Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Săn Lửa – Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi

Săn Lửa

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 301
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thư Yểu nóng đến khó chịu vô cùng.

Lý Hành rõ ràng không muốn để cô dễ chịu, vỗ mạnh vào m//ô//n//g cô một cái, vốn định cho cô nhớ đời.

Ai ngờ cô lắc hông, phong thái yểu điệu, xuân thủy tràn trề.

Miệng r//ê//n ư ử, còn biết điều kêu lên sung s//ư//ớ//n//g: "A..."

Hoàn toàn trái ngược với ý định ban đầu của hắn.

Lý Hành thoáng ngây người, rồi lại bật cười: "Đại tiểu thư lợi hại thật đấy."

Thư Yểu vẫn khó chịu như đang xông hơi, toàn thân tê dại.

Vừa nóng vừa bỏng rát.

Đáng hận là Lý Hành lúc này lại giở trò hành hạ cô. Những ngón tay với những khớp xương trượt dọc theo bờ m//ô//n//g căng tròn xuống dưới, lảng vảng nơi khe hoa ướt sũng, chỉ chọc ngoáy nông cạn bên ngoài, nhất quyết không cho cô được giải thoát. Hắn cười tà ác: "Đại tiểu thư có phải muốn..."

"Phải... phải..." Câu này cô nghe rõ mồn một, trả lời lắp bắp không liền mạch.

"Nhận ra tôi là ai chưa?" Bàn tay kia của Lý Hành vòng ra trước ngực, bầu ngực trắng như tuyết khẽ rung rinh, bị hắn nắm trọn trong lòng bàn tay trêu đùa. Động tác cợt nhả, tỉ mỉ nghiền ép, cũng giống như bên dưới, không cho cô được thống khoái.

Từ từ mà hành hạ.

Thư Yểu say đến mơ màng, quay đầu nhìn lại.

Trong ánh sáng lung linh ngũ sắc, giữa những ảo ảnh chập chờn, cô lờ mờ thấy một bóng hình anh tuấn bất phàm, nhưng lại nhìn không rõ, chỉ là hư ảnh mịt mờ, gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời.

"Anh là..." Cô cố gắng nhận diện, như mò trăng đáy nước.

Hắn là ai? Cô đang ở đâu? Trong đêm triền miên này, liệu có ai đang đợi cô, đợi cô trả lời?

"Thư Yểu?" Lý Hành nhấn mạnh từng chữ, mất hết kiên nhẫn.

Chữ "Thư" bật ra, chữ "Yểu" thu lại, đầu lưỡi cuộn tròn, nhả ra hai chữ.

Thư Yểu.

Từ nhỏ đến lớn, có ai gọi cô như vậy? Cô nghe cha gọi thân mật "con gái ngoan", "bảo bối", nghe thuộc hạ nịnh nọt cung kính gọi "Đại tiểu thư".

Duy chỉ có một người, có thể gọi tên cô một cách lạnh lùng mà êm tai đến thế.

Giống như đốm lửa bùng lên giữa đêm đông.

Giọng điệu thì thanh lãnh, nhưng lời thốt ra lại khiến tim cô run rẩy vì nóng bỏng.

Chỉ có Lý Hành.

Cô bừng tỉnh đại ngộ: "Lý... Lý Hành!"

Gương mặt lạnh tanh của hắn nứt ra một khe hở, để lộ một tia cười chân thật khó phát hiện.

Hắn nắm lấy hai chân cô, nhỏ nhắn xinh xắn, trắng trẻo non mềm, nước hạnh nhân thượng hạng mới nấu ở quán chè cũng chỉ đến thế này là cùng.

Sờ một cái, gạt nhẹ một cái, độ đàn hồi mười phần. Ấn một cái, day một cái, dường như có thể vắt ra nước. Bốn chữ 'mịn màng mềm mại' cũng không đủ để hình dung.

Tâm viên ý mã, tà hỏa bùng lên tứ phía.

