Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 37

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Biết nếu mình cứ nói nữa thì hai người sẽ ngại, bác Mộc chỉ cười cười vỗ vai hai người họ rồi rời đi, đến khi ra đến trước cửa, bác Mộc còn nghiêm túc quay lại nhắc nhở hai người một lần nữa:- Nhớ lấy, tuyệt đối đừng để nến tắt.Anh Lâm và anh Sử gật đầu vâng dạ, chờ khi bóng của bác Mộc khuất sau các hàng cây, hai anh nhanh chóng chia nhau số nến, mỗi người hai cây, rồi lần lượt đặt ở bốn góc phòng, xong việc, vì không dám ở lâu với xác chết, hai anh đi ra ra phía ngoài hiên nhà, tiếp tục đốt thuốc mà tán tóc.

Ban đêm khu vườn của nhà Huy Vu lạnh lẽo một cách kì lạ, cây cối um tùm, tiếng côn trùng lao xao, rả rích, lâu lâu những cơn gió lại len lỏi qua các tán cây nghe rì rào, xào xạc.

Anh Sử ngồi xổm co ro trước hiên nhà, miệng vẫn đang phì phèo điếu thuốc, anh Kỳ thì đang hà hơi vào hai bàn tay mình rồi chà xát mạnh cho đỡ lạnh.

Đoạn như không chịu được sự buồn chán, anh Kỳ quay sang chỗ anh Sử hỏi:- Thằng c* Hanh nó khỏe hẳn chưa anh?Anh Sử gật đầu, tay cầm lấy điếu thuốc, nhả khói đáp:- Khỏe rồi thằng em, mấy thầy ở Vạn Kiếp quả là cao nhân, anh làm y như lời mấy thầy nói, chưa đầy một tuần nó đã nhảy nhót như chim rồi, còn chú mày mới lấy vợ, không ở nhà mà chăm nom vợ đi, sang đây thức với anh chịu lạnh làm gì?Nghe anh Sử hỏi vậy, anh Kỳ cười khổ nói:- Chăm nom gì nữa ạ, vợ em nó có thai, có làm ăn được gì đâu, nãy em chờ cô ấy ngủ rồi lẻn đi, với chẳng hiểu sao sau khi trải qua nhiều chuyện ma quái, em lại cảm thấy nghiện, như kiểu trí tò mò của con người ta bị k*ch th*ch ấy, không sao quăng ra khỏi đầu được.Anh Sử gật gù, đáp nhanh:- Qủa thật chú nói cũng đúng, trí tò mò của con người ta ấy à? Rất khó để cưỡng lại được, nhưng từ sau vụ thằng con anh chết hụt, anh đã quẳng nó ra khỏi đầu từ lâu rồi, mấy chuyện ma quái này cũng hấp dẫn thật đấy, nhưng chết người chú ạ, chú ham chứ anh mày chả ham đâu.Anh Sử và anh Kỳ cứ thế trò chuyện với nhau, người này một câu, người kia một lời, nhưng có một điều họ không biết được đó là sau khi bác Mộc rời đi, thì đã có một bóng đen vén bụi cây đi ra, ngồi xổm ở trước cổng Huy Vu, đôi mắt vẫn ở đằng xa, chăm chú quan sát hai người, trong tay của bóng đen đang cầm một con dao sắc lẹm, thỉnh thoảng nó lại đưa con dao lên trước miệng, thè lưỡi l*m sống dao, rồi cười lên thích thú:- Hí,..hí,..hí,...Đang nói chuyện rất vui vẻ thì như sực nhớ ra điều gì đó, anh Sử lên tiếng:- Chú em xem mấy giờ rồi, mười hai giờ chưa? Vào mà thắp nến lên chứ.Anh Kỳ đưa cổ tay lên cao, nhíu mày nhìn cái đồng hồ đeo tay, vừa nhìn các con số trên đó rồi đọc cho anh Sử nghe:- Mười một giờ bốn mươi năm phút, còn mười năm phút nữa mới mười hai giờ anh ạ.Nghe vậy anh Sử ném điếu thuốc trong tay đi, đứng dậy rồi vừa đi vào trong phòng, vừa nói:- Vào trong luôn đi, ngồi ngoài lạnh quá, tay chân anh cóng luôn rồi đây này, chờ thêm tí nữa thì đồng loạt thắp, mà cũng phải vào canh thắp hương cho thằng Huy Vu nữa.Anh Kỳ gật đầu rồi lật đật vào theo.

Ba cây hương trên thân chuối cháy nãy giờ cũng gần tàn, anh Sử thắp ba nén mới rồi cắm lại, đoạn anh chắp tay vái ba vái.

Hai người không dám ở gần thi thể, lót rơm ở đoạn gần cửa ra vào, rồi ngồi ở đấy.

Đợi đến khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, hai người nhanh chóng tiến tới bốn góc phòng, châm lửa đốt cháy bốn cây nến.

Ánh sáng phát ra từ cây đèn bão treo ở trên xà nhà hòa với ánh sáng của bốn ngọn nến, khiến cả căn phòng sáng lên một tí, bớt đi sự lạnh lẽo của mùa Đông.

