Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Săn Lửa – Chương 4: Hoa đăng sơ thượng

Săn Lửa

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 301
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thư Yểu đẩy mạnh Lý Hành ra, đang định nổi đóa thì tiếng chuông điện thoại reo vang.

Đại Đông bắt máy: "A lô, ai... à à, có có có, ngài đợi một chút!"

Hắn tạm đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn Thư Yểu: "Là Long gia...tìm đại tiểu thư."

Thư Yểu không cam lòng húc người Lý Hành sang một bên, bước tới nghe điện thoại. Cô chu môi, giọng nũng nịu, kéo dài âm cuối ngọt xớt lịm tim: "Cha à"

Đầu dây bên kia cười ha hả hai tiếng: "Con gái bảo bối của ba, A Hổ nói hôm nay không đón được con, chuyện là thế nào?"

"Con chỉ ra ngoài giải khuây chút thôi mà." Thư Yểu đứng cũng không yên, duỗi đôi chân dài trắng nõn đá đá vào góc tường. Dưới ánh đèn, đôi chân càng thêm trắng, trắng đến phát sáng, làm lóa cả mắt người nhìn.

"Giải khuây mà đến tận cao ốc Minh Hoa sao?"

"Con không có..." Thư Yểu cắn môi, má phồng lên giận dỗi, chẳng phục chút nào: "Hôm nay Mỹ Hoa khai trương, con chỉ muốn đến xem thử thôi."

"Xem đủ chưa? Về nhà đi, ôn bài sớm mai còn đến trường báo danh. Chủ nhiệm Trịnh gọi điện mách con trốn học nửa tháng nay rồi đấy."

"Con không... Cha, cha thiên vị quá. Từ lúc Lý Hành đến, cái gì cha cũng đưa cho hắn."

Giọng Thư Long mệt mỏi, kiên nhẫn đã cạn sạch: "Mỹ Hoa là hộp đêm, con là một nữ sinh con nhà lành xen vào làm cái gì, mau về nhà ngay."

"Con không về!" Thư Yểu không cam tâm: "Tại sao Lý Hành không cần đi học, còn con ngày nào cũng phải đến trường, hắn lại cái gì cũng có! Ngay cả cha cũng chỉ quan tâm hắn, con trốn học nửa tháng cha mới phát hiện..."

Cô cũng không phải không muốn đi học, cô chỉ muốn đánh cược, cược xem bao giờ cha mới chú ý đến cô. Không ngờ thoắt cái đã nửa tháng, vẫn là thầy giáo gọi điện mách lẻo ông ấy mới hay biết.

"Trốn học mà còn mặt mũi nói à, cha cũng thấy mất mặt thay con! Một đứa con gái so đo với đàn ông làm gì?" Thư Long day day ấn đường, càng nói càng giận, khuôn mặt già nua đỏ bừng như Quan Nhị Ca.

"Con gái à, từ nhỏ đến lớn, trang sức túi xách mới nhất, quần áo phụ kiện Paris, cho con học trường danh tiếng đi đường ngay nẻo chính, những gì cha chưa được hưởng đều cho con hết, có bao giờ để con thua thiệt đâu! Nữ sinh trung học cứ chạy vào đám đàn ông ra cái thể thống gì? Đừng có học cái thói hư hèn hạ của bọn chúng, mau về ngay!"

"Nhưng mà... nhưng mà..."

Chưa đợi cô nói hết câu 'nhưng mà', đầu dây bên kia đã cúp máy, chỉ để lại một câu: "Ngày mai không thấy con ở nhà thì tiền tiêu vặt tháng này một xu cũng không có."

Thư Yểu từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, có bao giờ bị ghẻ lạnh thế này, trong lòng tủi thân muốn chết.

Ngước mắt nhìn lên, cả phòng chẳng ai thèm nhìn cô, tất cả đều vây quanh Lý Hành uống rượu tán gẫu, bàn chuyện quy hoạch Mỹ Hoa, mở miệng là 'Hành ca', ngậm miệng là 'Đại ca'.

