Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Lại Là Nữ Phụ – Chương 146

Sao Lại Là Nữ Phụ

Tác giả: Tịch Lãnh Vô Thường
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đáng lẽ ta không viết chương này sớm vậy đâu. Mà ta sợ quần chúng bố thí cho vài cục gạch xây nhà nên thôi...V.V

Tặng bạn -Tho_No- nha ^^

Di Thiên ngồi tựa lưng vào giường, cô thực sự đã trở lại. Sau khi hỏi thăm một số tình hình của cấp dưới thì biết được, sau khi cô bất tỉnh thì ngày hôm sau không thấy cô đến trụ sở nhận nhiệm vụ, mọi người liên lạc không được liền sợ rằng cô bị ám toán liền cho người đến nhà cô. Sau khi phát hiện cô nằm bất động trên giường, tức khắc mang cô đến bệnh viện.

Bác sĩ sau khi kiểm tra liền nói cô bị suy nhược dẫn đến hôn mê, không có gì đáng lo. Di Thiên nghe xong thì bật cười "Suy nhược dẫn đến hôn mê?" Xin lỗi đi bà đây khỏe hơn trâu đó!!! Mà cái đáng ngạc nhiên là, trong tiểu thuyết cô trải qua hơn hai năm mà ở đây cô chỉ mới hôn mê 1 tuần.

Di Thiên nằm thêm ba ngày nữa, đợi cho cơ thể vận động tốt liền xuất viện, lão sếp hói thương tiếc con gà vàng là cô bị một chút bệnh tật liền đóng gói ném về nhà tĩnh dưỡng, mọi chuyện đều giao lại cho đội phó. Nhìn khuôn mặt mếu máo đến sắp khóc của đội phó Di Thiên thiếu chút nữa vỗ tay thành tiếng. Bạn thân nhất của cô, Hà Yến, theo lời kể của mọi người đã đến vùng biển nghiên cứu thứ gì đó, đến giờ vẫn chưa trở về, cô đã thử liên lạc với cô ấy nhưng lại nằm ngoài vùng phủ sóng, đành tạm thời không quan tâm nữa. Di Thiên nâng bước chân chậm rãi về nhà, lại ngửa mặt lên nhìn bầu trời trong xanh phía trước, cô đã trở lại làm chính mình, đây rõ ràng là ước nguyện ban đầu của cô, nhưng tại sao bây giờ lại buồn thế này?

Ở đây có đồng đội, có lão sếp hói, có cuộc sống bình thường của cô, còn có bạn thân của cô và hơn hết là ở đây có chính mình, không phải sống dưới lốt người khác nữa. Chỉ duy nhất...không có hắn!!!

Nếu bây giờ được xuyên không lần nữa...Cô có đi không?

Đang suy nghĩ Di Thiên phát hiện đã về đến nhà, cô nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào. Mới chỉ có một tuần vắng nên nó không có gì khác lạ. Cô pha cho mình một li cà phê nóng, nhặt cuốn tiểu thuyết "Máu" từ trên giường đem ra sô pha, vừa uống vừa lật từng trang sách. Tuy dặn lòng rằng không nên mở nó ra, sẽ nhớ nhưng tay vẫn không ngừng được. Đến lúc lật ra, đọc từng hàng chữ trong đó mà Di Thiên phun cà phê ra đầy bàn.

WTF? Cô vội vàng xem lại bìa truyện, khéo lại đọc nhầm quyển khác. Đúng là tiểu thuyết "Máu" mà, tại sao nội dung lại thay đổi rõ ràng như vậy? Di Thiên không thể tin, tay run run lật từ trang, đây...đây đích thị là những gì cô đã trải qua trong tiểu thuyết!!!

Di Thiên lật đến đâu từng hàng chữ liền thay đổi, giống như cô đọc lại nhật kí của hơn hai năm qua vậy, nó đứng về phía suy nghĩ và hoàn cảnh của Di Thiên mà viết ra vậy. Chuyện này là sao? Di Thiên vội vàng lật qua cuối sách, cô thực lòng muốn biết nó sẽ kết thúc như thế nào. Từng dòng chữ hiện ra như một nhát dao đ//â//m vào tim cô vậy.

" -Di Thiên, anh đến rồi đây. Hôm nay em thế nào?

Sở Ngạo ngồi xuống bên cạnh Di Thiên, dù biết người không thể nào nghe được nhưng hắn vẫn cứ nói, hắn vươn ngón tay thon dài ra khẽ vuốt lông mi cô, mắt cô vẫn mở, vậy mà lại không in được bất cứ thứ gì vào trong đó, một khoảng trống...trong mắt cô hắn là một khoảng trống. Sở Ngạo ánh mắt hoàn toàn là cô độc, hắn mất mát rút tay lại, sau đó lại nhẹ giọng kể cho cô nghe hôm nay hắn đã trải qua những gì..."

Di Thiên vội vàng mở trang khác ra, cô sợ nếu mình đọc được lại càng đau lòng. Nhưng bất cứ khi nào cô mở ra, dù là trang nào đi nữa, nội dung vẫn không thay đổi.

