Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Lại Là Nữ Phụ – Chương 150

Sao Lại Là Nữ Phụ

Tác giả: Tịch Lãnh Vô Thường
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

-Chị có chắc là đường này không vậy?

Di Thiên chậm rãi đi phía sau Tôn Điệp Hạ vào một con hẻm nhỏ, mùi hôi thối tanh tưởi từ hai bên vách tường lan tỏa làm cô khó khăn nuốt một ngụm nước bọt. Di Thiên và Tôn Điệp Hạ đã ở với nhau tại thành phố H này hơn 3 tuần, liền nghe nói con gái của ông lão bán rau đầu chợ đã bị bắt cóc, mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng quan tâm nếu như ông lão bán rau đó không là ân nhân cứu mạng của Tôn Điệp Hạ a. Vì một phần tình nghĩa lúc xưa mà Tôn Điệp Hạ dẫn theo Di Thiên đột nhập vào khu ổ chuột này, một phần thông tin đã bị rò rỉ ra ngoài, tối nay sẽ có một cuộc buôn bán nô lệ diễn ra ở đây, mà cô con gái đó là một trong những vật phẩm sẽ được đấu giá, và vì thế mới có chuyện dở khóc dở cười như bây giờ.

Tôn Điệp Hạ thì không biết thế nào, chứ Di Thiên biết rõ mình không mạnh như xưa, phản kháng thì chắc chắn không thể nhưng may ra né đạn hay lẩn trốn gì đó vẫn còn chưa đến nỗi lụt nghề.  Nhìn xem trên cơ thể mỏng manh này không có bao nhiêu lượng thịt, da dẻ c*̃ng không hồng hào như xưa, liếc mắt một cái c*̃ng biết là một con ma bệnh. Xem như chỉ cần cứu được cô con gái kia trước kia buổi bán đấu giá diễn ra thì mọi chuyện sẽ ổn...

Ờ, nói thì dễ lắm T.T...

Vì khu ổ chuột này chỉ toàn những tên nghiện ngập, nát rượu hay những kẻ chỉ biết dùng vũ lực giải quyết vấn đề, còn chưa đủ khả năng để những băng đảng mafia lớn để mắt đến, cảnh sát cũng chẳng thèm ngó một lần nên chúng không cần để phòng gì lắm, tạo cơ hội tốt cho hai người lẻn vào.

Hai bên đường đầy rẫy những người đàn ông c* tr*n, hình xăm che kín vùng lưng, ngồi tụm ba tụm bảy hút thuốc phì phèo. Có đám ngồi đánh bài, có đám ngồi chỉ để khoe mẽ, nước miếng bay tứ tung, thậm chí còn có nhiều người tập hợp lại chỉ để nhìn cảnh hai người đang vận động "nguyên thủy" nhất, người phụ nữ chống hai tay lên tường, mở giọng r//ê//n lớn năn nỉ người đàn ông phía sau "yêu thương" mình nhiều hơn. Những tên đàn ông khác hân hoan vỗ tay, thích thú gào thét, ánh mắt d*m d*c quét qua quét lại trên cơ thể đầy những đường cong hoàn mĩ của người phụ nữ, cố gắng trấn định nhịn nhục chờ tới lượt mình.

Ghê tởm...

...

Hai người lẻn vào đến tận nơi chuẩn bị những vật phẩm cho buổi đấu giá tối hôm nay, Tôn Điệp Hạ kéo Di Thiên ẩn nấp sau một nơi kín đáo phía sau những thùng gỗ lớn, vừa nãy đã phải bỏ chạy thục mạng làm cả hai đều mất sức, Tôn Điệp Hạ vừa điều chỉnh hơi thở vừa nói nhỏ cho Di Thiên :

-Hôm nay có gì đó rất lạ. Bình thường bọn chúng không canh giữ nghiêm ngặt thế này đâu.

-Ý chị là...tối nay nơi này có khách quý à?

