần cũng không gặp được.

Mắt thấy kỳ hạn ba ngày sắp đến.

Liễu Nhứ hoảng hốt, thậm chí đêm qua cô còn mơ thấy ác mộng.

Cô mơ thấy bản thân bị cảnh sát bắt vào tù, mặc cho cô cầu xin giải thích thế nào, cảnh sát cũng không chịu thả cô ra.

Mỗi ngày cô chỉ có thể cuộn mình trong nhà tù bẩn thỉu và tối tăm, không có tự do, ngay cả cha mẹ cũng không được gặp.

Bạn bè cùng trường nghe nói cô phạm tội d//â//m ô, ai nấy đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, sau đó lại châm chọc khiêu khích cô một phen, lạnh lùng xoay người rời đi.

Ngay cả bạn thân là Cù Dương và Tiêu Dĩnh cũng xem thường cô lại làm ra loại chuyện không biết xấu hổ này, sau khi mắng chửi cô một hồi cũng lạnh lùng rời đi.

Liễu Nhứ sợ tới mức bừng tỉnh giữa đêm, hoảng hồn sờ trán một phen, trong lòng bàn tay dính một tay mồ hôi lạnh.

Thật đáng sợ!

Không, cô không muốn ngồi tù.

Liễu Nhứ điên cuồng lắc đầu, sau đó lập tức nhắn * cho quản lý, nói mình đột nhiên bị viêm dạ dày. Ngày mai muốn xin nghỉ một ngày, không thể đi làm được.

Cô dự định sáng sớm ngày mai, liền đến trước cửa nhà Mạnh Lễ canh giữ cả ngày, hẳn là có thể ngồi đợi đến khi anh trở về.

Quá nửa đêm, Liễu Nhứ đã chìm vào ngủ say, không còn chút gì gọi là hoảng sợ nữa.

Sáng sớm hôm sau, cô rửa mặt, ngay cả đi làm cũng không đi, trực tiếp đến cửa nhà Mạnh Lễ canh giữ.

Đợi đến mười hai giờ trưa, Liễu Nhứ ngồi đến chân tê dại, vừa đói vừa mệt nhưng Mạnh Lễ cũng không xuất hiện, hơn nữa nhà anh lại im ắng vô cùng, một chút động tĩnh cũng không có.

Liễu Nhứ đứng dậy, gõ cửa một hồi lâu, hướng vào phía trong nhà hô vài tiếng "Mạnh tiên sinh" cũng không có ai trả lời.

Cô xoa cằm, nhỏ giọng nói thầm: "Chẳng lẽ Mạnh tiên sinh trước khi mình đến đã rời đi rồi?"

Trong quá trình ngồi canh gác, Liễu Nhứ bởi vì đêm qua ngủ không ngon, có chút mệt mỏi, liền dựa trên đầu gối chợp mắt.

Cô thầm nghĩ, Mạnh tiên sinh hẳn sẽ không lén rời đi khi cô đang ngủ gật chứ.

Cảm thấy không có khả năng, cô cũng không phải người ngủ say như chết, nếu có động tĩnh mở cửa, Liễu Nhứ cô nhất định sẽ nghe được.

Bụng có chút đói, Liễu Nhứ xoa xoa bụng, lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, đã mười hai rưỡi.

Thời điểm này, Mạnh tiên sinh có thể sẽ đi về nghỉ ngơi một lát.

Liễu Nhứ nghĩ, tự mình nâng cao tinh thần, có lẽ một giây sau Mạnh tiên sinh sẽ xuất hiện.

Cho dù đói bụng, cũng phải chịu đựng.

Nếu là chạy đi ăn cơm đúng lúc Mạnh tiên sinh trở lại, vậy cô liền bỏ lỡ cơ hội mất rồi.

Mạnh tiên sinh hình như rất chán ghét cô, vừa vào phòng liền không chịu mở cửa, hoặc là làm bộ như không ở nhà, mặc cho cô hô khản cổ, gõ đến mềm tay cũng không chịu mở cửa.

Cô chỉ có thể trực tiếp đối diện anh, quấn lấy anh, mới có cơ hội nói chuyện.

