Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Say Rượu Làm Loạn – Chương 12: Giấy nợ

Say Rượu Làm Loạn

Tác giả: Vân hiu
Lượt đọc: 1,086
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mạnh Lễ lông mày một chút cũng không nhíu, anh rũ mắt nhìn Liễu Nhứ: "Trong thẻ của cô có bao nhiêu tiền?"

"Ba... Ba vạn." Liễu Nhứ dùng ngón tay đưa ra một con số.

"Chỉ có ba vạn, chút tiền cỏn con này của cô còn muốn chữa khỏi bệnh cho tôi?" Mạnh Lễ ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường: "Tôi cảm thấy mình vẫn nên theo trình tự pháp luật đi, tương đối bảo đảm."

Liễu Nhứ vừa nghe Mạnh Lễ nói muốn tiến hành theo trình tự pháp luật, nhất thời cuống lên, ôm lấy cánh tay anh cầu xin nói:

"Đừng...Mạnh tiên sinh, tháng sau tôi lấy lương là có tiền rồi. Anh ứng trước cho tôi, thanh toán xong hóa đơn, viết một tờ giấy nợ, tháng sau tôi trả lại cho anh có được không?"

Mạnh Lễ liếc mắt nhìn người phụ nữ túm lấy cánh tay mình: "Tiền lương một tháng của cô bao nhiêu?"

Nói đến tiền lương, Liễu Nhứ có chút khó xử, cô cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Ba ngàn rưỡi."

Mạnh Lễ nhướng mày: "Tiền lương ba ngàn rưỡi, cô không ăn không uống tích góp mười năm cũng không đủ cho tôi xem bệnh mấy lần, cô muốn trả đến năm tháng nào?"

Liễu Nhứ kéo tay áo Mạnh Lễ, đáng thương nói: "Mạnh tiên sinh, hiện tại tôi đang trong thời gian thực tập, còn chưa được chuyển lên chính thức. Sau khi lên chính thức thì tiền lương sáu ngàn, sau này ông chủ cũng sẽ tăng lương cho tôi. Anh cho tôi viết giấy nợ. Xin anh cho tôi một cơ hội, đừng kiện có được không?"

Mạnh Lễ rũ mắt nhìn Liễu Nhứ, đột nhiên vươn tay: "Cầm lấy. "

"Cái gì?" Liễu Nhứ ngước mắt lên, khó hiểu nhìn Mạnh Lễ.

"Thẻ ngân hàng, cô trả 3 vạn, tôi ứng cho cô hai vạn."

"A, đây." Liễu Nhứ vừa nghe Mạnh Lễ không khởi kiện, vội vàng đưa thẻ ngân hàng cho anh.

Không truy tố là tốt rồi, có thể dùng tiền giải quyết chuyện thì không phải là chuyện lớn, tuy rằng cô không có tiền.

Mạnh Lễ cầm thẻ ngân hàng của Liễu Nhứ, nhưng không có quẹt thẻ của cô. Anh lấy một chiếc thẻ đen từ ví của mình, trả 5 vạn tệ.

Mạnh Lễ nhận lấy hóa đơn, chuẩn bị lên tầng hai lấy thuốc.

Liễu Nhứ vươn bàn tay nhỏ bé, nhỏ giọng hỏi: "Mạnh tiên sinh, thẻ ngân hàng của có thể trả lại cho tôi không?"

Mạnh Lễ lạnh lùng từ chối: "Thẻ ngân hàng của cô dùng làm tài sản thế chấp, đề phòng cô không có tiền trả nợ, bỏ trốn. Dù sao tiền lương tháng sau của cô đã định là trả cho tôi, vậy để tôi bảo quản đi."

Anh nói, đặt thẻ ngân hàng của Liễu Nhứ và thẻ đen của mình vào ví của mình.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Nhứ khổ sở, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.

Cô không còn tiền, toàn bộ tài sản của cô đều bị Mạnh Lễ lấy đi.

Hai người lên tầng hai lấy thuốc, tổng cộng bốn hộp thuốc, toàn tiếng Anh, nhập khẩu từ nước ngoài.

Với lượng từ vựng tiếng Anh tương đối nghèo nàn của mình, Liễu Nhứ xem không hiểu lắm. Cô không biết những loại thuốc này cụ thể là loại thuốc gì, nhưng nhìn cách đóng gói, anh là rất cao cấp.

