Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 32

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bác Mộc thấy cảnh đó, vô cùng hả dạ, quên luôn cả việc tay mình vừa nhúng chàm, ở một bên cười hô hố, chỉ tay về phía Huy Vu mà chửi:- Sao? Mùi vị thế nào? Sao lại khóc thế hả? Nãy còn lì lợm lắm mà..Cả cơ thể của Huy Vu vẫn run lên bần bật, hắn nghiến răng nghiến lợi, nhưng sau đó lại mím chặt miệng, không thèm nói thêm lời nào.

Thấy thế, nét mặt của ông Tuấn cũng nghiêm lại, trầm giọng chỉ thẳng mặt hắn mà quát:- Vong kia, tốt, lì lợm lắm, để ta xem nhà ngươi còn miệng kín như bưng đến khi nào.

Mộc, đổ nước tiểu trẻ con lên người nó.

Cạy miệng nó ra cho chú.Bác Mộc ngay lập tức vớ lấy cái chai nhựa,vặn nắp, rồi dốc thẳng lên đầu Huy Vu.

Nước tiểu văng tứ tung, thấm hết lên cả áo của gã.

Lần này dường như không chịu đựng nổi nữa, hắn há mồm gào rống :- A....A ...A...AÔng Bình và mấy người ở xung quanh thấy hắn kêu gào như lợn bị chọc tiết, ai cũng rùng mình, rồi cũng cảm thấy thương hại gã.

Nhưng ông Tuấn thì mặt vẫn lạnh như tiền, chăm chú quan sát Huy Vu.

Giãy dụa một hồi, Huy Vu dường như cảm thấy không chịu nổi nữa, hắn dùng đôi mắt đầy lòng trắng, vằn lên từng tia máu, oán hận nhìn ông Tuấn, sau đó nhoẻn miệng cười.

Thấy Huy Vu cười, đột nhiên ông Tuấn cảm giác không ổn, miệng chỉ kịp thốt lên hai chữ:- Không tốt.Đột ngột, đang cười, Huy Vu liền thè cái lưỡi của mình ra khỏi miệng, rồi hắn rướn cái cổ mình lên, ngửa đầu dậy, chỉ nghe đánh bốp một tiếng, hắn đập mạnh cằm của mình xuống đất, sau đó một vật gì đó be bé văng ra trước mặt hắn, kèm theo đó là rất nhiều máu.

Đến khi mọi người định thần nhìn lại, thì mới nhận ra đó chính là cái lưỡi của gã.

Ông Tuấn hoảng hồn lao về phía Huy Vu, miệng gầm lên:- Chết rồi, cái vong nó đau quá, nó khiến thằng Huy cắn lưỡi tự tử chết theo nó, nhanh , mau, lấy vải nhét vào miệng, cầm máu cho nó, đem ngay lên trạm xá cấp cứu.Mọi người hoảng hồn xúm lại, đỡ Huy Vu dậy, lúc này cả người hắn toàn máu, khi ông Tuấn mở được hai con mắt Huy Vu ra thì cũng gật đầu đỡ lo một tí, vì tròng mắt gã không còn trắng đục nữa, đã trở về có lòng đen, nhưng đờ đẫn, không có sức sống.

May sao mọi người phản ứng nhanh, đến lúc đưa lên trạm xá cấp cứu thì vẫn cầm máu kịp.

Sau đó ông Bình cắt cử người ở lại để trực chăm nom Huy Vu, còn những người còn lại thì quay trở về nhà ông Tuấn.

Đến khi đưa được chén trà lên miệng, uống một ngụm, thì người nào đấy mệt muốn bở hơi tai.

Lần này bác Mộc là người lên tiếng trước:- Chú, liệu thằng Huy có sao không? Mà cái vong ấy nó còn nhập vào người thằng Huy không?Ông Tuấn thờ dài, trầm ngâm rồi nói:- Thằng Huy có sao không thì chắc chắn là có rồi đấy, mày không thấy cái vong nó đau quá, nó tự hủy , vong thì không nhập nữa nhưng mất mẹ nó lưỡi rồi, từ nay thằng Huy Vu sợ là sẽ bị câm, haiz..một phần cũng là lỗi của chú, không lường được cái vong nó quyết liệt đến mức đó, thà chết chứ không chịu khai.Ông Bình ở một bên thấy ông Tuấn buồn rầu thì an ủi:- Kìa ông, sao ông lại nói thế, biết là nó tội nghiệp, nhưng mà cũng vì nó mà cửa âm làng ta đã bị bỏ ngỏ, không biết liệu có chuyện gì xảy ra nữa không.Ông Tuấn vẫn lắc đầu, buồn buồn nói:- Thôi, tí mày xem chi phí của trạm xá bao nhiêu, cứ tính lên người ông, sau này ông sẽ nuôi nó vậy.Bác Mộc thấy thế, cũng nói nhanh:- Chú tính cho cháu một phần, cháu cũng có lỗi trong việc này.Ông Bình cũng không chậm trễ, nói ngay:- Cháu nữa, cũng tính cho cháu một phần.Mấy người ai cũng nhận lỗi về phía mình.

Cuối cùng thống nhất là hàng tháng mỗi nhà nuôi thằng Huy một tuần, cơm thì có chứ rượu và thuốc thì không.

Đoạn ông Tuấn lại trầm tư mà quay về chủ đề chính:- Cửa âm của làng tạm thời không ai trấn giữ, tôi sẽ cố gắng hết sức mình để liên lạc với thầy Nam và thầy Toàn sớm nhất, còn trong khoảng thời gian này, làng ta lại tiếp tục quay lại với thiết luật như cũ, việc này gấp gáp, thằng Bình đi thông báo cho bà con cô bác hay tin, còn việc các cụ tôi lo được.

Hy vọng trong khoảng thời gian sắp tới, tổ tiên phù hộ mà giúp đỡ con cháu, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.Cả ba người nét mặt ai cũng vô cùng lo âu, trong tình huống nguy cấp như vậy, chỉ còn cách tin tưởng vào nhau, tin tưởng vào chính mình mà thôi.

Cái ngôi làng này lại tiếp tục đón nhận một kiếp nạn thứ hai, liệu lần này, ai sẽ là người phải chết đây..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...