Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rượu Giao Bôi – Chương 55: Đặt tên.

Rượu Giao Bôi

Tác giả: Fuiwen
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại trúng rồi… Tỷ lệ thành công này, chắc Tịch Quyền cũng không ngờ tới.

Yên Hàm cũng thật sự không ngờ lại có thai nhanh như vậy. Dù trước giờ luôn mong có một em bé thuộc về cô và anh, thậm chí còn làm nũng đòi bằng được, nhưng khi chuyện xảy ra, cô vẫn có chút bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Cô lại có một em bé, thật sự có rồi!

Yên Hàm cầm que thử thai lên, nhìn chằm chằm không chớp mắt suốt một lúc lâu, sau đó lén lấy điện thoại ra chụp lại một tấm hình.

Chụp xong, dù trong lòng vẫn chưa yên ổn, trôi nổi bất định, nhưng khóe môi cô không khỏi cong lên.

Cách lần trước chỉ nửa năm, nhưng lần này hoàn toàn khác. Em bé lần này do chính cô tự phát hiện, và nó đang ngoan ngoãn ở trong bụng cô.

Cô cũng không còn băn khoăn chuyện giữ hay không giữ nữa, cũng không phải lo liệu Tịch Quyền có yêu thương đứa bé này hay không. Anh chắc chắn sẽ thương, sẽ rất thương. Dù sao bây giờ anh đã thích cô, yêu cô.

Về chuyện lần trước, anh cũng luôn mang trong lòng cảm giác áy náy.

Nghĩ đến đây, Yên Hàm liền nhanh chóng thu dọn mọi thứ.

Đúng lúc vừa làm xong, Tịch Quyền bước vào gọi cô ra ăn cơm.

Thấy tóc cô vẫn ướt nhẹp, anh liền cầm một chiếc khăn khô đặt lên đầu cô, tự nhiên giúp cô lau khô tóc.

Yên Hàm đứng trước mặt anh, lén ngước mắt lên nhìn. Khi cô không mang giày, chiều cao giữa hai người chênh lệch khá lớn. Với vóc dáng thẳng tắp gần 1m9 của anh, còn cô thấp hơn anh gần 20cm, thật sự là chênh lệch rõ rệt.

Nhìn anh một lúc, tâm trạng cô vui vẻ, liền vòng tay ôm hờ eo anh, sau đó lại chậm rãi dụi vào người anh.

Tịch Quyền ôm lấy eo cô, một tay vẫn tiếp tục lau tóc, cười khẽ: “Chân mỏi à? Em nói mệt mà, sao không ngủ mà lại đi tắm trước?”

“Ừm, em muốn tắm sạch rồi mới ngủ. Nhưng tắm xong thấy cũng ổn, không mệt nữa.” Cô cười nhỏ, “Bây giờ thì chỉ muốn ôm anh thôi.”

Anh khẽ cười, không nói gì, quay người lấy máy sấy tóc, mở mức nhỏ nhất rồi nhẹ nhàng sấy tóc cho cô.

Yên Hàm tựa vào ngực anh, thoải mái tận hưởng làn gió ấm dịu dàng thổi lên tóc mình. Cô thầm nghĩ, liệu có nên nói với anh bây giờ không?

Nhưng sắp ăn cơm rồi, nếu nói ngay bây giờ, có lẽ Tịch Quyền sẽ chẳng ăn được bữa cơm cho ra hồn.

Vậy để ăn xong rồi nói.

Cô lén mỉm cười.

Khi tóc đã gần khô, Yên Hàm dụi dụi anh, cùng anh bước ra ngoài đến bàn ăn.

Dạo gần đây, Tịch Quyền đi chợ gần như chỉ chọn món theo sở thích của cô. Hôm nay, cô bận rộn cả ngày, cũng cảm thấy đói nên ăn rất ngon miệng.

Cả hai im lặng tận hưởng bữa tối của mình.

Giữa chừng, Yên Hàm nói chuyện phiếm với anh: “Lúc trước em gọi cho anh, trợ lý của anh nghe máy.”

“Ừ.” Anh múc cho cô một chén canh. “Lúc đó anh đang họp đột xuất.”

“Lại họp à? Có phải anh sắp phải đi công tác không?” Cô hỏi vu vơ.

“Không, chỉ là dự án hợp tác với Quân Đình vừa hoàn thành giai đoạn đầu, đang chuẩn bị bước sang giai đoạn hai. Đối tác đầu tư bên Mỹ hôm nay đã đến trong nước sớm hơn dự kiến, ngày mai sẽ có cuộc trao đổi thêm, nên anh phải họp trước để chuẩn bị.”