(*) Tâm viên ý mã (心猿意馬 - Xīnyuányìmǎ): Tâm nhảy nhót lung tung như con vượn, ý chạy rong ruổi như con ngựa. Có thể hiểu là tinh thần không yên định, mất tập trung và dao động. Giống như con vượn không bao giờ chịu ngồi yên mà luôn chuyền từ cành này sang cành khác, tâm trí con người thường xuyên bị xao lãng bởi những vọng tưởng, lo âu. Giống như con ngựa hoang chạy loạn xạ khó cầm cương, ý chí và suy nghĩ của con người thường phóng túng, thay đổi liên tục, khó mà định tâm lại được.

Lý Hành tháo thắt lưng, vật cứng thô to ngang nhiên bật ra. Hắn tóm lấy hai chân cô, lật người Thư Yểu lại, ôm trọn vào lòng.

Thanh sắt nóng hổi đến kinh người áp vào cửa huyệt, dính lấy dịch hoa ướt át, chậm rãi cọ xát trên viên ngọc trai đang e ấp thẹn thùng. Rồi lại cúi đầu vùi mặt vào ngực cô, ngậm lấy đầu v//ú.

Có lẽ trong lòng đang kìm nén cơn giận, Lý Hành dùng răng vừa cắn vừa day.

M//ú//t cho nụ hoa sen hồng phấn kia sưng đỏ lên.

Hạ thân cũng không quên trượt trên đôi môi hoa ướt đẫm của Thư Yểu. Mỗi một cú thúc đều cọ qua cửa huyệt, đẩy đầu khấc vào một chút cho cô nếm chút vị, rồi lại từ tốn rút ra, sau đó hung hăng đ//â//m vào, lại rút, lại đ//â//m.

Vào chậm ra nhanh, vào nhanh ra chậm.

Không vào sâu, không chạm đáy.

Ung dung, thong thả.

Treo Thư Yểu lơ lửng giữa không trung như đi tàu lượn siêu tốc, muốn lên đỉnh cũng không xong.

Thư Yểu bị dược tính ép đến mức toàn thân run rẩy, nhạy cảm tột độ.

Chỉ một cử động nhẹ của hắn cũng đủ khiến cô s//ư//ớ//n//g phát khóc, đằng này lại tấn công cả hai đường, cố tình m//ú//t mát trêu ngươi, làm sao mà nhịn nổi. Miệng cô không ngừng la hét: "Lý... Lý Hành. Anh, đồ khốn nạn, không làm được thì cút!"

Mồ hôi thơm đầm đìa, Thư Yểu tỉnh táo lại đôi chút, lấy lại chút sức lực, lại bắt đầu nhe nanh múa vuốt.

"Chảy nhiều nước thế này mà còn mặt mũi bảo tôi cút à? Khẩu thị tâm phi." Hơi thở Lý Hành nặng nề, bên dưới cứng đến phát đau nhưng vẫn cố nhịn. Hắn nâng m//ô//n//g cô lên, xốc nhẹ một cái, gậy thịt hơi cong thúc thẳng vào cửa hoa đang đóng mở: "Đại tiểu thư, muốn tôi chơi em không?"

"Muốn cái con khỉ, anh cút xa ra..."

"Đại tiểu thư toàn thân trên dưới chỗ nào cũng mềm, chỉ có cái miệng là cứng nhất."

Lý Hành vươn tay, vuốt ve từ đầu ngực xuống đến bờ m//ô//n//g cong vút, lưu luyến không nỡ rời, châm lửa khắp nơi.

Ngay tại lối vào, hạ thân thúc mạnh, lại cúi đầu, đầu lưỡi cuốn lấy núm v//ú, từ từ thưởng thức, tỉ mỉ m//ú//t mát. Hai hạt san hô, nhụy hoa hồng mai bị l//i//ế//m đến chùn chụt, hương vị ngọt ngào tuyệt mỹ, quỳnh tương ngọc lộ cũng khó sánh bằng.