Một tuần sau sau khi đi bệnh viện về, Liễu Nhứ trải qua cuộc sống vô cùng khổ cực, bởi vì cô không có tiền.

Trong ví cô chỉ còn xót lại 200 đồng tiền mặt, mỗi ngày đều đi làm bằng xe buýt.

Số tiền trên * cũng chỉ còn lại 500 đồng, đó là tiền cơm hàng ngày của cô.

Tiền lương mười ngày nữa mới được lấy, Liễu Nhứ không biết mình có thể chống đỡ đến ngày phát lương được hay không.

Dừng một chút, cô đột nhiên phản ứng lại, cho dù trả lương cô cũng không có tiền.

Thẻ ngân hàng của cô ở chỗ Mạnh Lễ, tiền lương phát cũng phải vào trong túi anh.

"Hức... Tiền của tôi..." Liễu Nhứ kêu r//ê//n một tiếng, phiền não lăn vòng trên giường, sau đó nằm sấp xuống, vẻ mặt không còn gì luyến tiếc.

Đang lúc cô phiền lòng, điện thoại di động ở một bên vang lên.

Liễu Nhứ cầm lấy điện thoại di động nhìn, là Mạnh Lễ gửi tin nhắn cho cô

"Ngày mai đến bệnh viện tái khám, tám rưỡi sáng, gặp hầm gửi xe."

Lại đến bệnh viện nữa?

Số tiền nợ của cô lại phải tăng gấp đôi.

Liễu Nhứ nhướng mày, không trả lời Mạnh Lễ, trực tiếp ném điện thoại sang một bên.

Cô nằm sấp trên giường và tiếp tục giả vờ chết.

Sau mười lắm phút, "Ting" một tiếng, điện thoại lại vang lên.

Liễu Nhứ cầm lên xem, phát hiện lại là Mạnh Lễ.

Điều này làm cô kinh ngạc, Mạnh Lễ vậy mà lại nhắn cho cô nhiều hơn hai tin.

Nhưng nội dung tin nhắn làm cho cô cực kỳ không vui, còn không bằng đừng nhắn.

Mạnh Lễ nói: "Xem tin nhắn rồi mà không trả lời, Liễu tiểu thư đây là muốn giả chết cùng tôi sao? Được, vậy ngày mai chờ thư của luật sư đi!"

Tay cầm di động của Liễu Nhứ run lên, trượt tay suýt làm rơi điện thoại.

Cô vội vàng trả lời lại: "Không có, không có, Mạnh tiên sinh anh hiểu lầm rồi. Vừa nãy tôi đang tắm, hiện tại mới nhìn thấy tin nhắn. Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không phớt lờ anh, ngày mai tám giờ rưỡi sáng, đúng giờ tôi sẽ có mặt."

Tin nhắn trả lời hiện lên trên màn hình trò chuyện của Mạnh Lễ: "Sau này trả lời lại tin nhắn, không được quá mười lăm phút. Nếu không tôi sẽ hoài nghi sẽ cô muốn chạy trốn."

