Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sa Vào Cấm Kỵ – Chương 37: 37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37

Sa Vào Cấm Kỵ

Tác giả: Hắc Môi Cầu A
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Đào hiển nhiên đã nhận ra Thẩm Diệc Chu, ông chủ động tiến đến chào hỏi hắn với phong thái của một bậc tiền bối. Giữa chốn đông người, Thẩm Diệc Chu không thể giả vờ như không quen biết, đành phải dừng bước nán lại.

Hai người bắt đầu những câu hàn huyên xã giao đơn giản. Lâm Tịch đứng bên cạnh, cúi gầm mặt, bàn tay giấu sau tà váy lặng lẽ kéo kéo tay áo Thẩm Diệc Chu, ra hiệu thúc giục hắn hãy kết thúc nhanh để rời đi.

Cô thực sự không muốn có bất kỳ sự tiếp xúc nào với Lương Đào, thậm chí là một cái nhìn thoáng qua cũng không muốn. Lâm Tịch cay đắng thừa nhận mình là một kẻ hèn nhát. Năm đó, người đưa ra quyết định phẫu thuật là cô, nhưng người phải gánh chịu sự trừng phạt nghiệt ngã của số phận lại không phải bản thân cô.

Thẩm Diệc Chu cảm nhận được rõ mồn một sự bài xích và nỗi sợ hãi đang dâng trào trong cô, hắn không định nán lại lâu, nhưng thật không ngờ Lương Đào lại nhận ra cô giữa đám đông.

“Cháu… là Lâm Tịch phải không?”

Lâm Tịch sững người. Cô thà rằng Lương Đào coi mình như một người xa lạ lướt qua đời nhau, một kẻ chưa từng gặp mặt, còn hơn là bị gọi tên trong hoàn cảnh này. Trốn không được, tránh cũng chẳng thoát, cô gượng gạo ngẩng đầu chào ông một câu lấy lệ.

Lương Đào vẫn giữ nụ cười hiền hậu, dường như không hề nhận ra sự bất thường trong thái độ của cô:

“Vừa rồi tôi thấy quen mắt quá, không ngờ đúng là cháu thật. Nhiều năm không gặp, cháu đã lớn thế này rồi.”

Thời gian trôi quá nhanh, thoắt cái đã bảy năm ròng rã. Bảy năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, nhưng có những nỗi niềm, dù thời gian có mài mòn thế nào, vẫn sẽ luôn là một cơn ác mộng vương vấn không thể rũ bỏ.

Khách khứa trong sảnh tiệc ngày càng đông, nhiều người tò mò bắt đầu tiến lại gần để nghe chuyện. Lâm Tịch đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình bủa vây, cảm giác nghẹt thở như đang quay trở lại cái đêm kinh hoàng của bảy năm trước: hành lang bệnh viện ồn ào náo loạn, tiếng khóc than vang trời và cả cái thân thể lạnh lẽo, trắng bệch của mẹ cô trên giường bệnh.

Thẩm Diệc Chu cảm nhận được cơ thể nhỏ nhắn bên cạnh bắt đầu run rẩy không kiểm soát nổi. Hắn lập tức lên tiếng cắt ngang:

“Ngại quá, cô ấy đột nhiên không được khỏe, tôi xin phép đưa cô ấy về nghỉ trước.”

Nói rồi, bất chấp những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quhắn, hắn trực tiếp bế bổng Lâm Tịch lên, sải bước ra khỏi sảnh tiệc hào nhoáng.

Về đến phòng, ngay khi cánh cửa vừa khép lại, Lâm Tịch không biết lấy sức mạnh từ đâu ra, lập tức nhảy khỏi vòng tay của Thẩm Diệc Chu rồi lao thẳng lên giường, chui tọt vào trong chăn. Cô muốn giấu mình đi hoàn toàn, như thể nếu không ai tìm thấy cô, những mảnh ký ức đau thương kia cũng sẽ tự động biến mất. Đó là cách duy nhất để cô tìm lại chút cảm giác an toàn mong manh trong lúc này.

Thẩm Diệc Chu không nói gì, hắn im lặng đứng bên giường, dành cho cô không gian và thời gian để bình tâm lại. Hắn thầm hối hận vì sự chủ quan của mình. Hắn cứ nghĩ Lương Đào bận rộn sẽ không tham gia những sự kiện thế này, nào ngờ định mệnh lại trêu ngươi đến thế.

Bàn tay người đàn ông khẽ khàng luồn vào một góc chăn, chạm vào gương mặt Lâm Tịch. Tay hắn ướt sũng.

Lâm Tịch đã rất lâu rồi không khóc. Ngay cả khi bị Trần Dương lạnh nhạt hay gặp thất bại trong công việc, cô vẫn luôn giữ vẻ ngoài kiêu ngạo và cứng cỏi. Cô không phải là người dễ dàng để lộ yếu điểm của mình trước mặt kẻ khác, chỉ khi nghĩ đến cha mẹ, lớp vỏ bọc ấy mới hoàn toàn sụp đổ.

