Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Loạn Hồng Trần – Chương 30

Sai Loạn Hồng Trần

Tác giả: Tây Bối Chân Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kia bầu không khí bi thương, quấy nhiễu tâm thần rối loạn đến không thể chịu nổi của Giang Ngọc ~!

Vô cùng bối rối đẩy cửa phòng khép hờ ra, thần sắc rã rời nhìn vào khuê phòng dược khí nồng nặc.

Lòng của nàng hết lần này đến lần khác cầu xin thượng thiên!

Trong phòng, hai vị đầu tóc bạc phơ chính là vương gia cùng vương phi sớm đã khóc không thành tiếng, bọn họ không hiểu vì cái gì mà nữ nhi trước đây hoạt bát cởi mở như thế, thế nào cứ bệnh không dậy nổi như vậy chứ?

Phía trước giường Xuân nhi hai mắt sưng đỏ quay đầu nhìn nhân nhi ngẩn ngơ đứng ở cửa, một tia hy vọng chợt hiện lên trong trái tim.

Xuân nhi khập khiễng chạy về phía trước nam tử đang đứng đờ ra ở cửa, hai đầu gối quỳ phịch suống đất, ôm lấy hai chân hồng y nam tử, lệ như suối chảy nhìn vào hồng y nam tử, van xin cầu khẩn:

-Tiểu hầu gia, không, phò mã gia, cầu xin ngài nhất định phải cứu quận chúa nhà ta đi! Chỉ có ngài mới có thể cứu được nàng thôi, van xin ngài ~! Chỉ cần phò mã gia có thể cứu lại quận chúa nhà ta, Xuân nhi cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho phò mã gia cả đời! Cầu xin ngài cứu giúp quận chúa đi.....

Xuân nhi khóc nức nở chảy nước mắt cầu xin Giang Ngọc, dù cho đem tính mệnh Xuân nhi nàng đổi lại sinh mệnh của quận chúa nàng cũng không oán không hận! Miễn là quận chúa có thể khỏe mạnh lên, có thể giống như lúc trước sống vui vẻ hạnh phúc là tốt rồi!

Lão vương gia và vương phi nhìn phía phò mã gia mặc hỉ bào kia, bọn họ cũng chẳng biết phải phản ứng gì, đều cũng theo Xuân nhi cùng cầu xin nhìn phía nam tử giống như si ngốc kia.

Giang Ngọc cúi đầu nhìn Xuân nhi đang ôm mình, mệt mỏi nói:

- Nàng, nàng, để ta đi qua, ta muốn nhìn nàng ~!

Xuân nhi buông lỏng hai tay, tê liệt ngồi dưới đất trút ra nước mắt, nàng rất sợ, rất sợ, rất sợ quận chúa cứ như vậy mà ra đi....

Giang Ngọc chậm rãi hướng đến phía trước tú sàng màu hồng, nữ tử đang nằm trên giường gầy yếu, mê man.

Sắc mặt nữ tử thanh bạch vô huyết, kia vốn là đôi môi anh hồng mê người, nhưng lúc này lại thành màu xanh tím đáng sợ.

Kia, kia thế nào lại là Diễm nhi của nàng, sao có thể là Diễm nhi thanh lệ thoát tục, ôn nhu điềm mỹ?

Giang Ngọc tê liệt quỳ gối trước giường, hai tay nắm chặt trở nên trắng bệch, ngọc thủ băng lãnh, khẽ đặt ở trên môi mình, đau đớn thấu nội tâm bi thương nói:

- Diễm nhi, Diễm nhi, ngươi, vì sao ngươi lại như vậy?

Mỹ nhân yếu ớt kia, lúc này dường như đã gần bay khỏi vân vụ của trần gian, mờ mờ ảo ảo ~, chỉ cần nhẹ thổi một cái, sẽ hóa thành một mảng hư ảo.