Yên Hàm gật gù, hiểu ra: “Chính là dự án lần trước anh nói khi không chịu ly hôn ấy à.”

Tịch Quyền đặt chén xuống, nhìn cô.

Yên Hàm cười: “Không phải sao?”

Anh bất đắc dĩ cười nhạt: “Đúng.”

“Hoàn thành rồi à? Ở đâu vậy?”

“Ở Tích Thành, vùng Giang Nam, dự án Nam Thủy Nhất Lĩnh.”

Nam Thủy Nhất Lĩnh, dường như vào năm trước, trong buổi gặp gỡ ở nhà họ Tịch hay dịp Tết ở nhà họ Yên, cô từng nghe mọi người nhắc đến.

“Vậy dạo này anh có bận lắm không?”

“Không đâu, anh sẽ cố gắng về đúng giờ để ăn tối với em.”

Yên Hàm cười khẽ. Nếu là trước đây, cô cảm thấy không cần thiết, nhưng giờ đây, có lẽ vì đang trong thời điểm nhạy cảm, nên cô lại cảm thấy rất muốn được anh ở bên.

Cô liền đáp: “Ừ, được thôi.”

Tịch Quyền nhìn cô một cái.

Yên Hàm nhận ra ánh mắt của anh nhưng không nói gì. Anh chắc đang nghĩ, sao hôm nay cô lại đồng ý ngay như vậy, chứ theo lý thì cô sẽ nói là không cần đâu, cô không cần anh phải lúc nào cũng ở bên cạnh.

Cô thầm cười trong lòng.

Đợi lát nữa ăn xong mà nói cho anh biết, không biết anh Tịch sẽ có biểu cảm thế nào đây.

À đúng rồi, sáng mai cô phải đi bệnh viện kiểm tra. Không biết sáng mai anh có rảnh để đi cùng không nhỉ?

Yên Hàm thử hỏi: “Sáng mai anh có rảnh không?”

Tịch Quyền tưởng cô muốn anh đi cùng xem show thời trang, liền hỏi: “Show của em là mấy giờ?”

“Ừm, show là từ 1 giờ đến 3 giờ chiều, nếu anh bận thì cũng không cần…”

“Không sao, anh không bận, anh sẽ đi.”

Yên Hàm gật đầu, nhưng thực ra điều cô muốn hỏi là buổi sáng, không phải buổi chiều. Thôi, lát nữa nói thẳng ra với anh vậy. Chắc anh sẽ sắp xếp chút thời gian đi kiểm tra cùng cô.

Đang nghĩ, điện thoại của Tịch Quyền reo lên.

Yên Hàm liếc nhìn, là trợ lý của anh.

Trong phòng ăn rất yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại vang lên trong đêm tuyết rơi nghe rất rõ ràng, lọt vào tai cô đang ngồi bên cạnh.

Trong điện thoại, trợ lý của Tịch Quyền nói:

[Tổng giám đốc Yên của Quân Đình tối nay tổ chức tiệc chiêu đãi đối tác Mỹ, lát nữa sẽ đến câu lạc bộ để tiếp tục gặp gỡ. Ngài có thời gian qua đó không?]

Tịch Quyền im lặng một lát, nghĩ rằng nếu tối nay bàn bạc xong thì ngày mai sẽ dư dả thời gian hơn, có thể cùng cô đến buổi trình diễn thời trang sớm một chút.

Anh đáp: [Tôi sẽ qua đó sau.]

Yên Hàm ngồi bên cạnh, im lặng không nói gì. Anh phải đi ra ngoài à? Vậy không thể nói chuyện với anh được rồi, phải đợi anh về.

Tịch Quyền cúp máy, quay sang hỏi cô: “Mệt không? Có muốn ra ngoài chơi không?”

Cô lắc đầu liên tục: “Không không không, anh đi đi. Ăn xong em ngủ luôn.”

Tịch Quyền nhìn cô mấy lần: “Em ngủ được không? Lúc nãy nói bảo tắm xong là không mệt nữa mà.”

“À, nhưng em vẫn lười ra ngoài. Với lại, mấy anh đàn ông đi chơi, em theo làm gì? Nếu em đi, chắc người ta còn ngại không dám gọi mấy cô gái tới tiếp chuyện.”

“…” Anh khẽ véo mũi cô: “Nói linh tinh gì vậy.”

Yên Hàm bật cười khẽ. Cô không nói bừa, mấy người đàn ông có chút tiền bạc, ai đến mấy chỗ đó mà không tìm người tiếp chuyện? Chỉ có điều, Tịch Quyền là ngoại lệ, vì anh vốn không để mắt đến ai cả. Một con người hoàn toàn lý trí, trong tim chỉ có công việc, chẳng buồn bận tâm đến phụ nữ đẹp.