Xong việc, hai người lại trở về chỗ cũ, còn đang định mở miệng mà tán phét tiếp thì đột nhiên có một luồng gió rất mạnh, thổi từ ngoài cổng thốc mạnh vào trong căn phòng, khiến cho ngọn lửa ở bốn cây nến lắc lư qua lại, leo lét tí thì tắt.

Anh Sử dùng hai tay ôm lấy người, hai răng va vào nhau lập cập chửi đổng:- Con mẹ nó, sao mùa Đông năm nay lạnh thế? Từ bé đến giờ mới thấy có cái mùa nó khắc nghiệt như vậy đấy ,hơn hẳn mọi năm, năm ngoái mùa Đông đâu có lạnh như vậy.

Kỳ, chú ra lấy thân che lại mấy ngọn nến lại, đợi tí anh tìm cái gì đó mà bịt bớt cửa vào.

Tổ cha nhà nó chứ nhà đéo gì lại không có cửa.Anh Kỳ ngồi chưa kịp ấm m//ô//n//g, lại lồm cồm bò dậy rồi đi che mấy ngọn nến.

Anh Sử dáo dác tìm dưới đất, nhưng chẳng tìm ra được thứ đồ vật nào có thể bịt được cánh cửa, anh bèn quay sang phía anh Kỳ lớn tiếng:- Này chú em, mày có cái gì che bớt cửa lại không? Anh tìm mãi mà chẳng thấy cái gì?Đang lom khom dùng tay che mấy ngọn nến, anh Kỳ ngoái đầu nói vọng ra:- Có, em sợ lạnh nên hồi nãy qua đây có mang theo tấm chăn, mà hơi ngắn, thôi anh cứ che tạm đi, đỡ được tí nào thì hay tí ấy, ở dưới đống rơm đấy.Nghe vậy, anh Sử bèn lục tìm đống rơm một hồi thì thấy được tấm chăn, bèn vội vàng đi ra ngoài cửa, máng lên trên, dùng góc chăn mà buộc lại.

Vì tấm chăn cũng ngắn nên chỉ che được có một nửa trên của cửa ra vào, nửa còn lại vẫn là khoảng trống.

Sau khi che xong thì quả thật đã ngăn bớt được gió lạnh.

Hai anh em lại quay trở về chỗ cũ, anh Sử rụt đầu vào cổ áo khoác, miệng vẫn không quên chửi đổng liên hồi.

Anh Kỳ chỉ biết cười khổ lắc đầu, nhưng lúc này ánh mắt của anh vô tình nhìn lên trên giường, chỗ cái xác của Huy Vu.

Anh Kỳ giật mình vội vàng nói:- Anh Sử anh xem, hình như gió nó thổi mạnh quá, bay cả cái khăn che mặt thằng Huy ra rồi.Anh Sử bèn ngẩng đầu xem thử, thấy cái khăn trắng nó rơi ở phía dưới đất, lầm bầm chửi một hồi rồi đứng dậy, tiến về phía đấy nhặt cái khăn lên, định đặt lại lên mặt thi thể.

Vừa ngẩng đầu nhìn mặt thằng Huy, anh Sử đã sợ tí quăng luôn cả cái khăn bỏ chạy, bởi vì lúc nãy khi hai người đến đây thì xác của Huy Vu đã được đặt ngay ngắn, và phủ khăn lên, anh không trông thấy điệu bộ đáng sợ của thằng Huy lúc treo cổ chết, bây giờ qua ánh nến bập bùng, nhìn trực diện như thế, không sợ mới là chuyện lạ.

Thấy anh Sử không cử động, anh Kỳ cũng thấy kỳ lạ, đứng dậy rồi mò về phía đấy xem thử, vừa nhìn anh Kỳ cũng sợ điếng người.

Mặt của Huy Vu tím tái, hai con mắt đang mở trợn trừng toàn lòng trắng, răng đang nhe ra trắng ởn, phía trong miệng còn có đồ vật gì đó màu đen đen, từ hai mắt, hai mũi, miệng, lỗ tai, vẫn còn lại những vệt máu chảy ra đã khô lại, bết ở trên mặt.

Thấy anh Sử run run tay không biết phải để cái khăn kiểu gì, anh Kỳ vội vàng giật lấy, phủ lại trên mặt Huy Vu rồi kéo anh Sử về sau, ngoác miệng chửi, nhưng không dám chửi lớn, chỉ thì thầm:- Anh ơi em lạy anh, anh làm gì thế? Cầm khăn rồi thì che lại mặt nó đi, sợ bỏ mẹ ra được.Lúc này anh Sử mới định thần lại, quay sang phía anh Kỳ mà xin lỗi rối rít:- Uầy chú em cho anh xin lỗi, hãi quá, đéo dám để lại chứ sao? Mà nó chết kiểu gì mà nhìn mặt khiếp thế?Lúc này ngồi thoải mái lại trên đám rơm rồi, anh Kỳ mới thì thầm:- Nghe mấy chú kia bảo là treo cổ chết trên cây Trứng Gà trong vườn nhà nó, mẹ nó quả thật sợ muốn teo chim, từ bé đến giờ mới thấy kẻ điên chết treo..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...