Tôn Điệp Hạ suy nghĩ một chút liền cảm thấy có lý "Cũng có thể là cảnh sát. Chúng ta cẩn thận thì hơn"

Di Thiên gật đầu, chuyện này cơ bản cô cũng hiểu, cô cũng không muốn vừa thoát khỏi Mạc Quân Ly lại tiếp tục rơi vào tay bọn cảnh sát đâu nha. Hai người đi lướt qua những vật phẩm xa xỉ chói mắt vào bên trong bức màn đen, bên trong liền lộ ra một cái lồng bằng gỗ, ở trong đó là một cô gái bị trói chặt hai tay, mắt c*̃ng bị bịt kín, đang ngồi trên ghế sắt run rẩy. Di Thiên liếc mắt ra ám hiệu với Tôn Điệp Hạ " là cô ấy à?". Tôn Điệp Hạ gật gật đầu xem như đồng ý, Di Thiên bắt đầu quan sát tình hình xung quanh, cô gái này xem chừng là cực phẩm c*̉a tối nay rồi, bị giam giữ rất cẩn thận, không biết lúc hai người tháo hết giây trói đem người mang đi có bị phát hiện không nhỉ?

Đột nhiên phía sau xuất hiện tiếng bước chân, cả hai vội tránh đi, nấp ở một khóc khuất nhìn ba tên đàn ông đi tới, họ vén bức màn đen lên nhìn chằm chằm cô gái, sau đó như đã chắc chắn không có gì xảy ra liền bỏ đi. Tôn Điệp Hạ vươn người qua, kề sát vào tai Di Thiên nói nhỏ

- Xem ra muốn đem người đi không dễ rồi.

Di Thiên dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng, nghe được âm thanh hỗn loạn bên ngoài, không nhịn được thốt lên

- Hình như buổi đấu giá sắp diễn ra.

- Di Thiên, chị có kế này!!!

...

-Sau đây là vật phẩm đáng mong chờ nhất đêm nay.

Tên MC với khuôn mặt gian xảo, đã tới lúc tiền rót vào túi như thác nước nên không giấu được cười toét miệng, nhìn cô gái bị trùm một cái khăn màu đen, bị trói trên ghế trong lồng gỗ được hai tên đàn ông từng bước đẩy ra. Dù chưa thấy mặt mĩ nhân nhưng nhìn thân thể mê người kia c*̃ng đủ để cả lũ hít khí, da thịt trắng noãn như ẩn như hiện phía sau lớp áo mỏng manh, hàng nút áo đã bị rách từ bao giờ, không cần vạch ra c*̃ng đã thấy áo ngực bên trong, nhiều tên đàn ông c*̃ng đã huýt sáo, tiếng cười lớn vang lên khắp hội trường, chỉ có một người khác với tất cả, trên khuôn mặt nam nhân tràn ngập phẫn nộ, ánh mắt c*̃ng đặc biệt hiện lên ngoan lệ ác độc.

Một trong hai tên đàn ông mở khóa lồng gỗ, chui vào bên trong, trước ánh mắt thèm thuồng c*̉a bọn đàn ông giật phăng cái khăn trùm đầu c*̉a cô gái xuống, khắp hội trường đột nhiên im bặt, sau một lúc toàn bộ những tên lộ áng mắt si mê lúc nãy phẫn nộ, nhịn không được hừ lạnh khinh thường:

- Mặt mũi như thế này c*̃ng đi đấu giá? Về soi gương đi cô gái!!!

- Nhìn mặt này tôi tuyệt sẽ không "lên" được trong ba ngày a~

-Gớm chết đi được. Các người lừa đảo sao?

Tên MC mặt trắng bệch, giọng nói lắp bắp, chuyện này là sao? Chẳng phải ban đầu là bắt cóc một em gái xinh đẹp sao? Bây giờ lại biến thành một người phụ nữ vết bớt kinh khủng đầy mặt, đến y nhìn còn nổi da gà, quá dọa người rồi đi. Mà chẳng lẽ bây giờ rút lại người này? Ném lao thì phải theo lao thôi.

Tôn Điệp Hạ nhìn thái độ c*̉a bọn họ thay đổi hẳn, trở mặt c*̃ng nhanh thật, cô cười lạnh, từ hai năm trước, khuôn mặt xấu xí này đã theo cô, bị không ít người cười nhạo, những người khác dù không thể hiện ra mặt như nhìn ánh mắt thập phần khinh thường kia cô c*̃ng đủ hiểu.

