Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 161

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu nói lão Qủy Nhân đã thảm rồi, thì thầy Long lúc này không phải dùng từ thảm để hình dung nữa, thầy bây giờ trông chẳng khác nào một cái xác vô hồn.

Đỡ gương mặt của thầy Long dậy, lão Qủy Nhân xót xa khi thấy người bằng hữu lâu năm đã bị mất một con mắt, một vết thương sâu chạy dài từ trên lông mày xuống đến dưới má,cả người thầy bê bết vết máu, lão khẽ lay thầy, nhỏ giọng gọi:- Giun đất, lão giun đất, này, này, còn sống không?Lay mãi, thầy Long mới ho lên một tiếng, phun từ trong miệng ra một ngụm máu đỏ sẫm, thở phì phò khó nhọc, một con mắt nhắm chặt, mắt còn lại mở ra, thầy mơ màng nhìn thân ảnh đang ngồi ở trước mắt mình, nghe được lời hỏi thăm của lão Qủy Nhân, thầy khẽ gật đầu, yếu ớt nói:- Còn, ụ hụ hụ, lão chưa chết, ụ hụ hụ, sao tôi chết được.Thấy người bằng hữu vào sinh ra tử của mình còn sống, lão Qủy Nhân xem như cũng yên lòng, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Sau khi ổn định lại hô hấp, thầy Long chậm rãi lên tiếng:- Lão Qủy, lôi tôi lên, dưới đây lạnh quá.Không nói thêm lời nào, lão Qủy Nhân cẩn thận kéo thầy Long lên bờ, hình như tốn nhiều sức quá, sau khi đỡ thầy Long xong, lão ngồi bệt xuống đất thở lấy thở để, thầy Long vẫn giữ nguyên tư thế nằm, ngước mặt hỏi lão QUỷ:- Hồi nãy lão bị văng đi đâu thế?- Chẳng rõ, thấy lưng đập vào một v*t c*ng, nếu không nhầm thì gãy mất mấy cái xương sườn rồi, thế còn lão? Bị hất xuống ao à?- Ừ, may mà lúc đấy trước khi bất tỉnh, tôi cắn răng tóm được một sợi dây xích, lần mò sao bám được vào bờ.- Thế Phạm Nhan....- Phạm Nhan chết rồi, quỷ hồn hắn đã chết không thể nào chết hơn, tinh, khí , thần hoàn toàn bị tận diệt,..- Thế...Nói đến đây, lão Qủy ngập ngừng nhìn thầy Long, thầy Long cũng nhìn lại lão, sau đó chẳng hiểu vì lý do gì, cả hai nhìn nhau rồi bật cười sảng khoái, họ cười chẳng khác nào nông dân được mùa, một nụ cười vô cùng vui sướng, ngập tràn hạnh phúc.

Nói thật hai vị tổ sư gia bây giờ chẳng khác nào đứa trẻ con được người lớn cho kẹo, cười nghiêng ngả, âm thanh vang vọng khắp không gian hầm mộ:- A Ha Ha Ha, A Ha Ha Ha,..Thầy Long và lão Qủy cười đến nỗi chảy cả nước mắt, nước mũi, được một hồi, dường như vì cười, cơ thể của họ rung lên, khiến vết thương bị ảnh hưởng, đau đến mức trợn mắt, nhưng họ vẫn không thèm để tâm.

Cuối cùng sau trăm ngàn vạn cay đắng, khổ sở không nguôi, tưởng chừng đã góp luôn tính mạng của mình vào cuộc chiến này, người chiến thắng chính là pháp sư Đại Việt, chứ không phải tên giặc b*n n*c cầu vinh Phạm Nhan.

Qủa là sau những ngày trời đông giá rét, ánh nắng đã về, chật vật gượng dậy, thầy Long và lão Qủy người này đỡ người kia, chậm rãi đi vào trung tâm của nền đá.

Nói mọi chuyện đã kết thúc nhưng cũng chưa hẳn là vậy, bởi có một thứ mà hai thầy vẫn chưa giải quyết được.

Quan tài dát vàng của Phạm Nhan vẫn lẳng lặng đang nằm ở đó, thần hồn đã chết, vậy thân xác của hắn cũng cần phải được tiêu diệt, lời của Phạm Nhan không thể khinh thường được, nhất là tài phép của hắn, sâu không thể đo lường, hắn nói sẽ quay trở lại tức hắn sẽ trở lại, sớm hay muộn mà thôi.

Thứ duy nhất để hắn có thể đông sơn tái khởi, bám víu vào được có lẽ chính là thi thể kia.

Hai vị tổ sư gia phải hủy diệt luôn thân xác này.

Đứng trước quan tài của Phạm Nhan mà hai vị tổ sư hồi hộp không thôi, mặc dù đã trông rõ quỷ hồn của hắn ra sao, nhưng cũng không thể đại diện cho gương mặt của hắn thế nào.

Qủy hồn là linh hồn, mờ mờ ảo ảo, không phải thực chất, cho nên không thể miêu tả được hết hình thái của người còn sống.

Lão Qủy Nhân nuốt nước bọt đánh ực một cái, căng thẳng hỏi thầy Long:- Này giun đất, theo lão thằng cha này gầy béo ra sao, lùn cao thế nào?Thầy Long lắc đầu, đáp lời:- Không rõ, theo truyền thuyết dân gian miêu tả thì hắn cũng giống người thường mà thôi, khi hắn theo chân đám M//ô//n//g Nguyên sang xâm chiếm Đại Việt, ước chừng tuổi hắn cũng rơi vào trung niên, độ tầm bốn mươi, năm mươi tuổi gì ấy.

Mà quan tâm thứ đó làm gì, thời gian gấp gáp, mở nắp quan, tiêu hủy xác hắn đi thôi.

Tránh cảnh trùng chết vẫn còn trăm chân.Lão Qủy Nhân gật đầu đồng ý, lão sẽ là người ra tay mở nắp quan, bời nói gì thì nói, thầy Long bị thương nặng hơn lão.

Ấy vậy mà tay lão mới đặt lên nắp quan tài lạnh lẽo, lão đã vội rụt tay về.

Thấy lạ,thầy Long không kìm được hỏi:- Mẹ nó lão sao thế? Thấy quỷ à? Mà quỷ lão cũng có thấy ít đâu?Bằng gương mặt như không thể tin được, môi lão Qủy Nhân run run, lão ngập ngừng cất lời:- Lão giun đất, hình...hình như thứ ở trong đó vẫn còn sống?- Cái gì?Tưởng mình nghe nhầm, thầy Long bất giác hỏi lại.

Lão Qủy Nhân gật đầu, đáp chắc nịch:- Thật,..thật,..

chạm vào áo quan, tôi cảm giác có tiếng tim đập.

Bình bịch, bình bịch, bình bịch..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...