Nào còn ai để ý đến vị đại tiểu thư này nữa?

Thế giới ầm ầm sụp đổ. Tất cả mọi người đều hướng về phía Lý Hành, không ai để ý cô, không ai quan tâm cô, ngay cả người cha yêu thương cô nhất cũng vậy!

Cô ghét Lý Hành! Hận chết tên Lý Hành!

Chẳng nói chẳng rằng, Thư Yểu lao vụt ra khỏi phòng, mũ bảo hiểm cũng chẳng thèm đội, cưỡi xe phóng đi. Gió thổi khô nước mắt khi chưa kịp lăn ra.

Bây giờ là tám giờ tối, tivi đang chiếu bộ phim dài tập bốn mươi tập, câu chuyện tình yêu nhạt nhẽo sến súa lên sóng đúng giờ, kể về lãng tử quay đầu quý hơn vàng, cốt truyện khô khan đến cực điểm nhưng năm nào cũng có người viết, ngày nào cũng có người xem.

Cả Hồng Kông đèn hoa vừa lên, màn đêm buông xuống cũng là lúc phồn hoa huyên náo nhất.

Thư Yểu không biết đã chạy bao lâu, dừng xe bên bờ biển, mãi đến khi nghe tiếng còi tàu dỡ hàng mới giật mình nhận ra đã đến cảng Victoria.

Đang là mùa mưa, chân trời mây đen cuồn cuộn, gió biển thổi từng cơn, đèn neon nhấp nháy không ngừng. Phóng mắt nhìn ra xa, khắp cảng Victoria đâu đâu cũng là những cặp tình nhân ôm hôn, những người yêu nhau tay trong tay, lọt vào tầm mắt toàn là cảnh náo nhiệt phi phàm, bến cảng vạn nhà đèn đuốc rực rỡ.

Thế giới đẹp đẽ nhường này, chỗ nào dung chứa được một kẻ thương tâm như cô.

Thư Yểu mặc kệ lan can cảnh báo nguy hiểm, trèo xuống bãi biển, vứt giày sang một bên, chân thấp chân cao giẫm vào bọt sóng.

Con người ta luôn cảm thấy cô độc giữa lúc náo nhiệt nhất, tận hưởng nỗi quạnh hiu giữa lúc ồn ào nhất.

Suy tư tựa như con sóng dưới chân, dập dềnh bên trái, đá nhẹ bên phải, phiêu phiêu lãng lãng, sớm chẳng biết đã trôi về phương nào.

Cô bắt đầu hồi tưởng.

Mẹ cô là bà tư mà Thư Long cưới về, vốn là vedette của phòng trà, nghệ danh Dạ Oanh. Vì bà đẹp tựa Tây Thi, giọng hót như c//h//i//m hoàng oanh nên lọt vào mắt xanh của ông trùm Nghĩa An Hội, được rước vào cửa, cũng coi như nở mày nở mặt một thời.

Thế gian này vốn dĩ bất công, có người sinh ra đã phú quý, thứ người khác cầu không được thì hắn lại vứt bỏ như giày rách. Có người lao lực cả đời mới đổi được chốn dung thân. Nhưng ngặt nỗi vào khoảnh khắc cái chết ập đến, mọi thứ lại trở nên bình đẳng. Mặc kệ hắn quyền thế ngập trời, phú quý tột bậc, phán từ trong sổ sinh tử đã hạ, số mệnh đã viết sẵn, cái gì đến ắt phải đến.

Tiểu Dạ Oanh từng nổi danh lừng lẫy, ngàn vàng khó cầu một khúc nhạc, sau khi sinh Thư Yểu liền bắt đầu triền miên trên giường bệnh, đúng ngày cô đầy tháng thì ngủ mãi không tỉnh. Chẳng biết bao nhiêu hàng xóm láng giềng lúc trà dư tửu hậu đã thêu dệt, nói rằng Nghĩa An Hội làm nhiều việc ác, tạo quá nhiều nghiệp chướng, khó khăn lắm mới có được mụn con thì phải dâng vợ cho Diêm Vương đền mạng.