Trong miệng nữ tử hình như không ngừng nhắc đi nhắc lại cái gì...

Giang Ngọc nắm đôi vai gầy yếu, run giọng hỏi:

- Diễm nhi, ngươi nói cái gì? Ngươi muốn cái gì?

Trong lòng Giang Ngọc vô lực nhìn khuôn mặt không có sinh khí kia, bất luận lúc này nàng muốn cái gì, như là ngôi sao trên trời, Giang Ngọc nàng nhất định cũng hái xuống cho nàng, chỉ cần nàng ấy sẽ không rời xa nàng mà đi ~! Miễn là nàng vẫn có thể sống ở nhân gian ~! Giang Ngọc nàng chắc chắc sẽ đem toàn bộ điều tốt đẹp đều cho nàng ~!

Nàng hạ người cúi đầu tựa ở trên cánh môi màu xanh tím chỗ phát ra thanh âm yếu ớt, để nghe rõ ràng.

Một sợi tóc đen ưu sầu từ hồng y nam tử rơi xuống, ôn thuận rơi trên ngọc nhan đã hết nhợt nhạt.

Nàng ra sức nghe lời thì thầm nhỏ xíu yếu ớt kia, đó là cái tên được lặp lại, từng chữ từng chữ mang theo huyết lệ, từng lần từng lần một càng ngày càng nhạt nói rằng:

- Ngọc nhi, Ngọc nhi, Ngọc nhi...

Giang Ngọc lông mày nhăn lại, hai tay mạnh mẽ kéo mỹ nhân không chút sức lực ở trên giường dậy, điên cuồng hét lên:

- Vì sao, tại sao? Ngươi tàn nhẫn với ta như vậy sao? Tàn nhẫn đến như thế đem Giang Ngọc ta vứt bỏ một mình ở lại thế gian này, mà bản thân lại thoải mái rời đi! Cáp ~! Muốn làm cho Giang Ngọc ta ân hận cả đời sao???

Thân thể nữ tử đung đưa không chút sức lực trong tay của nam tử, kia tựa như sẽ ngay lập tức tan thành từng mảnh nhỏ.

Giang Ngọc trừng mắt phẫn nộ tràn đầy huyết t//i trong đôi mắt, gào to:

- Nam Cung Diễm, ta sẽ không cho ngươi được như ý! Ngươi tưởng cứ bất thanh bất sở* như vậy mà rời khỏi ta, cho dù muốn đi, cũng nhất định phải nói rõ là sẽ đi ~!

Nói rồi Giang Ngọc nhanh chóng đứng dậy nhảy lên trên tú sàng, đến ngồi khoanh chân phía sau Nam Cung Diễm, đề khí vận công vì nàng một lần thêm một lần chuyền chân khí nhè nhẹ.

Bình vương gia cùng vương phi kinh ngạc đến ngây người nhìn hồng y phò mã gia, bọn họ đều chứng kiến rõ ràng nam nhân đang căm phẫn kia, có bao nhiêu thương tâm gần chết!

Bọn họ cũng minh bạch, điều đó có nghĩa là gì – oan nghiệt a!

Bình vương gia nâng vương phi đang khóc thút thít dậy, gọi Xuân nhi ly khai khỏi khuê phòng nữ nhi.

Hắn hiểu, có lẽ nữ nhi sẽ muốn cùng nam nhân này đơn độc ở lại trong chốc lát, e rằng là ý nguyện nho nhỏ sau cùng của nữ nhi.

Xuân nhi nhẹ nhàng đóng chặt cửa phòng lại, lẳng lặng trông coi ở trước cửa nhắm đôi lệ nhãn lại, lại bắt đầu hết lần này đến lần khác hướng thượng thiên mà cầu nguyện, khẩn cầu....

Giang Ngọc đem chân khí trong cơ thể liên tục không ngừng truyền cho mỹ nhân yếu ớt kia, nàng rất nóng lòng, hoàn toàn quên mất bản thân còn có vết thương chưa khép miệng, rửa sạch.