Dù cuộc sống sau khi được Lưu Dương nhận nuôi rất tốt, nhưng cảm giác "ăn nhờ ở đậu" vẫn luôn là một vết gờ không thể xóa nhòa trong lòng cô. Sự sụp đổ của một người trưởng thành thường chỉ diễn ra trong tích tắc. Cô không còn là đứa trẻ hễ không vừa ý là khóc òa lên, nhưng lúc này đây, nước mắt cô như chuỗi ngọc đứt dây, cứ thế tuôn trào không cách nào ngăn lại.

Thẩm Diệc Chu nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi chăn. Hắn dùng ống tay áo sơ mi đắt tiền của mình để lau nước mắt cho cô, chẳng hề thấy phiền hà, cũng không hỏi han dồn dập, chỉ lặng lẽ chờ đợi cô trút hết nỗi lòng.

Khi những giọt nước mắt cuối cùng cạn khô, cảm giác nặng nề trong lòng cũng vơi đi bớt. Lâm Tịch nhìn cổ tay áo đã thấm đẫm nước mắt của Thẩm Diệc Chu, tưởng hắn sẽ tra hỏi, nhưng hắn chỉ lẳng lặng rót cho cô một ly nước ấm.

Lâm Tịch nhận lấy, uống vài ngụm rồi nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông. Khoảnh khắc ấy, cô bỗng khao khát được sẻ chia. Cô kể cho hắn nghe về ca phẫu thuật năm đó – cái nút thắt khiến cô luôn dằn vặt bản thân.

Thẩm Diệc Chu nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi ngồi xuống mép giường, kéo cô vào lòng ôm chặt. Thực chất, tất cả những chuyện này hắn đều biết rõ từ lâu, nhưng hắn vẫn cảm thấy ấm áp vì cô đã chọn tin tưởng mà tâm sự cùng hắn.

“Đó không phải là lỗi của em, Tịch Tịch. Đó chỉ là một tai nạn không may. Nếu vì lo sợ phẫu thuật thất bại mà bác sĩ từ bỏ việc cứu người, vậy thì nghề y này còn ý nghĩa gì nữa?”

Hắn dịu dàng nói tiếp: “Khát vọng sống là bản năng của con người. Dù chỉ có một phần trăm hy vọng, chúng ta vẫn sẽ chọn thử thách với số phận. Những rủi ro ngoài ý muốn là điều không ai có thể kiểm soát hay lường trước được.”

Chưa từng có ai nói với Lâm Tịch những lời thấu hiểu đến vậy. Cô ngước nhìn Thẩm Diệc Chu, trong đầu bỗng thoáng hiện lên một thước phim mờ ảo: Dưới gốc cây sơn trà trĩu quả, có một đôi nam nữ mặc đồng phục học sinh đang lặng lẽ trao nhau nụ hôn dưới ánh trăng. Hình ảnh đó quá nhạt nhòa, cô chưa kịp nhìn rõ thì nó đã tan biến.

Thẩm Diệc Chu kiên nhẫn dỗ dành cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ sâu. Nhìn gương mặt vẫn còn vương nét u sầu của cô, hắn thầm nghĩ thông suốt: Cô không nhớ ra hắn cũng chẳng sao, chỉ cần cô có thể vui vẻ sống tiếp. Dù cô có vô tâm vô tính, có kiêu ngạo tùy hứng, hay thậm chí là không yêu hắn nhiều như hắn yêu cô, tất cả đều không quan trọng.

Nếu sự thật và ký ức chỉ mang lại đau khổ, vậy thì hắn thà để cô vĩnh viễn quên đi. Họ đã lỡ mất một đoạn quá khứ, nhưng họ đang có hiện tại và cả một tương lai dài phía trước.