"Muốn tôi vào không? Hửm?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Yểu đỏ bừng, hận thù mắng: "Anh... cái tên chết dẫm, đồ biến thái! Phong thủy luân chuyển, đợi đến lúc anh gặp nạn... tôi nhất định gọi người 'chơi' chết anh."

Nghe thấy lời chửi rủa vừa như giận dỗi vừa như làm nũng này, Lý Hành lại bật cười. Lưỡi hắn móc lấy đầu ngực, đầu ngón tay tìm được hạt ngọc ẩn trong lối đi lầy lội, kẹp chặt rồi xoay mạnh một cái.

"A~"

Cô nức nở một tiếng, lại một trận mưa xuân rào rạt tuôn rơi.

Ướt đẫm tay hắn.

"Ướt quá rồi." Ánh mắt Lý Hành không giấu nổi sự hưng phấn, cười khẩy: "Không cần đợi người khác, chi bằng đại tiểu thư tự mình làm đi."

"Đến chơi chết tôi đi."

Hắn ghé sát vào cô, thả một câu nóng bỏng bên môi. Giọng Lý Hành nằm giữa ranh giới thiếu niên và đàn ông trưởng thành, trầm khàn, tựa như gió đêm hè thổi đỏ bừng mặt người nghe.

Hắn nhấc bổng eo cô lên, để cô ngồi đối diện trên đùi mình, lơ lửng trên không trung. Bốn mắt nhìn nhau. Cô tự cho là ánh mắt hung dữ, nào ngờ lại là mắt biếc chứa chan tình ý, hắn tưởng mình đủ dịu dàng, ai ngờ dục hỏa khó kìm.

Hắn cúi người, rúc vào hõm cổ cô, hít một hơi đầy hương thơm thiếu nữ, quy đầu tròn trịa nhẹ nhàng đ//â//m chọc.

Hắn ngậm lấy d//á//i tai trắng ngần đã ửng đỏ, m//ú//t mát một hồi. Giọng nói trầm thấp vọng vào màng nhĩ, mang theo hơi nóng thổi tới, bỏng rát tận tâm can cô: "Đại tiểu thư muốn không? Tự mình ngồi xuống đi."

Đầu óc Thư Yểu ong ong, ngây người trong chốc lát.

Hoàn hồn lại, cô chỉ muốn mắng hắn đang nằm mơ giữa ban ngày!

"Không phải muốn phái người 'chơi' chết tôi sao? Tôi thích đại tiểu thư đích thân đến chơi tôi hơn."

Thư Yểu vừa thẹn vừa giận: "Đồ lưu manh không biết xấu hổ!"

"Cần thể diện làm gì, sao bằng tư vị tuyệt vời của đại tiểu thư, vừa cay vừa đã. Nước nôi lênh láng ngập lụt, vừa ướt vừa trơn, s//ư//ớ//n//g đến nổ tung."

Thần kinh hắn hưng phấn tột độ, thái dương giật giật, không che giấu nổi dục vọng ngập tràn.

Cô tức đến run tay, chỉ biết trợn mắt, nói không nên lời: "Anh anh..."

"Tôi làm sao?" Lý Hành buông lời châm chọc: "Hóa ra đại tiểu thư chỉ là kẻ hèn nhát, chỉ biết khua môi múa mép, hổ giấy, tôm chân mềm, chút gan dạ ấy cũng không có à."

Một chiêu khích tướng ai cũng nhìn ra.

Nhưng cô lại cứ thế mà cắn câu.

"Câm miệng! Nói thêm câu nữa tôi giết cả nhà anh."

"Đại tiểu thư quý nhân hay quên, không biết tôi đang ở nhà em sao?" Lý Hành tặc lưỡi lạnh lùng, đáy mắt đầy vẻ mỉa mai.

"Anh! Anh!"

Cô tức đến mất trí, hắn còn vọng tưởng chiếm nhà mình ư?!