Ăn xong, anh vào bếp dọn dẹp, còn cô tự mình đi trước vào phòng ngủ.

Thoa kem dưỡng da xong, cô leo lên giường, nằm xuống.

Thực ra, cô cảm thấy bản thân không quá mệt. Giờ cũng còn sớm, cô hoàn toàn không buồn ngủ chút nào. Nằm im nhắm mắt khoảng 10 phút mà vẫn không thấy thoải mái, càng không có cảm giác gì gọi là thư giãn.

Cô lặng lẽ với lấy điện thoại, mở ra, vào album ảnh xem lại bức hình que thử thai vừa chụp. Xem một lúc, cô bật cười trộm.

Không biết là bé trai hay bé gái nhỉ?

Tịch Quyền chắc sẽ nghiêng về bé gái hơn. Đàn ông mà, thường thích con gái hơn một chút, vì bé gái sẽ mềm mại, đáng yêu, biết làm nũng khi nằm trong lòng. Còn con trai thì không có kiểu đó.

Nhưng mà, anh vốn không phải người quá khao khát có con. Thậm chí anh từng nghĩ hai người cứ sống bên nhau, không cần con cái, sống đến bạc đầu cũng hoàn toàn không vấn đề gì. Vì vậy, nếu là con trai, chắc anh cũng không để tâm lắm, chỉ coi như có thêm một người thừa kế là được.

Đang mải nghĩ, cửa phòng mở ra, Tịch Quyền bước vào.

Anh nghĩ cô chắc đã ngủ, nhưng lại thấy cô ôm điện thoại, chăm chú nhìn màn hình. Khi thấy anh bước vào, cô giật mình, vội vàng giấu điện thoại vào trong mền.

Anh nhướng mày, bật một chiếc đèn tường sáng hơn rồi tiến lại gần: “Đang xem gì? Sao còn giấu?”

Yên Hàm mỉm cười, nhẹ ho một tiếng: “Xem trai đẹp.”

Anh khẽ cười, đôi môi nhếch lên vẻ như chẳng để tâm, ngồi xuống bên giường, chỉ hỏi: “Không ngủ à?”

“Ừm, không mệt thì không ngủ được, mà cũng sớm quá.”

“Vậy muốn đi cùng anh không? Anh trai em cũng ở đó.”

“Thôi khỏi.” Cô cười, “Em với Yên Quân Minh đâu thân thiết gì lắm đâu.”

Tịch Quyền chạm tay vào má cô: “Thế còn anh? Không thân với anh à? Có lẽ phải mất một hai tiếng anh mới về.”

Ánh mắt cô đầy lưu luyến, nhưng vẫn mỉm cười lắc đầu chắc chắn.

Tịch Quyền hơi bất ngờ. Bình thường nhìn cô thế này, chắc chắn cô sẽ muốn đi theo, nhưng lần này lại không.

Có lẽ cô nghĩ chuyện này đều là đàn ông với nhau, thêm vào đó anh đi vì công việc, không phải tụ họp bạn bè, nên cô không muốn làm phiền.

Cô vợ nhà anh từ trước đến nay luôn rất ý tứ, vô cùng tao nhã.

Anh liền nói: “Vậy ngoan ngoãn ngủ nhé. Thời tiết thế này không được ra ngoài chơi đâu.”

“Ừ ừ ừ, làm sao em ra ngoài chơi được, ngoài trời đang tuyết mà.” Cô ngoan ngoãn trả lời, bộ dạng như một chú mèo nhỏ đáng yêu. “Anh nhớ mặc thêm áo vào nhé.”

Tịch Quyền cúi xuống, khẽ hôn lên môi cô. Cô cười, cũng hôn lại.

Anh dịu dàng kéo mền cao lên cho cô: “Có muốn uống sữa không?”

“Không cần, em vừa ăn xong, no lắm.”

“No quá, vậy uống trà không? Anh pha một ly để trên đầu giường, em thích thì uống.”

Yên Hàm ngẫm nghĩ. Cô từng đọc ở đâu đó rằng phụ nữ mang thai không nên uống trà. Dù chưa biết đúng sai, nhưng tốt nhất không uống cho an toàn.

Khi anh vừa định đứng dậy, cô vội lắc đầu, nắm lấy tay anh: “Không cần, không cần đâu.”

Tịch Quyền khựng lại một chút, rồi dịu dàng nói: “Vậy anh đi nhé?”

“Tạm biệt.”

Anh rời đi, cô liền lập tức bước vào trạng thái “rảnh rỗi”. Vì quá buồn chán, bỗng nhiên cô nghĩ ra một nhiệm vụ lớn lao: đặt tên cho em bé.