Lần này, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

1. Thẩm Diệc Chu - Chương 1
2. Bị anh làm hỏng mất - Chương 2
3. Đàn ông tồi - Chương 3
4. Thói quen nghề nghiệp - Chương 4
5. Vòng ba gợi cảm - Chương 5
6. Quần lo.t khe - Chương 6
7. Muốn phun nước - Chương 7
8. Cấm du.c - Chương 8
9. Mối thâm thù - Chương 9
10. Mối quan hệ thể xac' - Chương 10
11. Muốn vấy bẩn hắn - Chương 11
12. Dùng miệng? - Chương 12
13. Li ếm - Chương 13
14. Mối quan hệ ngoài luồng - Chương 14
15. Xem cô là "gà" sao? - Chương 15
16. Chịu trách nhiệm - Chương 16
17. Vỏ bọc giả dối - Chương 17
18. Cầu xin - Chương 18
19. Chưa từng hôn phụ nữ sao? - Chương 19
20. Dư vị - Chương 20
21. Đ.â.m lao phải theo lao - Chương 21
22. Quả nhiên là cô ta - Chương 22
23. Ăn miếng trả miếng - Chương 23
24. Dấu vết ngoại tình - Chương 24
25. Ám ảnh trinh tiết - Chương 25
26. Cảm thấy hắn đang ngoại*tinh - Chương 26
27. Mối tình đầu - Chương 27
28. Bắt gian - Chương 28
29. Con mồi - Chương 29
30. Kế hoạch săn mồi - Chương 30
31. Sâu mới sướ ng - Chương 31
32. Phát điên - Chương 32
33. Xé váy - Chương 33
34. Gậy ông đập lưng ông - Chương 34
35. Điều tra - Chương 35
36. Tai nạn y khoa - Chương 36
37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37
38. Cạo lông ^^ - Chương 38
39. Không nuốt hết được - Chương 39
40. Nỗi sợ thầm kín - Chương 40
41. Nhiệt tình phục vụ - Chương 41
42. Diệu kế - Chương 42
43. Tôi là vợ anh cơ mà - Chương 43
44. Tuần trăng mật - Chương 44
45. Hối hận - Chương 45
46. Ngoại tình - Chương 46
47. Hành hạ hắn - Chương 47
48. Lỗi lầm - Chương 48
49. Em và Thẩm Diệc Chu quen thân lắm sao? - Chương 49
50. “Giao lưu” sâu sắc - Chương 50
51. Hôn một cái - Chương 51
52. Đối mặt - Chương 52
53. Anh là con riêng - Chương 53
54. Ghẻ lạnh - Chương 54
55. Cứ thế đ.â.m vào - Chương 55
56. Lâm Tịch đang ở đâu - Chương 56
57. Sự chiếm hữu mãnh liệt - Chương 57
58. Tâm trạng không ổn - Chương 58
59. Chuyện về “người kia” - Chương 59
60. Chuẩn bị có con à? - Chương 60
61. Chuyện ly hôn phức tạp - Chương 61
62. Tin xấu - Chương 62
63. Ngửi đồ lót - Chương 63
64. Cao trào - Chương 64
65. Bạn gái cũ, không thể nào? - Chương 65
66. Thoả thuận ly hôn - Chương 66
67. Bắt quả tang - Chương 67
68. Chắc anh hận tôi thấu xương - Chương 68
69. Toan tính - Chương 69
70. Phát hiện - Chương 70
71. Diễn kịch - Chương 71
72. Quyến rủ Thẩm Diệc Chu - Chương 72
73. Con hoang - Chương 73
74. Sẽ không thích hắn nữa - Chương 74
75. Trên đầu mọc sừng - Chương 75
76. Ván cược - Chương 76
77. Áo lót ren - Chương 77
78. Vực sâu sa đoạ - Chương 78
79. Thèm khát được chiếm hữu cô - Chương 79
80. Chúng ta yêu nhau đi - Chương 80
81. Tôi không có ba - Chương 81
82. Luỵ tình - Chương 82
83. BCS - Chương 83
84. Quấn quýt bên nhau - Chương 84
85. Kẻ chủ mưu - Chương 85
86. Sụp đổ - Chương 86
87. Đúng là anh rồi - Chương 87
88. Lâm Tịch muốn ly hôn - Chương 88
89. Sập bẫy - Chương 89
90. Anh và cô ta khác gì nhau? - Chương 90
91. Muốn dùng tiền bịt miệng cô ta - Chương 91
92. Báo án - Chương 92
93. Đào góc tường - Chương 93
94. Đàn bà lăng loàn - Chương 94
95. Chúng ta bắt đầu lại được không? - Chương 95
96. Anh biết mình sai rồi - Chương 96
97. Lăn giường - Chương 97
98. Có thai - Chương 98
99. Kết quả xét nghiệm - Chương 99
100. Nghi ngờ - Chương 100
101. Đứa bé không liên quan tới anh - Chương 101
102. Đừng lừa anh - Chương 102
103. Uy hiếp - Chương 103
104. Tranh cãi - Chương 104
105. Nói chuyện thẳng thắn - Chương 105
106. Ghen tị với Đoạn Mộng Sở - Chương 106
107. Khởi tố - Chương 107
108. Có nổi khổ riêng - Chương 108
109. Thắt ống dẫn tinh - Chương 109
110. Li ếm cũng không được sao? - Chương 110
111. B.ú li ếm cuồng nhiệt - Chương 111
112. Kiểu người cấm du.c - Chương 112
113. Dọn dẹp “vùng kín” - Chương 113
114. Tu la tràng kịch tính - Chương 114
115. Đòn bẫy danh lợi - Chương 115
116. Tôi không đùa với anh - Chương 116
117. Đánh cược - Chương 117
118. Lằn ranh sinh tử - Chương 118
119. Tin tốt và tin xấu - Chương 119
120. Uy hiếp Trần Dương - Chương 120
121. Tặng cho anh “chiếc sừng” - Chương 121
122. Tai nạn đau lòng - Chương 122
123. Phiên ngoại 1 - Chương 123
124. Phiên ngoại 2 - Chương 124
125. Phiên ngoại 3 - Chương 125
126. Phiên ngoại 4 - Chương 126
127. Phiên ngoại 5 - Chương 127
128. Ngoại truyện IF của Trần Dương - Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sa Vào Cấm Kỵ
37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
37. Định mệnh trêu ngươi - Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...