Vong hồn dưới đất đòi mạng, cũng không biết ông trùm kia sao có thể ngủ yên hằng đêm.

Lại nói Thư Long tuổi quá nửa đời người mới có một mụn con gái, không có con trai coi như tuyệt hậu, người đời lắc đầu than thở, đều là báo ứng cả.

Từ nhỏ không mẹ dạy không mẹ nuôi, sống chung với một nhà toàn phụ nữ, suốt ngày đấu đá, mồm năm miệng mười. Thứ cô có thể nắm chặt chỉ có tình thương nông cạn và mong manh của Thư Long. Ngày ngày làm nũng tỏ ra ngoan ngoãn, miệng ngọt chết người, nếu không có từng tiếng "Cha ơi, cha à" kia...

Thì làm sao dỗ được ông trùm Nghĩa An Hội nửa đời chưa từng thấy mặt con coi cô như tâm can bảo bối mà cưng chiều.

Vậy mà nay trời cũng đổi gió, tất cả mọi thứ của cô đều sắp bị kẻ từ đâu chui ra là Lý Hành cướp mất.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cửu Long Thành Trại
Chương 2: Đúng là một con chó
Chương 3: Sắc đêm mập mờ
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng
Chương 5: Phạm thượng khinh hạ
Chương 6: Bị đánh m//ô//n//g
Chương 7: Thi xem ai diễn giỏi hơn ai
Chương 8: Đây là nhà tôi
Chương 9: Anh giở trò lưu manh
Chương 10: Có s//ư//ớ//n//g không? (Chơi đùa bầu ngực)
Chương 11: Đưa lên cao trào
Chương 12: L.i.ếm đến s//ư//ớ//n//g rơn
Chương 13: Làm cho tôi bắn ra
Chương 14: Tôi muốn làm em
Chương 15: Bắn lên giữa đùi
Chương 16: Chảy nước gì vậy?
Chương 17: Không buông tha em
Chương 18: Vừa cay vừa đã
Chương 19: Bỏ thuốc hắn
Chương 20: Mộng xuân diễm lệ
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây
Chương 22: Tôi muốn làm em
Chương 23: Nhìn hắn tự thỏa mãn
Chương 24: Ngón tay xuyên vào hoa huyệt
Chương 25: Bị chơi đến mất kiểm soát
Chương 26: Tôi muốn báo cảnh sát
Chương 27: Trói tay đi vào từ phía sau
Chương 28: Bịt mắt làm tình
Chương 29: Đại tiểu thư bị con chó là tôi đây chơi có s//ư//ớ//n//g không?
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?
Chương 31: Fck your mother'
Chương 32: Miệng đắng lưỡi khô
Chương 33: Tưởng tôi không dám sao?
Chương 34: Đã lâu không gặp
Chương 35: Còn không đi là tôi chơi em ngay tại đây đấy
Chương 36: Có phải em định ngủ với kẻ khác?
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi
Chương 38: Nhìn cho kỹ con chó này chơi chết em như thế nào
Chương 39: S//ư//ớ//n//g đến mức phun nước
Chương 40: Đại tiểu thư bị con chó này chơi đến tiểu ra quần, s//ư//ớ//n//g không?
Chương 41: Giúp em lấy ra nhé
Chương 42: Kế hoạch tác chiến
Chương 43: Thanh dương uyển hề
Chương 44: Trần Trân Ni
Chương 45: Vòng tay ôn nhu
Chương 46: Đại tiểu thư không muốn chơi đùa tôi sao?
Chương 47: Cầu xin đại tiểu thư cho tôi bắn ra
Chương 48: Muốn hôn khắp toàn thân em
Chương 49: Đại tiểu thư thật là nhiều nước
Chương 50: Em yêu, honey (Dùng chân đạp bắn + Đi vào từ phía sau)
Chương 51: Muốn ăn cái gì?
Chương 52: Một bát mì bò