Lúc này Giang Ngọc vận công thâu khí, sớm đã đem mấy chỗ huyệt đạo phong bế lúc trước mà giải khai.

Kia bị " bắc đầu tinh lệ " gây thương tích, vết thương sâu đến cột nhục huyết mạch, tiên huyết lại liên tục không ngừng tuôn ra.

Giang Ngọc đã không còn tâm trạng để ý đến thứ khác, hiện nay nàng thầm nghĩ là muốn đem nữ tử đã gần như hồn phi phách tán kia kéo trở lại bên mình, bất kể phải nỗ lực trả giá bao nhiêu đều cũng được!

Nàng không muốn để bản thân mình suốt đời phải hối hận thêm nữa ~!

Thời gian từng chút từng chút một qua đi, chân khí Giang Ngọc từng chút từng chút giảm bớt, nàng không biết bản thân truyền đi bao nhiêu chân khí, chỉ cảm thấy mình dần dần đã không còn sức lực, toàn thân nàng giá lạnh, dường như là muốn ngủ, nhưng hiện nay thì làm thế nào có thể ngủ được đây?

Mắt của nàng đã có chút không thể mở ra được, toàn thân lơ lửng bất định, nàng làm sao vậy, công lực nhiều năm của nàng nhiều như vậy lẽ nào không thể dùng để chống đỡ?

- Diễm nhi~

Giang Ngọc yếu ớt mở hai mắt nhìn lại, giữa lúc mơ mơ màng màng nàng tựa như nhìn thấy được tiếu ý quen thuộc, ấm áp kia.....

Nàng bất tỉnh, nàng chỉ có thể bất tỉnh!

Bởi vì nàng đã đem toàn bộ chân khí truyền cho nữ tử bên cạnh mình, máu của nàng đã chảy khắp giường, đầy mặt đất, nơi nơi đều là từng mảng từng mảng đỏ tươi nhìn đến mà đau lòng ~!

Thực sự là không hiểu nàng!

Một người từ trước đến nay luôn tiêu sái phong túng đích thị là Giang Ngọc, vì cái gì không nên chấp nhất như vậy tự mình dùng sinh mạng cứu lấy nàng kia? Cái sinh mạng của bản thân bất quá chỉ mới quen biết được nữ tử mấy tháng?

Chẳng lẽ đó chính là – yêu sao?

Giữa hai nữ tử, chẳng lẽ cũng có loại yêu đến sống chết cùng nhau? Có thể sao?

Cáp ~! Có trời mới biết?

Tay nàng vẫn còn đang gắt gao ôm lấy cơ thể mỏng manh kia, rất sợ nàng ấy sẽ dần tan biến trong thế giới của nàng, hai người các nàng dựa sát vào nhau, hạnh phúc nằm ở trên ngọc sàng, lẳng lặng thiếp đi....

Ngươi xem một đôi bích nhân, một người hồng y tự hỏa, một vị bạch y như tuyết, nhưng lại đều là mỹ nhân thê mỹ tuyệt sắc như thế, thật đúng là một bức họa tuyệt đẹp a!

Mà, nhưng lại có vẻ thê lương đến thế, khổ tâm ~!

Phong hô bách thụ liễu vô diệp.

Đông sương bạch quải thu thủy hàn,

Giai nhân phất tụ hoán xuân lai,

Chích vi đạp tuyết khứ tầm mai.

( Gió thổi bách thụ không có một chút lá

Sương đông trắng phủ thuy thủy hàn,

Giai nhân phất tay áo gọi xuân đến,

Chỉ vì đạp tuyết đi tìm mai* ( đứng lặng lẽ giữa tuyết chờ đợi))

Không biết đúng không nữa =^=""

Chú thích:

bất thanh bất sở: không rõ ràng

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Loạn Hồng Trần
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...