Chuyện này ai mà nhịn được? Cô buông một câu đầy dũng khí: "Lý Hành! Anh... Tôi phải 'chơi' chết anh!"

Hắn phì cười, nụ cười rạng rỡ tươi sáng: "Được, tôi đợi đại tiểu thư đến."

Vòng eo thon như liễu tháng ba lắc lư trái phải trong tay hắn, cô quyết tâm, dồn sức ấn mạnh xuống. Hoàng Long xông thẳng vào hang động, thịt mềm co bóp. Cô khẽ hô, hắn thở dài.

Quá đã.

S//ư//ớ//n//g thật.

Da đầu tê dại, đầu óc muốn nổ tung.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cửu Long Thành Trại
Chương 2: Đúng là một con chó
Chương 3: Sắc đêm mập mờ
Chương 4: Hoa đăng sơ thượng
Chương 5: Phạm thượng khinh hạ
Chương 6: Bị đánh m//ô//n//g
Chương 7: Thi xem ai diễn giỏi hơn ai
Chương 8: Đây là nhà tôi
Chương 9: Anh giở trò lưu manh
Chương 10: Có s//ư//ớ//n//g không? (Chơi đùa bầu ngực)
Chương 11: Đưa lên cao trào
Chương 12: L.i.ếm đến s//ư//ớ//n//g rơn
Chương 13: Làm cho tôi bắn ra
Chương 14: Tôi muốn làm em
Chương 15: Bắn lên giữa đùi
Chương 16: Chảy nước gì vậy?
Chương 17: Không buông tha em
Chương 18: Vừa cay vừa đã
Chương 19: Bỏ thuốc hắn
Chương 20: Mộng xuân diễm lệ
Chương 21: Yểu Yểu, lại đây
Chương 22: Tôi muốn làm em
Chương 23: Nhìn hắn tự thỏa mãn
Chương 24: Ngón tay xuyên vào hoa huyệt
Chương 25: Bị chơi đến mất kiểm soát
Chương 26: Tôi muốn báo cảnh sát
Chương 27: Trói tay đi vào từ phía sau
Chương 28: Bịt mắt làm tình
Chương 29: Đại tiểu thư bị con chó là tôi đây chơi có s//ư//ớ//n//g không?
Chương 30: Đã từng đi bar bao giờ chưa?
Chương 31: Fck your mother'
Chương 32: Miệng đắng lưỡi khô
Chương 33: Tưởng tôi không dám sao?
Chương 34: Đã lâu không gặp
Chương 35: Còn không đi là tôi chơi em ngay tại đây đấy
Chương 36: Có phải em định ngủ với kẻ khác?
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi
Chương 38: Nhìn cho kỹ con chó này chơi chết em như thế nào
Chương 39: S//ư//ớ//n//g đến mức phun nước
Chương 40: Đại tiểu thư bị con chó này chơi đến tiểu ra quần, s//ư//ớ//n//g không?
Chương 41: Giúp em lấy ra nhé
Chương 42: Kế hoạch tác chiến
Chương 43: Thanh dương uyển hề
Chương 44: Trần Trân Ni
Chương 45: Vòng tay ôn nhu
Chương 46: Đại tiểu thư không muốn chơi đùa tôi sao?
Chương 47: Cầu xin đại tiểu thư cho tôi bắn ra
Chương 48: Muốn hôn khắp toàn thân em
Chương 49: Đại tiểu thư thật là nhiều nước
Chương 50: Em yêu, honey (Dùng chân đạp bắn + Đi vào từ phía sau)
Chương 51: Muốn ăn cái gì?
Chương 52: Một bát mì bò
Chương 53: Sao lại trốn tôi?
Chương 54: Đừng hòng bắt tôi buông tay
Chương 55: Lại mơ thấy hắn
Chương 56: Lần này xong đời rồi
Chương 57: Là em ép tôi, làm một nháy trước đã
Chương 58: Đại tiểu thư chẳng phải thích ăn nho nhất sao?