Hôm nay đã là ngày cuối cùng, ngày mai báo cáo canh thương sẽ có, cô không thể bỏ lỡ cơ hội cuối cùng này.

Liễu Nhứ xoa xoa cái bụng đang kêu, dựa bên vách tường, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Liễu Nhứ đợi hồi lâu cũng không thấy Mạnh Lễ xuất hiện.

Cô lấy điện thoại ra và nhìn thời gian, đã 14:35.

Đến giờ này, xem ra Mạnh tiên sinh không phải loại người buổi trưa sẽ về nhà nghỉ ngơi.

Liễu Nhứ thở dài, tiếp tục chờ.

Cô chờ đến mức vừa đói vừa buồn ngủ, thật sự nhịn không được, lại ôm đầu gối ngủ thϊếp đi.

Cũng không biết đợi bao lâu, Liễu Nhứ mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng bước chân từ xa đang lại gần truyền đến.

Đôi giày da sáng bóng giẫm lên sàn nhà, phát ra tiếng cộc cộc thanh thúy.

Một người đàn ông thân hình cao ngất, mặc âu phục giày da xuất hiện.

Liễu Nhứ mở đôi mắt buồn ngủ nhìn về phía trước. Khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc, cơn buồn ngủ lập tức biến mất

Cô hưng phấn bật người đứng lên, ngẩng mặt cười gọi: "Mạnh tiên sinh anh đã về."

Mạnh Lễ nhướng mày nhìn Liễu Nhứ, giọng nói lạnh nhạt: "Cô tới đây làm gì?"

"Mạnh tiên sinh, chúng ta nói chuyện đi."

Mạnh Lễ đi lên trước, lấy chìa khóa ra mở cửa, cũng không nhìn Liễu Nhứ, "Không có gì để nói, dựa theo thủ tục pháp lý đi."

Anh mở cửa lập tức đi thẳng vào nhà. Sau đó lại quay người, chuẩn bị đóng cửa.

Mắt thấy cửa sắp bị đóng lại, Liễu Nhứ quýnh lên, lắc mình một cái xông vào.

Khi Mạnh Lễ còn chưa kịp phản ứng, Liễu Nhứ đột nhiên quỳ xuống, ôm lấy đùi anh, đau khổ cầu xin: "Mạnh tiên sinh, cầu xin anh cho tôi một cơ hội sửa chữa, tôi nguyện ý bồi thường tất cả chi phí điều trị, chỉ cần anh không khởi tố, không lập án, để tôi làm trâu làm ngựa cho anh cũng được."

Bỗng nhiên bị nữ nhân xa lạ ôm lấy, cơ thể Mạnh Lễ cứng đờ, hai hàng lông mày sắc bén khẽ nhíu lại, làn da giấu dưới quần áo nổi lên một tầng nổi da gà.

