Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 137

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhận thấy con ngạ quỷ thề sống, thề chết,cam đoan vỗ ngực đảm bảo thông tin này mười phần nắm chắc, hoàn toàn là sự thật.

Lúc này Phạm Nhan mới cười lớn, hắn vui mừng ra mặt:- Ha Ha Ha tốt, tốt, tốt, rất tốt, lần này nhà ngươi lập công lớn đấy, ta phải báo ngay tin này cho Bất Cố Thần mới được, chỉ cần giúp được hắn đại sự này thì việc hắn giúp ta khôi phục thực lực chỉ là chuyện sớm muộn.

Mặc dù ta nắm bắt được thông tin này hơi trễ, nhưng chỉ cần đích thân Bất Cố Thần ra tay, nếu không có ván in ấn phù giải, pháp trận không được khởi động thì việc công phá Hàm Long Tự là việc trong tầm tay.

Nhà ngươi làm rất tốt, không uổng công ta tốn tâm huyết câu hồn ngươi từ cõi Ngạ Qủy lên, việc này xong, ắt ta trọng thưởng, chờ đi.Ở dưới đất, con ngạ quỷ nghe sắp được thưởng thì nó cười tít mắt, xum xoe nịnh bợ Nguyên Soái của mình.

Đoạn hai mắt của Phạm Nhan nhắm lại, miệng hắn bắt đầu lẩm nhẩm đọc những dòng chú ngữ tối nghĩa, hắn đang chuẩn bị liên lạc với Bất Cố Thần để thông báo chuyện trên.

Nhưng càng đọc, hai chân mày của hắn co lại, nét mặt lộ ra vẻ khó hiểu.

Con ngạ quỷ nhận ra biểu hiện lạ thưởng trên khuôn mặt Phạm Nhan, nó cũng cảm thấy rất kỳ lạ và vô cùng tò mò, hình như Nguyên Soái đang gặp phải vấn đề gì khó khăn thì phải.

Sau một hồi chăm chăm niệm chú, Phạm Nhan thử đi thử lại vài lần, cuối cùng khi hắn xác nhận được hắn thực hiện tà phép không thành công, chẳng thể kìm nổi sự ngạc nhiên, hắn thốt ra lời:- Không thể như thế được, sao lại có thể như vậy được cơ chứ?Ở dưới nhà, con ngạ quỷ cũng mất hết kiên nhẫn, nó vội hỏi:- Thưa nguyên soái, có chuyện gì vậy ạ?Sắc mặt Phạm Nhan rất xấu, hai mắt hắn đảo tới, đảo lui liên hồi như đang suy nghĩ, rồi hắn trầm giọng:- Chẳng hiểu tại sao bản soái lại không truyền âm được với Bất Cố Thần, mới đầu phép của ta khi tới nơi hắn cư ngụ đều không được hắn phản hồi, ta thử lại vài lần thì hắn dùng quyền năng phong cấm, khiến lời của ta đều bị chặn bên ngoài.

Tên khốn kiếp này, nếu không phải ta đang trọng thương, bị lũ pháp Đại Việt hợp lực sư truy sát thì có cho ta thêm vàng ta cũng thèm vào hợp tác với hắn.

Đám Thần Trùng này rặt một lũ gian xảo, sống bao vạn năm nay, chúng là cáo già thành tinh đấy.Con Ngạ Quỷ thấy Phạm Nhan càng nói, càng trở lên tức giận, là một tên đầy tớ trung thành của Nguyên Soái, chủ nhục sao hắn có thể vinh được, hắn cũng phụ họa theo:- Ngài nói vô cùng có lý, tài phép của ngài cũng đâu thua kém đám hung thần ấy, có cái kẻ đang ở dưới mái hiên đành phải cúi đầu, tạm thời chúng ta cứ nhẫn nhịn trước.

Sau khi ngài hoàn toàn bình phục rồi, ta sẽ nói rõ đạo lý với bọn chúng sau.Biết con ngạ quỷ đang nịnh nọt mình, Phạm Nhan cũng không trách móc nó, có điều bây giờ hắn vô cùng bực tức, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì để Bất Cố Thần đơn phương phong cấm phép thuật của hắn, bình thường hắn chỉ cần làm phép chuyển lời, chưa đầy năm phút sau là Bất Cố Thần đã có hồi đáp, quả thật sự việc lần này có gì đó không đúng, hắn cứ cảm thấy bất an như thế nào ấy.

Vốn đầu óc vẫn đang xoay chuyển, tính toán đường đi nước bước tiếp theo, đột nhiên hai mắt hắn trợn trừng, đầy sát khí nhìn con ngạ quỷ.

Từ lúc chủ của mình lặng im tính kế, con ngạ quỷ cũng rất thức thời, ngậm mồm phối hợp đứng ở một bên, nó nhắm mắt, tập trung mượn âm khí nơi này để chữa thương, đang hồi phục thân thể sống dở chết dở của mình thì cổ họng của nó như bị thứ gì chặn lại.

Hoảng hồn nó bừng tỉnh, trên không trung Phạm Nhan hai mắt long sòng sọc, hàm răng nghiến vào nhau ken két, giận dữ quát lớn:- Con súc sinh vô dụng, khốn kiếp, mày làm lộ hành tung của bản soái rồi, lũ pháp sư đang bao vây nơi này.Nghe thấy Phạm Nhan nói vậy, như bị búa tạ nện vào đầu, không tin vào tai mình, con ngạ quỷ cả thân hình run lẩy bây, đầu nó lắc liên hồi, miệng thì lắp bắp:- Không thể nào,...!sao bọn chúng có thể đi theo con được cơ chứ, con ẩn náu vô cùng kỹ, ngài biết mà, con có thuật Giảo Thân, chúng không thể lần ra dấu vết được.Hiểu rõ những gì con ngạ quỷ nói là sự thật, thuật Giảo Thân của giống Ngạ Quỷ có thể che giấu thân mình, khiến kẻ khác không thể tính toán, quỷ khí thu vào trong ngực, không thoát ra ngoài, đồng nghĩa với việc không sợ bất kỳ người nào truy tung.

Nhưng bây giờ sự thật lại chứng minh ngược lại lời của con Ngạ Quỷ nói, với tài phép đạt đến mức bán thần của Phạm Nhan, hắn đã cảm nhận được khí tức của gần hai mươi người, hiện đang ở xung quanh căn nhà, người sống mà dương khí cực thịnh thế này thì chỉ có đám pháp sư chứ còn ai vào đây.

Là một kẻ mưu mô xảo quyệt kể từ hồi còn sống, không cần phải động não nhiều Phạm Nhan cũng biết nếu đám người kia có thể lần theo được con Ngạ Quỷ, ắt trên người nó đã bị người ta động tay chân, hắn tức muốn bốc khói đầu, gằn giọng với tên thuộc hạ:- Mẹ nó, ngươi ngu vừa vừa phai phải thôi, theo lời ngươi kể, tên sư tổ nhà Lê đạo hạnh thâm hậu, thừa sức giết ngươi như bóp một con kiến, ấy tại sao hắn lại không ra tay, mà lấy ngươi ra chơi đùa, sự lạ thì ắt có gian trá, tìm kỹ trên người ngươi, xem có dư ra thứ đồ vật gì không?.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...