Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh – Chương 112

Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh

Tác giả: Ngọc Đức
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm hôm ấy, sau khi được sư trụ trì đồng ý cho mượn bộ ván khắc kinh văn phù giải, lão Qủy Nhân còn nán lại ngồi bàn tính kế hoạch với sư thầy rất lâu, mãi đến khi gần sáng, lão mới rời đi.

Đêm thứ hai khi mọi người đã ngủ say, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, có mấy chiếc xe buýt đậu trước cổng chùa Hàm Long.

Từ trên xe, từng bóng người mặc áo choàng lũ lượt tràn xuống như thủy triều, bọn họ di chuyển dần lên đến cổng chùa thì tự động tách nhau ra về ba hướng.

Chẳng hiểu rốt cuộc bọn họ đã làm gì, chỉ biết từ lúc nửa đêm từ trên các ngọn núi quanh chùa, liên tiếp vang ra những âm thanh gầm rú như hổ gầm, rồng ngâm, mãi đến rạng sáng mới biến mất.

Sáng hôm sau, những hộ gia đình sống ở gần chùa nghe thấy âm thanh đấy, đều lục đục lên chùa cúng lễ, hỏi thăm về sự kiện lạ thường diễn ra đêm qua.

Nhưng toàn bộ các sư thầy đều kín như bưng, không giải thích gì nhiều, chỉ nói rằng trong ba ngày nhà chùa sẽ đóng cửa, mọi người đừng nên bén bảng lên núi, nhà chùa đang làm lễ độ vong, sau ba ngày ắt mọi thứ lại trở về bình thường.Lại nói về làng Hồi Quan, kể từ ngày nhà lão Bá bị trùng tang, tính đến nay dòng họ nhà lão trải qua chưa đầy nửa tháng đã liên tiếp chết mất tám mạng người.

Sự việc diễn ra quá đột ngột, những cái chết nối tiếp nhau đầy ma quái khiến cho dân của cả cái làng này đều xa lánh, sợ hãi người nhà của lão Bá.

Chỉ cần đang đi trên đường mà gặp người nhà hoặc họ hàng có liên quan đến lão Bá dù xa hay gần, dân làng đều chọn cách đi đường vòng.

Địa điểm đáng sợ nhất trong làng ngoài ngôi nhà của lão Bá thì làm gì còn nơi nào khác.

Kể từ ngày lão Bá và hai con trai của lão chết, vợ lão thì đi viện, ngôi nhà vốn đã hiu quạnh, không dấu chân người, đến khi ông Sinh em trai lão cũng chết ở đây thì căn nhà này đã trở thành điều kiêng kỵ của cả ngôi làng này.

Sẽ chẳng ai dám nhắc đến nó, kể cả người ta có nói thì cũng chỉ nói thầm.

Ấy thế mà đêm hôm ấy, trong căn nhà đã chết mất bốn mạng người lại có hai cái bóng xuất hiện.

Một cái bóng người đầu đội nón, ngồi xổm, cái còn lại không có thân thể nguyên vẹn, là một cái đầu bay lơ lửng trong không trung.

Trong đêm tối tĩnh mịch, vạn vật chìm vào trong bóng đêm, hai giọng nói phát ra từ trong căn nhà lão Bá cứ xì xà, xì xầm theo gió mà bay đi xung quanh, sẵn sàng dọa chết bất kỳ kẻ nào đi ngang qua nơi này:- Khi nào mày bắt nốt thằng con trai của cái nhà này? Bất Cố Thần hắn ta đang hối thúc ta đấy.- Bẩm Nguyên Soái, không phải con không muốn bắt nó, mà nó trốn chui trốn nhủi ở trong ngôi chùa đấy, con không có cách nào vào trong cả.

Nơi đó Phật lực mạnh lắm ạ.

Con có thể bắt đứa khác thay thế được không?- Hừ, cái thứ ngu này, Bất Cố Thần nói phải bắt đủ chín mạng người, một gia đình phải bắt đủ tất cả các thành viên trực hệ gần nhất,thì hắn mới giúp ta khôi phục thực lực.

Bây giờ chỉ còn thiếu thằng con út, làm sao mà đổi sang người khác được.- Thế nhưng nó nấp ở trong đấy, con quả thật không có cách.Bỗng nhiên không gian trở lên yên tĩnh, được một hồi thì giọng nói lại tiếp tục vang lên:- Thế này đi, ta sẽ thông báo cho Bất Cố Thần, để hắn cho một số lượng binh lính làm loạn ngôi chùa ấy lên, người nhân cơ hội lẻn vào bắt thằng con út?- Ơ nhưng bẩm nguyên soái, con tưởng nơi đấy có trận pháp phong ấn, không thể tấn công được cơ mà?- Ngươi thì biết cái gì, Bất Cố Thần hắn nói rằng không hiểu tại sao, nhưng hắn cảm nhận được từ ngày hôm qua đến giờ, phong ấn nơi đó như bị gỡ bỏ, hắn không còn cảm nhận được Phật lực từ trận pháp nữa, chính hắn cũng đang chuẩn bị cho người đến xem thử.- Bẩm vậy hạ thần cẩn tuân mệnh lệnh.- Được ngươi lui đi, cẩn thận lũ pháp sư.Lần này dường như hai bóng người không còn thảo luận với nhau nữa, căn nhà lão Bá lại chìm vào trong tĩnh lặng.

Một lúc lâu sau, một bóng người thoăn thoắt trèo từ trong nhà lên trên mái nhà, từ trên đấy người này trực tiếp nhảy thẳng xuống dưới đất, rõ ràng đây không phải con người.

Bởi nếu là người bình thường mà rơi từ độ cao ấy, không gãy tay cũng gãy chân.

Ấy thế mà hai chân người này vừa chạm đất, đã nhanh chóng cúi thấp người, lẩn nhanh vào trong bóng đêm.Bờ sông Đuống, căn chòi của nhà lão Bá vẫn im lìm ở đấy, từ ngày lão chết, dân làng cũng ít ai đến gần đây, hình như họ cho rằng chỉ cần có thứ nào đấy liên quan đến nhà lão là họ sẽ gặp đen đủi.

Ấy vậy mà một bóng người đội nón, lưng còng, chân thấp chân cao, vẫn nhanh chóng tiến về nơi này.

Tới cách căn chòi độ tầm mười năm mét, người này dừng lại, cái đầu xoay tới xoay lui như đang quan sát mọi thứ, thấy cảnh vật xung quanh không có động tĩnh gì, người này mới yên tâm bước vào trong căn chòi.

Trên ngọn cây cách đấy tầm gần ba mươi mét, lão Qủy Nhân ngồi ở trên một cành cây, khóe miệng nở nụ cười ranh ma, lão thì thầm:- Con mẹ mày, lần này mày trốn cho tao xem..

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Lũy Tre Làng: Phần 3: Sát Thần Lệnh
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...