Chương 59: Hóa ra đại tiểu thư cũng thích tôi chơi em ở chỗ này
Chương 60: Đại tiểu thư cố ý chọc tôi giận đấy à?
Chương 61: Em yêu, tim đập nhanh quá
Chương 62: Anh sẽ nhớ em
Chương 63: Đại tiểu thư giả vờ ngủ bị cún con cầm tay tự s//ư//ớ//n//g?
Chương 64: Anh chính là muốn hôn em
Chương 65: Một điệu độc vũ
Chương 66: Khiêu vũ dưới trăng
Chương 67: Đại tiểu thư có cho anh l//i//ế//m không?
Chương 68: Em yêu, đeo bao cho anh được không?
Chương 69: Em tới chơi anh đi
Chương 70: Em yêu, nhỏ tiếng thôi
Chương 71: Tiếng r//ê//n từ trong cơ thể
Chương 72: Cháu sẽ trân trọng
Chương 73: Đừng gọi sai
Chương 74: Chuyện cũ đã qua
Chương 75: Không hề phản kháng
Chương 76: Chủ động mở cửa
Chương 77: Được ăn cả ngã về không
Chương 78: Không được lên tiếng
Chương 79: Sinh nhật vui vẻ
Chương 80: Xem phim
Chương 81: Hôn nhau dưới mưa
Chương 82: Sợ thừa nhận em thích tôi sao?
Chương 83: Sao anh lại l.iếm nữa rồi?
Chương 84: Anh chỉ thích em
Chương 85: Thật muốn làm cho đại tiểu thư khóc
Chương 86: Anh ơi chậm chút
Chương 87: Anh vẫn còn muốn
Chương 88: Bắn đầy lên người
Chương 89: Cha biết rồi
Chương 90: Tranh cãi
Chương 91: Chân tình là thứ động lòng người nhất
Chương 92: Con là cái gì chứ?
Chương 93: Lời sấm truyền
Chương 94: Mùa xuân và c//h//i//m Dạ Oanh
Chương 95: Thuyền đêm cập bến
Chương 96: Bạo loạn xảy ra
Chương 97: Không hẹn mà gặp
Chương 98: Một bước lên mây
Chương 99: Tiểu Xuân là ai?
Chương 100: Yêu như trân bảo
Chương 101: Anh là người của đại tiểu thư
Chương 102: Anh thích em
Chương 103: Đến thăm
Chương 104: Nụ hôn trong gió biển
Chương 105: Em bảo anh nhịn à?
Chương 106: Chỉ có em mới được bắt nạt anh
Chương 107: Sờ nhiều thêm chút nữa
Chương 108: Đêm nào cũng mơ thấy em
Chương 109: Có thể ở bên anh mãi không?
Chương 110: Muốn cái gì?
Chương 111: Tiệc sinh nhật
Chương 112: Thích anh một chút khó lắm sao?
Chương 113: Đừng khóc nữa, anh trai
Chương 114: Đại tiểu thư lấy gì cảm ơn anh đây?
Chương 115: Nay đã khác xưa
Chương 116: Muốn đi ngắm tuyết
Chương 117: Nhật ký
Chương 118: Nụ hôn trên tuyết
Chương 119: Cởi đồ
Chương 120: Chỉ có thể là của anh
Chương 121: Nhe nanh
Chương 122: Đêm mưa tuyết
Chương 123: Lát nữa làm đại tiểu thư tính sao đây?
Chương 124: Cắm vào rồi ngủ được không?
Chương 125: Yêu bao lâu?
Chương 126: Hoàng hôn buông xuống
Chương 127: Năm năm tháng tháng
Chương 128: Tháp đồng hồ trăm năm (Hoàn chính văn)
Chương 129: Ngoại truyện: Marry me
Chương 130: Ngoại truyện: Hôn khắp mọi nơi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Săn Lửa
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37: Tôi đợi đại tiểu thư đến chơi tôi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...