"Làm sao có thể, Mạnh tiên sinh nói đùa rồi. Con người tôi rất có trách nhiệm, nhất định sẽ dốc toàn lực chữa khỏi bệnh cho Mạnh tiên sinh."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lớn như trong tưởng tượng
Chương 2: Ngậm lấy của anh (hơi H)
Chương 3: Cắn anh một cái
Chương 4: Đi vệ sinh vẫn còn thấy đau
Chương 5: Ảnh full HD không che
Chương 6: Làm trâu làm ngựa cũng được
Chương 7: Anh lại cứng rồi
Chương 8: Hiệp nghị
Chương 9: Đến bệnh viện kiểm tra
Chương 10: Bị phụ nữ chạm vào vẫn còn phản ứng à?
Chương 11: Người yêu
Chương 12: Giấy nợ
Chương 13: Tái khám
Chương 14: Đề nghị
Chương 15: Nói xấu sau lưng
Chương 16: Anh có bạn gái chưa?
Chương 17: Cọ xát
Chương 18: Không vui
Chương 19: Có cảm giác (hơi H)
Chương 20: Cứng rồi lại mềm
Chương 21: Không còn mặt mũi
Chương 22: Không có cảm giác
Chương 23: Dịu dàng (hơi H)
Chương 24: Nơi tư mật xinh đẹp (H)
Chương 25: H
Chương 26: Chảy thật nhiều nước
Chương 27: Làm người giúp việc cho tôi
Chương 28: Tối nay nhớ đến để trị liệu
Chương 29: Sờ tiểu huyệt xinh đẹp của cô (H)
Chương 30: Thích giường của tôi lắm à?
Chương 31: Anh có thể dùng nó cọ tôi
Chương 32: Hức...anh Mạnh (H)
Chương 33: Nhiều nước quá, không cẩn thận trượt vào (H)
Chương 34: Động vài lần là có thể bắn (H)
Chương 35: Làm cô đến mức phun nước (H)
Chương 36: Anh lừa tôi, tôi không muốn anh cắm (H)
Chương 37: Bắn (H)
Chương 38: Lúc nào cũng có thể cứng mới là đàn ông
Chương 39: Muốn ôm mày ngủ mỗi ngày
Chương 40: Mua bao
Chương 41: Nghĩ lại cảnh tượng bị anh nện
Chương 42: Bàn công việc
Chương 43: Trừ tiền
Chương 44: Chưa khỏi
Chương 45: Muốn ăn đứt cậu nhỏ
Chương 46: Gặp lại tình cũ
Chương 47: Tối nay tiếp tục trị liệu
Chương 48: Quá khứ (1)
Chương 49: Quá khứ (2)
Chương 50: Quá khứ (3)
Chương 51: Quá khứ (4)
Chương 52: Quá khứ (5)
Chương 53: Phần dưới của tôi rất khó chịu
Chương 54: Cho tôi sờ ngực (hơi H)
Chương 55: Nhìn anh đưa từng chút một vào trong cơ thể (H)
Chương 56: Đừng bắn vào trong (H)
Chương 57: Thái độ
Chương 58: Sau khi say rượu
Chương 59: Đi tiểu trước mặt anh
Chương 60: Tắm giúp cô
Chương 61: Cắm đến khó chịu (H)
Chương 62: Làm cho đến khi cô khóc lóc xin tha (H)
Chương 63: Bắn hết vào trong (H)
Chương 64: Sinh ra, tôi nuôi
Chương 65: Tôi chờ cô về
Chương 66: Muốn làm từ phía sau
Chương 67: Sắc dụ
Chương 68: (H)
Chương 69: Không muốn mang thai con của anh (H)
Chương 70: Kẹp thật chặt (H)
Chương 71: Ra ban công (H)
Chương 72: Rách bao (H)
Chương 73: Làm đến mức vào bệnh viện
Chương 74: Khỏi bệnh
Chương 75: Cứng rất nhanh
Chương 76: Ngừng trị liệu
Chương 77: Chia xa
Chương 78: Người phụ nữ xa lạ
Chương 79: Quay lại
Chương 80: Mang thai
Chương 81: Bỏ đứa bé
Chương 82: Gặp lại Mạnh Lễ
Chương 83: Nhập viện
Chương 84: Hai người chuẩn bị kết hôn à?
Chương 85: Em bé đạp
Chương 86: Đừng sợ, chúng ta về nhà
Chương 87: Đ//â//m vào trong (H)
Chương 88: Kết hôn với anh
Chương 89: Điện thoại đôi
Chương 90: Kết thúc
Chương 91: Kết hôn
Chương 92: Động phòng
Chương 93: Đ//â//m vào từng tấc một (H)
Chương 94: Bắn vào trong (H)
Chương 95: Hôn lễ
Chương 96: Sinh con
Chương 97: Ngực căng
Chương 98: Gậy thịt cứng ngắc
Chương 99: Thực tuỷ biết vị
Chương 100: Hút sữa (H)
Chương 101: Cắm quá sâu (H)
Chương 102: Mạnh Cảnh
Chương 103: Cha
Chương 104: Không muốn cô nấu cơm cả đời cho anh sao?
Chương 105: Nổi giận
Chương 106: Đúc ra từ một khuôn
Chương 107: Sự thật
Chương 108: Lên án
Chương 109: Không phù hợp với trẻ con
Chương 110: Không đủ (H)
Chương 111: Cửa sổ play (H)
Chương 112: Em gái
Chương 113: Đại kết cục

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Say Rượu Làm Loạn
Chương 12: Giấy nợ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12: Giấy nợ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...