Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Loạn Hồng Trần – Chương 4

Sai Loạn Hồng Trần

Tác giả: Tây Bối Chân Tử
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lộng lẫy hoa mỹ đích Giang Đô hậu phủ, Giang Ngọc mệt mỏi dựa vào lưng ghế, xuất thần nhìn khối mỹ ngọc trong tay, trong mắt lộ ra muôn vàn suy nghĩ.

Từ năm mười hai tuổi đến nay nàng thường xuyên mơ cùng một giấc mộng, trong mộng một nữ tử tuyệt mỹ nhìn nàng như muốn nói điều gì, thần thái thập phần bi thương. Nhưng nàng lại không thấy rõ, cũng không nghe thấy.Hơn nữa giấc mộng này cứ theo nàng lớn lên càng ngày càng nhiều, nàng cũng không biết là báo hiệu điều gì.

Một tiểu nha đầu đến gần Giang Ngọc nói:

- Thiếu gia, lão gia cho gọi người đến đại sảnh có việc thương nghị*.

Giang Ngọc khẽ nhíu mày một cái:

- Biết rồi, ta sẽ đến. Tiểu Thanh ngươi có biết gần đây Nhũ nương thân thể thế nào?

Tiểu Thanh vẻ mặt đau khổ kể:

- Gần đây bà bà lại không uống thuốc, nói bản thân hạn lớn*, ăn cái uống thuốc gì cũng không thấy tốt. Ai~ cũng nhân tiện thiếu gia người thỉnh thoảng đến xem thế nào.

Giang Ngọc biểu tình trầm xuống, gật đầu để Tiểu Thanh lui xuống, liền tự mình đi đến đại sảnh.

Giữa đại sảnh, màu tóc hoa râm chính là Giang Đô hầu đang ngồi trò chuyện cùng một người, trông thấy Giang Ngọc đến liền đứng dậy nói:

- Ngọc nhi, mau đến xem ai đến đây! Ngươi có còn nhớ không?

Giang Ngọc quay đầu nhìn lại thì nhìn thấy một người cao gầy, nam tử vận cẩm y thanh sam, trong tay cầm Hương Mộc phiến nhàn nhã lay động. Tuy thiếu niên có diện mạo tuấn lãng nhưng bên trong lại toát ra một cỗ khí phách.

Giang Ngọc tỉ mỉ quan sát dường như cũng có quen biết, nhưng không nhớ nổi vị này là ai.

Hắn đã buôn bán nhiều năm, quen biết cũng không ít nhân vật, kết giao bằng hữu cũng rất nhiều, nhưng vẫn nghĩ không ra vị này là ai. Đành phải cười trừ nói:

- Quả thực rất quen thuộc, nhưng Ngọc nhi thực nghĩ không ra! Chẳng hay vị tuấn kiệt này là vị nào, thần thái thực sự là phi phàm.

Giang Ngọc xuất thân thương nhân từ nhỏ đã được học kiến nhân thuyết nhân thoại, kiến quỷ thuyết quỷ thoại*. Tuy rằng chán ghét việc a dua nịnh nọt, nhưng cũng đã sớm thành thói quen. Ai, thực sự đã rèn luyện thành bản chất thương gia a~

Vị thiếu niên ăn vận sang trọng kia tuy thường nghe những lời xu nịnh thế này, nhưng sau khi nghe Giang Ngọc nói những lời khen như vậy quả thực cũng hài lòng. Cũng liền đứng dậy tiến đến bắt đầu quan sát Giang Ngọc

- Ân, không sai không sai, không trách phụ vương ở trước mặt ta luôn khen ngợi ngươi vừa khôn khéo vừa có tài, phong thái bất phàm, hôm nay được gặp quả thực không sai, ngươi so với năm đó lớn lên đã mạnh mẽ hơn rồi.