Căn bệnh sạch sẽ của anh lại phát tác.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lớn như trong tưởng tượng
Chương 2: Ngậm lấy của anh (hơi H)
Chương 3: Cắn anh một cái
Chương 4: Đi vệ sinh vẫn còn thấy đau
Chương 5: Ảnh full HD không che
Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được
Chương 7: Anh lại cứng rồi
Chương 8: Hiệp nghị
Chương 9: Đến bệnh viện kiểm tra
Chương 10: Bị phụ nữ chạm vào vẫn còn phản ứng à?
Chương 11: Người yêu
Chương 12: Giấy nợ
Chương 13: Tái khám
Chương 14: Đề nghị
Chương 15: Nói xấu sau lưng
Chương 16: Anh có bạn gái chưa?
Chương 17: Cọ xát
Chương 18: Không vui
Chương 19: Có cảm giác (hơi H)
Chương 20: Cứng rồi lại mềm
Chương 21: Không còn mặt mũi
Chương 22: Không có cảm giác
Chương 23: Dịu dàng (hơi H)
Chương 24: Nơi tư mật xinh đẹp (H)
Chương 25: H
Chương 26: Chảy thật nhiều nước
Chương 27: Làm người giúp việc cho tôi
Chương 28: Tối nay nhớ đến để trị liệu
Chương 29: Sờ tiểu huyệt xinh đẹp của cô (H)
Chương 30: Thích giường của tôi lắm à?
Chương 31: Anh có thể dùng nó cọ tôi
Chương 32: Hức...anh Mạnh (H)
Chương 33: Nhiều nước quá, không cẩn thận trượt vào (H)
Chương 34: Động vài lần là có thể bắn (H)
Chương 35: Làm cô đến mức phun nước (H)
Chương 36: Anh lừa tôi, tôi không muốn anh cắm (H)
Chương 37: Bắn (H)
Chương 38: Lúc nào cũng có thể cứng mới là đàn ông
Chương 39: Muốn ôm mày ngủ mỗi ngày
Chương 40: Mua bao
Chương 41: Nghĩ lại cảnh tượng bị anh nện
Chương 42: Bàn công việc
Chương 43: Trừ tiền
Chương 44: Chưa khỏi
Chương 45: Muốn ăn đứt cậu nhỏ
Chương 46: Gặp lại tình cũ
Chương 47: Tối nay tiếp tục trị liệu
Chương 48: Quá khứ (1)
Chương 49: Quá khứ (2)
Chương 50: Quá khứ (3)
Chương 51: Quá khứ (4)
Chương 52: Quá khứ (5)
Chương 53: Phần dưới của tôi rất khó chịu
Chương 54: Cho tôi sờ ngực (hơi H)
Chương 55: Nhìn anh đưa từng chút một vào trong cơ thể (H)
Chương 56: Đừng bắn vào trong (H)
Chương 57: Thái độ
Chương 58: Sau khi say rượu
Chương 59: Đi tiểu trước mặt anh
Chương 60: Tắm giúp cô
Chương 61: Cắm đến khó chịu (H)
Chương 62: Làm cho đến khi cô khóc lóc xin tha (H)
Chương 63: Bắn hết vào trong (H)
Chương 64: Sinh ra, tôi nuôi
Chương 65: Tôi chờ cô về
Chương 66: Muốn làm từ phía sau
Chương 67: Sắc dụ
Chương 68: (H)
Chương 69: Không muốn mang thai con của anh (H)
Chương 70: Kẹp thật chặt (H)
Chương 71: Ra ban công (H)
Chương 72: Rách bao (H)
Chương 73: Làm đến mức vào bệnh viện
Chương 74: Khỏi bệnh
Chương 75: Cứng rất nhanh
Chương 76: Ngừng trị liệu
Chương 77: Chia xa
Chương 78: Người phụ nữ xa lạ
Chương 79: Quay lại
Chương 80: Mang thai
Chương 81: Bỏ đứa bé
Chương 82: Gặp lại Mạnh Lễ
Chương 83: Nhập viện
Chương 84: Hai người chuẩn bị kết hôn à?
Chương 85: Em bé đạp
Chương 86: Đừng sợ, chúng ta về nhà
Chương 87: Đ//â//m vào trong (H)
Chương 88: Kết hôn với anh
Chương 89: Điện thoại đôi
Chương 90: Kết thúc
Chương 91: Kết hôn
Chương 92: Động phòng
Chương 93: Đ//â//m vào từng tấc một (H)
Chương 94: Bắn vào trong (H)
Chương 95: Hôn lễ
Chương 96: Sinh con
Chương 97: Ngực căng
Chương 98: Gậy thịt cứng ngắc
Chương 99: Thực tuỷ biết vị
Chương 100: Hút sữa (H)
Chương 101: Cắm quá sâu (H)
Chương 102: Mạnh Cảnh
Chương 103: Cha
Chương 104: Không muốn cô nấu cơm cả đời cho anh sao?
Chương 105: Nổi giận
Chương 106: Đúc ra từ một khuôn
Chương 107: Sự thật
Chương 108: Lên án
Chương 109: Không phù hợp với trẻ con
Chương 110: Không đủ (H)
Chương 111: Cửa sổ play (H)
Chương 112: Em gái
Chương 113: Đại kết cục

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Say Rượu Làm Loạn
Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...