Chương 53: Sao lại trốn tôi?
Chương 54: Đừng hòng bắt tôi buông tay
Chương 55: Lại mơ thấy hắn
Chương 56: Lần này xong đời rồi
Chương 57: Là em ép tôi, làm một nháy trước đã
Chương 58: Đại tiểu thư chẳng phải thích ăn nho nhất sao?
Chương 59: Hóa ra đại tiểu thư cũng thích tôi chơi em ở chỗ này
Chương 60: Đại tiểu thư cố ý chọc tôi giận đấy à?
Chương 61: Em yêu, tim đập nhanh quá
Chương 62: Anh sẽ nhớ em
Chương 63: Đại tiểu thư giả vờ ngủ bị cún con cầm tay tự s//ư//ớ//n//g?
Chương 64: Anh chính là muốn hôn em
Chương 65: Một điệu độc vũ
Chương 66: Khiêu vũ dưới trăng
Chương 67: Đại tiểu thư có cho anh l//i//ế//m không?
Chương 68: Em yêu, đeo bao cho anh được không?
Chương 69: Em tới chơi anh đi
Chương 70: Em yêu, nhỏ tiếng thôi
Chương 71: Tiếng r//ê//n từ trong cơ thể
Chương 72: Cháu sẽ trân trọng
Chương 73: Đừng gọi sai
Chương 74: Chuyện cũ đã qua
Chương 75: Không hề phản kháng
Chương 76: Chủ động mở cửa
Chương 77: Được ăn cả ngã về không
Chương 78: Không được lên tiếng
Chương 79: Sinh nhật vui vẻ
Chương 80: Xem phim
Chương 81: Hôn nhau dưới mưa
Chương 82: Sợ thừa nhận em thích tôi sao?
Chương 83: Sao anh lại l.iếm nữa rồi?
Chương 84: Anh chỉ thích em
Chương 85: Thật muốn làm cho đại tiểu thư khóc
Chương 86: Anh ơi chậm chút
Chương 87: Anh vẫn còn muốn
Chương 88: Bắn đầy lên người
Chương 89: Cha biết rồi
Chương 90: Tranh cãi
Chương 91: Chân tình là thứ động lòng người nhất
Chương 92: Con là cái gì chứ?
Chương 93: Lời sấm truyền
Chương 94: Mùa xuân và c//h//i//m Dạ Oanh
Chương 95: Thuyền đêm cập bến
Chương 96: Bạo loạn xảy ra
Chương 97: Không hẹn mà gặp
Chương 98: Một bước lên mây
Chương 99: Tiểu Xuân là ai?
Chương 100: Yêu như trân bảo
Chương 101: Anh là người của đại tiểu thư
Chương 102: Anh thích em
Chương 103: Đến thăm
Chương 104: Nụ hôn trong gió biển
Chương 105: Em bảo anh nhịn à?
Chương 106: Chỉ có em mới được bắt nạt anh
Chương 107: Sờ nhiều thêm chút nữa
Chương 108: Đêm nào cũng mơ thấy em
Chương 109: Có thể ở bên anh mãi không?
Chương 110: Muốn cái gì?
Chương 111: Tiệc sinh nhật
Chương 112: Thích anh một chút khó lắm sao?
Chương 113: Đừng khóc nữa, anh trai
Chương 114: Đại tiểu thư lấy gì cảm ơn anh đây?
Chương 115: Nay đã khác xưa
Chương 116: Muốn đi ngắm tuyết
Chương 117: Nhật ký
Chương 118: Nụ hôn trên tuyết
Chương 119: Cởi đồ
Chương 120: Chỉ có thể là của anh
Chương 121: Nhe nanh
Chương 122: Đêm mưa tuyết
Chương 123: Lát nữa làm đại tiểu thư tính sao đây?
Chương 124: Cắm vào rồi ngủ được không?
Chương 125: Yêu bao lâu?
Chương 126: Hoàng hôn buông xuống
Chương 127: Năm năm tháng tháng
Chương 128: Tháp đồng hồ trăm năm (Hoàn chính văn)
Chương 129: Ngoại truyện: Marry me
Chương 130: Ngoại truyện: Hôn khắp mọi nơi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Săn Lửa
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...