Nói xong dùng tay vỗ bả vai Giang Ngọc cười nói:

- Ngươi không nhớ ta, hai ta khi còn nhỏ từng gặp qua một lần, cùng chơi đùa một chỗ! Phụ vương luôn đề cập chuyện của ngươi với ta, nói ta quá ỷ lại, bảo ta theo tiểu hầu gia học tập, nói ngươi kinh thương hữu đạo*, thông minh thượng tiến.Thôi, lần này vừa lúc có công vụ đặc biệt nên đến bái phỏng*!Nhưng tiểu hầu gia quý nhân đã quên nhiều chuyện, đã sớm không nhớ rõ ta, hắc ~.

Giang ngọc có chút khiết phích*,bình thường không thích tiếp xúc cùng người khác. Lúc này vừa nghe thiếu nên kia nói đến đã quên mất mã tử kị húy* này, hai mắt chợt lóe sáng, chắp tay hỏi:

- Phụ vương? Khi còn bé chơi đùa? Ngài chẳng lẽ là tiểu vương gia Nam Cung Phi? Ta thế nào lại nói thần thái phi phàm, nguyên lai là tiểu vương gia Nam Cung phủ giá lâm a! Nhiều năm như vậy tiểu vương gia thay đổi quá nhiều, Giang Ngọc thực sự là nhận không ra. Tiểu vương gia mời thượng tọa, mời thượng tọa!

Giang Đô hầu nhìn Giang Ngọc tâm tình rất tốt, nhìn hai tiểu oa nhi trước đây, hiện tại đều trở thành thiếu niên, thở dài thời gian quả thực không buông tha một ai a!

Giang Ngọc, Nam Cung Phi hài người lại hàn huyên một chút, tuy là khách sáo, nhưng hai người tuổi tương đương nhau lại có cùng chí nguyện liền sớm trở nên thân thiết.

Lần này Nam Cung Phi phụng mệnh đến thỉnh Giang Đô hầu và tiểu hầu gia ba tháng sau đến kinh thành dự thọ yến của Thái hậu.

Năm nay nhân dịp đại thọ Thái hậu 80 tuổi. Hoàng thượng vì muốn làm Thái hậu vui vẻ, đồng thời cũng muốn chứng tỏ dân giàu nước mạnh vì vậy đặc biệt cử hành yến tiệc mừng thọ, sứ giả các nước nhất định phải đến tham dự mừng thọ vì Thái hậu.

Giang Đô hầu tự biết gia sản khổng lồ, phú khả địch quốc*, gần vua như gần cọp là đạo lý dễ hiểu.Tự bản thân chỉ muốn dựa vào việc làm ăn tốt lâu nay, không có ý định tham gia vào việc chính trị, cũng không muốn để hoàng đế suy nghĩ nhiều. Nguyên do được hoàng đế ân chuẩn đãi ngộ hưởng bổng lộc Vương gia cũng không thường thượng kinh diện thánh.Kỳ thực bổng lộc cũng chỉ là một hình thức, Giang Đô hầu làm sao lại quan tâm đến số bổng lộc này, mà Giang Đô hầu mỗi năm đều chúc thọ, khánh điển* đều phái người dâng lên cho đương kim hoàng thượng đều quý báu, thọ lễ* phong phú.

(Chân Tử thuyết:hoàng đế tất nhiên được lợi liền khoe mẽ, có điểm giống như dùng tiền để mua sự bảo hộ, haha)

Nhưng năm nay không giống như những năm trước, các triều thần đều được nhận ( ý nói quà lễ). Mà Giang Đô hầu trong hoàng thất cũng có tước hàm tôn quý, vắng mặt sẽ làm mất mặt hoàng đế. Mới đích thân truyền mệnh tiểu vương gia Nam Cung Phi đến Giang Nam mời Giang Đô hầu cùng tiểu hầu gia đến kinh thành dạo chơi một chuyến.

Chú thích:

thương nghị: bàn bạc

hạn lớn: sắp đến số chết

kiến nhân thuyết nhân thoại, kiến quỷ thuyết quỷ thoại: gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ

kinh thương hữu đạo: ý nói buôn bán có đạo đức

bái phỏng: thăm hỏi

khiết phích: bệnh sạch sẽ quá mức

phú khả địch quốc: tài sản ngang bằng quốc khố

khánh điển: quà mừng

thọ lễ: lễ vật mừng thọ

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Loạn Hồng Trần
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...