" Sở Ngạo mệt mỏi, hắn tựa đầu vào vai cô, không ai biết cảm xúc của hắn lúc này, trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói pha lẫn chút nghẹn ngào vang lên bên tai Di Thiên, đáng tiếc người nói có tâm mà người nghe lại vô tình...

-Di Thiên, làm ơn mở mắt ra nhìn anh đi được không? Trả lời anh một tiếng đi...

...

-Di Thiên, anh mệt mỏi lắm rồi, anh sợ...

-Di Thiên, em lạnh lùng như vậy sao? Thật muốn anh sống như vậy cả đời?

-Di Thiên, em đừng ngủ nữa. Tỉnh lại đi, trở lại đi được không?

-Di Thiên...

-Di..."

Di Thiên ném cuốn sách qua một bên, cô ôm mặt khóc rống, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, trong đó bao hàm sự thống khổ, cô đơn cùng hối hận.

-Anh đừng như vậy, đừng nói nữa...

Tim cô như bị ai bóp chặt, đau lắm, Sở Ngạo, đừng như vậy...Nước mắt cứ thế tuôn rơi, Di Thiên khóc như một đứa trẻ, đã bao lâu cô không khóc như vậy rồi? Cứ nghĩ hắn hay đùa cợt lại âm hiểm, tùy thời lúc nào cũng có thể trêu chọc cô, không ngờ... Sở Ngạo, tình cảm sâu thế nào anh mới chôn xuống được như thế? Cô luôn luôn không tin hắn vừa gặp đã yêu, hóa ra là cô nhận ra quá muộn, nhận ra muộn đến tận 10 năm...

Sau khi khóc xong một hồi, Di Thiên gạt hết nước mắt, hít một hơi lấy dũng khí. Cô quyết định rồi, dù có bằng cách gì đi nữa, cô cũng sẽ trở lại, cô sẽ quay về với hắn. Cô không muốn thấy hắn khổ sở như vậy nữa.

Di Thiên chuyên tâm đọc , qua một lúc, cô thở dài bỏ quyển tiểu thuyết xuống. Sau khi biết được Di Thiên sống thực vật, Sở Ngạo thiếu chút nữa phát điên, hắn hành hạ Vĩ Mặc đủ khổ. Sở Ngạo đem cô đi đến bệnh viện của Mục Hàn Dương, bảo hắn từng phút từng giây phải canh chừng cô. Còn Vĩ Mặc bị Sở Ngạo thử đủ mọi loại thuốc trên người, dù độc như thế nào vẫn không để hắn chết. Sở Ngạo từng tuyên bố " Ngày nào Di Thiên chưa tỉnh lại, ngày đó mày đừng hòng chết". Còn về Y Nhã, Sở Ngạo biết cô ta lúc nào cũng muốn hãm hại cô mất đi trinh tiết, bị người khác cưỡng gian, cho nên hắn cho cô ta toại nguyện. Cuối cùng Y Nhã bị người khác luân phiên cưỡng h*p, đến sau này sinh con cũng không biết của ai. Sau đó Sở Ngạo đem những đứa con của Y Nhã vào cô nhi viện, còn hắn bán cô ta vào chỗ buôn bán nô lệ. Mạc Quân Ly không hiểu vì lí do gì, suốt ngày tìm Sở Ngạo gây chuyện, hắn nói muốn Sở Ngạo đưa Vĩ Mặc cho hắn và kết quả nhận lại một câu lạnh như băng "Nằm mơ!"

Cuộc chiến giữa quân đội và hắc đạo chưa bao giờ kết thúc, đặc biệt là giữa Sở Ngạo và Mạc Quân Ly. Hai bên không ai chịu nhường ai, cuối cùng xảy ra chiến tranh gần như sụp đổ cả một thành phố. Sở Ngạo hiện là người đang có mức truy nã cao nhất nhưng cũng không ai làm gì được hắn.

Sở Ngạo giữ Vĩ Mặc lại vì chỉ có hắn mới biết cách làm cho Di Thiên tỉnh lại, còn Mạc Quân Ly luôn muốn giành lại Vĩ Mặc từ tay Sở Ngạo, một vòng tròn lẩn quẩn như vậy chư có hồi kết.

Đặc biệt hơn là, Di Thiên trong tiểu thuyết cứ như vậy sống thực vật 2 năm...

Di Thiên nhìn những trang giấy trắng tinh trong cuốn tiểu thuyết, cô biết là nó chưa kết thúc. Hiện tại cô nắm được một số thông tin như sau. Đã qua 2 năm từ khi cô sống thực vật, Sở Ngạo cùng Mạc Quân Ly chiến tranh không ngừng, và hai người họ đang là mạnh nhất. Vĩ Mặc đang trong ngục tối của Địa Ưng bang, Di Thiên đang nằm ở bệnh viện Mục Hàn Dương tầng 7 phòng 23.

Nếu lỡ như cô xuyên vào không phải trở thành Di Thiên mà thành một người khác thì thế nào?

Mặc kệ, tìm cách xuyên vào lại trước đã!

Sở Ngạo, chờ em...

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Lại Là Nữ Phụ
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...