Chỉ có Di Thiên, ngoài sự ngạc nhiên trong mắt thì không còn gì khác, không hề khinh thường hay xa lánh, vẫn đối xử với cô thân thiết như lúc xưa.

Cô ghét bọn họ, ghét đám người chỉ biết nhìn vẻ ngoài c*̉a người khác...

Tên MC bối rối, trong sự chỉ trích c*̉a đám người, nhanh chóng kết thúc chuyện này:

- Giá khởi điểm 100USD.

Thà rằng bán với giá rẻ còn hơn không có gì.

Đám người trong hội trường cười ầm lên, dù biết cô ta có xấu xí nhưng giá này c*̃ng quá...coi thường người khác rồi. Dù sao c*̃ng là một người phụ nữ, mua về giải quyết nhu cầu sinh lí c*̃ng không tệ.

Mọi người bắt đầu rục rịch, ai c*̃ng đã chuẩn bị sẵn một cái giá hợp lí, nhưng    cái gì c*̃ng chưa kịp xảy ra, chỉ thấy một người đàn ông ngồi phía sau đứng lên, đưa bảng số về phía trước, nhẹ nhàng nói ra một con số

- 2 triệu.

Mọi người "..."

Thật sự sẽ có người ra cái giá này sao?

Tôn Điệp Hạ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đập vào mắt là khuôn mặt âm trầm quen thuộc...

Hoàng Ưng?!!!

Hoàng Ưng nhẹ nhàng bước xuống, MC vẫn còn chưa hoàn hồn, chỉ biết nhìn chằm chằm theo bước chân c*̉a hắn, cho đến khi hắn đến trước mặt Tôn Điệp Hạ c*́i người xuống thì thầm gì đó, y mới giật mình báo giá.

Không ngoài dự đoán Tôn Điệp Hạ thuộc về Hoàng Ưng.

Hắn thì thầm lại như vô tình thổi khí vào tai cô

"Anh cảm thấy...với cái giá này mà có được em...

Thật sự là quá hời cho anh rồi"

...

Di Thiên kéo tay cô gái chạy xuyên màn mưa, những hạt mưa phùn nhẹ nhàng phất lên mặt, mát lạnh lại cảm giác khó chịu. Cô kéo người kia rẽ vào cửa sau c*̉a một quán nào đó, lò đầu ra nhìn đám người mặc đồ đen đuổi theo phía sau.

Mấy người này là ai? Không giống như đám người trong khu ổ chuột đó.

Di Thiên quay sang nhìn cô gái nhỏ, nhỏ giọng căn dặn cô

- Từ nơi này cô chạy về nhà đi. Tôi sẽ đánh lạc hướng chúng.

Tôn Điệp Hạ đã hi sinh ở lại để giữ chân bọn chúng, cô c*̃ng không thể để kế hoạch này thất bại ngay lúc này được, bằng mọi giá phải cứu được cô gái này. Cô gái ngạc nhiên nhìn Di Thiên, nhưng c*̃ng biết mình ở lại chỉ vướng chân, không giúp gì được cho cô, đành nhẹ nhàng kêu Di Thiên "cẩn thận", sau đó hướng nhà mình chạy mất.

Di Thiên nhắm một hướng khác mà chạy, đán người mặc vest đen đó phát hiện ra cô liền đuổi theo. Di Thiên chạy một đoạn đã đuối sức, nhưng nhờ lợi dụng địa hình mà cô đã cắt đuôi được bọn chúng. Cô chạy đến một bãi đất công nghiệp bị bỏ trống, khắp nơi là các thùng container xếp khít nhau, Di Thiên lẩn sau vào trong những cái thùng to, chọn một cái màu đỏ chui vào trong.

Bọn chúng là ai chứ? Có súng, hơn nữa nhìn cách thức liền biết bọn chúng là hắc đạo, tác phong chuyên nghiệp hiển nhiên là từ một băng đảng lớn... nhưng là tại sao lại đuổi theo hai người bọn cô? Hay bọn chúng muốn mua cô gái kia?

Tiếng rít gào c*̉a xe đua vang lên xen lẫn với tiếng mưa tí tách, lại loáng thoáng nghe tiếng lên đạn, khu đất tối om bỗng dưng sáng bừng, tiếng bước chân càng ngày càng gần, số lượng rất đông. Một âm thang rè rè vang vọng khắp các thùng container

- Ra đây đi. Không còn đường trốn đâu.

