Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 163

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì không gian bên trong quan tài cũng không được rộng rãi cho lắm, chỉ vừa đủ cho một người, lão Qủy Nhân đành đứng ở một bên, âm thầm cảnh giới xung quanh, tránh lúc thầy Long đang đang để lộ sơ hở, lại có thứ tà ma nào đó nó tập kích.

Phải nói lần này thầy Long xem xét vô cùng cẩn thận, thầy dùng mấy đầu ngón tay sờ, chạm, miết từng li từng tí một vách áo quan, nhưng sau khi kiểm tra trên xuống dưới quan tài, thầy đã phải thất vọng, không hề có cơ quan, cũng không có dấu tích của pháp trận.

Quan tài này cực kỳ sạch sẽ, chỉ là một mộ cỗ áo quan thông thường.

Tính toán thời gian thì chỉ độ gần nửa tiếng nữa thôi là ba giờ sáng, đồng nghĩa với việc mộ địa sẽ đóng lại, không đành lòng, thầy đành buông tay, ngồi bệt xuống dưới đất, mồ hôi chảy ròng ròng, lưng dựa vách quan.

Cảm thấy thầy Long đã xong việc, lão Qủy Nhân tò mò định mở miệng hỏi nhưng khi thấy nét mặt lộ rõ vẻ chán nản của thầy, lão cũng hiểu được đại sự bất thành, khẽ thở dài, lão an ủi thầy:- Thôi, lần này nếu không tìm được thi thể của hắn thì cứ tạm rút lui trước đã, quỷ hồn của hắn đã bị tiêu diệt, cứ cho là thân xác hắn vẫn còn tồn tại đi chăng nữa hắn cũng chẳng làm được trò trống gì đâu.

Chỉ cần chờ mấy hôm nữa, mấy vị tăng nhân Yên Tử đến trợ chiến, đảm bảo sẽ đốt trụi cái ổ chó của hắn.Thầy Long không đáp lời của lão Qủy, chỉ cúi đầu,lặng thinh.

Lão Qủy biết thầy đang lo lắng việc gì, nói gì thì nói đêm nay quả là một cơ hội hiếm có, tiêu diệt được quỷ hồn của Phạm Nhan, bây giờ hắn chỉ còn lại cái xác không, chỉ cần tìm thấy thì có thể dễ dàng tiêu hủy, chấm dứt toàn bộ vết tích của hắn trên cõi đời này, nhưng bây giờ không xác định được thi thể của hắn có tồn tại hoặc giả như nó tồn tại mà chẳng tìm ra thì sao? Với tài phép của Phạm Nhan, ai biết được liệu hắn sẽ dở ra trò quỷ gì? Trùng chết vẫn còn trăm chân, một ngày nào đó hắn lại một lần nữa ngóc đầu dậy, lúc đó hắn sẽ điên cuồng trả thù, không đơn thuần là tộc Lê, cũng chẳng đơn giản là nhà Trần, hắn sẽ trút mối hận thù lên muôn dân trăm họ Đại Việt, nhà nhà sẽ lại rơi vào cảnh lầm than, người người lâm vào cảnh cơ hàn.

Lão Qủy Nhân hiểu được trách nhiệm to lớn đang đặt nặng trên vai thầy Long, chính lão cũng phần nào đó đang gánh đỡ thứ trách nhiệm này, nhưng bây giờ nếu không rời đi, hai người sẽ phải để lại tính mạng tại nơi đây.

Càng nghĩ, lão Qủy lại càng nổi giận, lão chửi toáng cả lên, cứ nhè đầu Phạm Nhan mà chửi, bao nhiêu thứ tục tĩu lão nghĩ được lão đều văng ra cả.

Nhưng chỉ rủa thôi thì vẫn không đủ, hai mắt lão trợn ngược, vận sức vào chân, nhắm thẳng cỗ quan tài rỗng kia, liên tục tung cước.

Âm thanh binh binh, bốp bốp dồn dập vang lên, chứng kiến cảnh lão Qủy Nhân nổi điên chẳng hiểu sao thầy Long lại cảm thấy vui vui , thở ra một hơi nặng nề, thôi mọi sự đã vậy, thầy cũng không đặt nặng chuyện này trong lòng nữa, Văn Thánh Nguyễn Trãi đã để lại chân ngôn :- Tuy mạnh yếu khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có.Những gì thầy có thể làm được, thầy đều làm hết cả, xem như cũng tận sức rồi, không mất mặt với tổ tiên, tiên hiền, các bậc anh hùng đi trước, mọi việc còn lại đành nhờ vào lớp người đi sau thôi, tre già măng mọc, ai da,không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.

Nghỉ ngơi nãy giờ thầy cũng hồi lại được một phần pháp lực, thầy gượng dậy, cất lời nhắc nhở lão Qủy:- Lão phát tiết xong chưa? Xong rồi thì rút lên mặt đất thôi, ở dưới đây lâu không khí kém lưu thông, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở rồi đấy.Lão Qủy nhe hàm răng trắng bóc cười hề hề, lão vui vì biết được cuối cùng người bằng hữu của mình cũng nghĩ thông mọi việc.

Lúc này lão lại nhớ về khoảng thời gian hồi nãy, bản thân lão cứ khăng khăng cho rằng ở bên trong quan tài ẩn chứa vật còn sống, mặt mo đỏ lên, miệng lão đáp lời thầy Long, nhưng chân vẫn không quên tung nốt một cước cho bõ tức:- Hề, hề, hề, nghe rồi, nghe rồi.Ai ngờ đâu, một cước cuối lại khiến lão suýt ngã ngửa, chân của lão đạp phải một bên vách quan tài, âm thanh cành cạch rất lớn vang lên, dưới lực chân của lão, đoạn đó bị lõm vào bên trong một đoạn, khiến lão bị mất thăng bằng.

Vốn đang đứng ở gần lão, nhanh tay lẹ mắt, thầy Long vội nhảy ra phía sau, đỡ lấy thân thể lão, tránh để lão té ngã.

Sự việc diễn ra quá bất ngờ, khiến lão Qủy la oai oái:- Ối, ối, ối, con bà nó, thứ gì thế, sao lại thụt vào trong như vậy cơ chứ?Thầy Long kế bên không đáp lời lão, bởi hai mắt thầy đang bị dị biến trước mắt thu hút.

Từ trong cỗ quan tài, âm thanh ken két, cành cạch không ngừng vang lên, chứng tỏ một cơ quan nào đấy vừa được phát động.

Nhìn từng sợi xích đen từ trong quan tài đang dần dần bò ra, thầy Long không kìm được vui sướng, tóm lấy bả vai lão Qủy, lắc liên hồi, nhe răng trợn mắt hét lớn:- Ha, ha, ha, giỏi lắm lão Qủy, tìm ra rồi..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 163

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 163
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...