Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời – Chương 17

Sao Băng Qua Trời

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liếc nhìn đồng hồ thấy mới mười một giờ trưa, Hạo Nhiên bảo Lưu Nhược Bân ghé vào tiệm thuốc đông y để mình mua vài thang bổ m.á.u xong hãy về nhà. Bà chủ tiệm vừa hốt thuốc vừa ngắm anh và cứ xuýt xoa trầm trồ mãi.

- Con nhà ai mà đẹp trai thế không biết? Này cậu, cậu có bạn gái chưa? Tôi có cô cháu gái…

- Cháu có vợ rồi ạ. – Hạo Nhiên đáp vội, cắt ngang câu nói nửa chừng.

Gương mặt bà chủ hiện rõ nét thất vọng, cột mấy thang thuốc lại với nhau rồi đưa cho Hạo Nhiên. Anh nhanh chóng trả tiền và cất bước quay ra.

Chiếc xe đã rời đi từ lâu nhưng bà cứ đứng tiếc rẻ mãi. Thầm nghĩ sao tuổi trẻ thời hiện đại, còn giàu có thế kia mà lại kết hôn sớm thế không biết, lẽ nào là vì một lần lầm lỡ chăng.

Ngước nhìn bầu trời, thấy mây đen đang ùn ùn kéo tới, Lưu Nhược Bân cố chạy thật nhanh. Tới ngã tư, vì trông đường trống và đèn vẫn chưa chuyển sang màu đỏ nên hắn nhấn ga vọt lẹ.

Xui xẻo cho cả hai, vừa hết nửa phần đường thì bỗng đâu xuất hiện một chiếc xe cũ xì, bùn đất lấm lem đang lao với tốc độ bàn thờ về phía họ. Lưu Nhược Bân hốt hoảng, vội vàng đánh lái rồi đạp thắng. Thế là, con xe xịn quay một vòng, lết bánh.

- Cậu chủ, cậu không sao chứ?

Lưu Nhược Bân quên cả bản thân mình đang bị đau, hối hả tháo dây an toàn, nhảy khỏi xe, mở cửa, kéo Hạo Nhiên ra ngoài. Tuy hai xe không tông trúng nhau nhưng chủ nhân của nó tự va vào ghế, vào cửa thành thử bầm dập cả người.

- Tôi không sao, hơi choáng chút thôi.

Hạo Nhiên vừa nói xong thì cái xe kia cũng vừa trờ tới sát bên chứ không hề bỏ chạy. Cả anh và Lưu Nhược Bân đều trố mắt ngạc nhiên khi thấy người bước xuống chẳng phải ai xa lạ mà chính là Chu Hà, con trai cả của đồn trưởng đồn cảnh sát Chu Dân.

Lưu Nhược Bân đang xót cậu chủ, trông thấy bản mặt mà thịt mất đâu hết chỉ còn trơ cái khung xương quai hàm của Chu Hà liền không nhịn được cơn giận, mắng té tát.

- Anh lái xe kiểu gì thế hả? Chưa có bằng sao? Hay là mắt anh mờ nên không thấy đèn tín hiệu? Dùng cái xe cùi rồi xem mạng mình cũng cùi như nó vậy.

Trái với vẻ hung hăng, coi trời như ngọn rau má hôm trước, Chu Hà của ngày hôm nay chẳng biết bị vong nữ nào dựa mà đột nhiên hiền dịu hẳn. Hắn rối rít nhận lỗi, xin lỗi rồi sờ soạng, xoắn xuýt hỏi han xem Hạo Nhiên có bị làm sao không.

- Cũng chẳng có gì nghiêm trọng. – Hạo Nhiên vừa nói vừa hất tay hắn ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

- Hạo Nhiên à, mấy ngày sau anh có đến vũ trường để gặp chú nhưng không thấy. Chuyện hôm đó và hôm nay, thật lòng xin lỗi chú.

- Tôi quên rồi, anh đi đi.

Dứt lời, Hạo Nhiên toan trở vào trong xe, nhưng mới mở cửa thì Chu Hà mau mắn chộp tay anh giữ lại.

- Anh thấy chú va đập không nhẹ, ở nhà anh có hũ rượu thuốc gia truyền quý hiếm, có thể trị nội thương và nhanh chóng làm tan m.á.u bầm. Hay là, chú theo anh về lấy một ít mà dùng.

- Tôi muốn biết lý do vì sao anh thay đổi như vậy? – Hạo Nhiên nghi ngờ hỏi.

Bằng giọng nói hơi có chút nhục nhã, Chu Hà kể rõ ngọn ngành. Rằng buổi sáng sau cái đêm đại náo New Square, ngay khi từ đồn trở về, ba hắn đã dũa cho hắn một trận te tua tơi tả và bắt phải tìm Hạo Nhiên để xin tha lỗi bởi ông nhìn thấy chiếc xe mà Lưu Nhược Bân cầm lái dán logo của Nam Thành.

- Hôm nay anh vào thăm rẫy, về tới đây lại xém đụng phải chú, coi như trong rủi có may. – Chu Hà cười cười, nhỏ giọng.

- Đám lâu la tụi tôi đâu nói tên anh, làm sao mà ba anh biết được? – Lưu Nhược Bân khoanh tay nhìn lên ngọn cây, khinh khỉnh.

- Sau khi cậu rời đi thì bọn đàn em nghe ba tôi dụ ngọt nên phản bội tôi rồi, chúng khai tuốt tuồn tuột hết luôn.

Tiếp đó, Chu Hà ra sức dụ dỗ Hạo Nhiên ghé rẫy nhà hắn dùng bữa cơm gọi là hòa giải. Ban đầu, anh quyết liệt từ chối nhưng sau một hồi nghe hắn lải nhải, ỉ ôi thì cũng xiêu lòng, nghĩ bụng thêm một người bạn bớt một kẻ thù và đã đồng ý.

Đường dẫn vào khu rẫy nhà họ Chu xa tít mù xa. Vì là đường đất, lại đang mưa nên khá lầy lội. Bây giờ, Hạo Nhiên mới hiểu lý do Chu Hà xách cái xe sắp hết hạn dùng làm phương tiện di chuyển.

Ở đây, người dân chủ yếu trồng cải và nuôi ong, nhà Chu Hà cũng không ngoại lệ, hắn bảo ba hắn làm thêm cho vui với để khi nào áp lực mệt mỏi còn có chỗ mà lui tới xả tress.

Đến nơi, Chu Hà hí hửng mời Hạo Nhiên cùng Lưu Nhược Bân vào nhà rồi hối thúc bà cô trông rẫy và nhóm người làm vật gà chuẩn bị cơm trưa. Thế là, cả đám vội vàng vắt chân lên cổ, rượt gà, bắt gà, làm thịt.

Từ trước tới giờ, ngoại trừ cơm dì Hà nấu ra thì Hạo Nhiên toàn ăn ở nhà hàng sang chảnh. Hôm nay được đổi gió vào chốn heo hút này thưởng thức gà thả vườn, uống rượu tự ngâm và ngắm mưa rơi đầu hè, anh cảm giác vô cùng thích thú.

Cả hai cứ thế, chén chú, chén anh mãi đến chiều liêu. Người làm công đã về hết, chỉ còn mỗi bà cô già.

Lưu Nhược Bân vì phải lái xe nên không uống, hắn ngồi chờ hoài thì đ.â.m mệt, leo luôn lên chiếc võng gần đó ngủ ngon lành.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...