Di Thiên nuốt nước bọt, nếu bọn họ nói vậy chắc chưa có ý định giết mìng ngay đâu nhỉ? Cô chậm chạp dè chừng chui ra khỏi thùng, có trốn nữa c*̃ng vô dụng thôi, bọn chúng đã bao vây hết khu này rồi, bị bắt c*̃ng là chuyện sớm muộn. Đèn pha từ xe chiếu thẳng vào người Di Thiên, giờ cô mới nhận ra có hẳn gần 20 chiếc xe việt dã đang đứng trước mặt, hàng chục tên áo đen đứng xung quanh cô, vây cô ở giữa. Thật không hiểu bọn chúng muốn làm cái gì nữa?

- Tại sao các người lại biết tôi ở đây?

Cô thật không hiểu, rõ ràng lúc nãy đã cắt đuôi được rồi mà?

- Vì rơi vào những hoàn cảng này, nơi nào có không gian rộng, khó bị phát hiện, xung quanh có những thứ che chắn được là lựa chọn ưu tiên c*̉a em.

Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên, Di Thiên ngạc nhiên nhìn người đi ngược sáng đến gần cô, nước mắt không tự chủ rơi xuống, nhìn người đàn ông mà cô tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay. Mưa phùn rơi trên mặt ướt đẫm, không biết mà mưa hay nước mắt, Di Thiên cảm giác mặt mình lạnh đi, xung quanh không có bất kì âm thanh nào, chỉ có đôi mắt dịu dàng ôn nhu nhấn chìm cô trong đó.

Sở Ngạo nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng người cô, hai năm nay hắn chịu đựng đến mệt mỏi, vừa nghe tin Mạc Quân Ly mang cô đi mất thiếu chút nữa đã phát điên, đến nơi lại biết cô bị mang đi bởi Tôn Điệp Hạ vừa mừng vừa lo. Lúc nãy nhìn thấy cô kéo một người khác chạy trốn, nhìn bóng dáng mà hắn nhớ đên điên dại chạy trong màn mưa, xém chút nữa hắn nhịn không được mà lao đến ôm cô vào ngực, muốn cho cô biết hai năm nay hắn đau khổ như thê nào.

Người này lại vô tâm vô phế mà không đến tìm hắn. Có phải nếu hắn không xuất hiện cô cứ như vậy sống với Tôn Điệp Hạ hết đời?

Đám nam nhân mặc vest đen xung quanh khụy gối xuống, mặc kệ bùn đất hay mưa bão gì, một tâm một lòng hô lớn :

-Phu nhân !!!

Di Thiên cảm giác xung quanh lạnh đi nhiều, mở to đôi mắt đẫm nước ra nhìn Sở Ngạo, chỉ thấy hắn trông trưởng thành hơn âm trầm hơn và có vẻ như...lạnh lùng hơn thì phải. Cô có cảm giác hắn đang tức giận, phi thường tức giận...

- Trời mưa rồi. Em không định theo anh về nhà sao?

Quên đi, hắn không có biện pháp nặng lời với cô. Lừa cô mau mau đem về nhà đã, rồi muốn gì tính sau.Di Thiên òa khóc, lao đến ôm chầm lấy hắn, thân thể nóng rực kia làm cô cực kì an tâm. Sở Ngạo không tốn thêm một giây dư thừa, bế bổng cô lên, hướng dàn xe phía sau đi tới. Di Thiên vội vội vàng vàng nói

-Tôn...Tôn Điệp Hạ...

Giờ này còn lo cho cô ta? Bên cạnh hắn mà dám nghĩ đến người khác? Được, giỏi lắm!

Về phải hảo hảo dạy dỗ lại mới được...

- Có Hoàng Ưng lo rồi!!

Hình như hắn lại tức giận à?

Di Thiên ngoan ngoãn nằm im trong ngực Sở Ngạo không dám nhúc nhích. Mặc cho hắn ôm mình lên xe, đám người phía sau c*̃ng lục đục tản đi, đoàn xe lao nhanh trong đêm mưa.

-Anh đưa em về nhà hả?

-Không, anh là đưa em lên xe hoa.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Lại Là Nữ Phụ
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...