Nhưng, em bé này mới chưa đến hai tuần tuổi, và cũng chưa biết có thể thuận lợi chào đời hay không…

Thôi, không nghĩ đến điều xấu làm gì. Cứ đặt tên trước đã!

Yên Hàm nằm sấp trên giường, ôm gối, chống cằm suy nghĩ. Cô nhớ lại dòng họ nhà họ Tịch liệu có theo chữ cái nào để đặt tên hay không?

Hình như là không theo quy định gì cả.

Tên của Tịch Quyền, chữ “Quyền” thoạt nhìn rất quyền uy, đậm chất tư bản. Chữ “Mộc” bên cạnh lại có vẻ thú vị. Nhưng thật ra, cái tên này không theo gia phả nhà họ Tịch mà được đặt trùng bộ với họ của mẹ anh – bà họ Hàng.

Tịch Quyền còn có một cậu em trai nhỏ hơn tám tuổi, tên là Tịch Hàng. Tên của cậu ấy thậm chí còn lấy thẳng họ của mẹ.

Gia đình họ thật sự rất tình cảm. Vì vậy, có thể thấy, Tịch Quyền lớn lên trong một gia đình đầy yêu thương. Nhưng không hiểu sao cuối cùng lại trở thành một người lạnh lùng, vô cảm như bây giờ.

Yên Hàm bật cười.

Thôi nào, thật ra cô chỉ đang đùa. Tịch Quyền chẳng chút nào tệ bạc cả.

Nhưng so với em trai, anh quả thực rất khác biệt. Em trai anh giống một thành viên hoàn hảo trong gia đình hơn.

Nhớ lại những năm đầu sau khi cô và anh vừa đính hôn, mỗi dịp Tết ở nhà họ Tịch, cô đều thấy một chàng trai trẻ trung, phong độ đưa một cô gái xinh đẹp, đáng yêu đến nhà chơi. Sau này nghe nói hai người đã yêu nhau, nhưng vì cô gái ra nước ngoài du học nên cô chưa gặp lại.

Trong ký ức của cô, chàng trai trẻ tuổi với vẻ ngoài kiêu ngạo, bất kham ấy lại hết mực dịu dàng và chu đáo với bạn gái của mình. Ánh mắt của cậu ấy luôn tràn đầy tình cảm dành cho cô gái ấy.

Yên Hàm bật cười. Còn anh Tịch nhà cô thì sao? Cưới nhau một năm, số lần anh gặp vợ còn đếm được trên đầu ngón tay.

Cảm giác như trái tim của anh phát triển cảm xúc hơi muộn vậy đó.

Nhưng may mắn thay, mọi chuyện không đến mức phải đợi đến khi anh bảy mươi tám mươi tuổi, lúc phát hiện ra vợ mình đã chăm sóc anh tận tình bao năm thì mới ngồi cảm thán: “Lẽ ra hồi trẻ phải đối tốt với cô ấy hơn.”

Yên Hàm bật cười đến mức không ngừng lại được, nằm sấp trên giường, mặt vùi vào gối, cười đến vui vẻ không thôi.

Cười xong, cô chống cằm tiếp tục nghĩ tên cho em bé. Tên của chồng mình không được đặt theo quy tắc gì, thì cô cũng có thể tùy ý đặt cái tên mình thích cho bé con của mình chứ.

Chỉ là… không biết nên chuẩn bị tên cho Hoàng tử nhỏ của nhà họ Tịch hay Công chúa nhỏ của nhà họ Tịch đây.

Thôi, cứ đặt sẵn cả hai cái tên đi! Dù sao cô cũng định sinh hai đứa mà! Tên để đấy đâu có hỏng được.

Hội quán cao cấp của Yên Quân Minh vốn là nơi dành cho những buổi gặp gỡ đối tác hoặc họp mặt nhỏ, không gian được thiết kế theo phong cách rất thanh lịch và yên tĩnh. Đương nhiên, những chuyện xảy ra trong một số phòng riêng, có “màu sắc sặc sỡ” thế nào thì người ngoài cũng khó mà biết được.

Khi Tịch Quyền đến nơi, Yên Quân Minh đang đứng dựa vào hành lang hút thuốc. Thấy anh đến, Yên Quân Minh giơ tay ra hiệu rồi cùng anh đi vào một căn phòng riêng.

Dự án Nam Thủy Nhất Lĩnh này là một dự án hợp tác giữa đối tác Mỹ và công ty Quân Đình, phía đối tác hôm nay đến Trung Quốc để chuẩn bị tham dự buổi tiệc chúc mừng vài ngày tới.

Tối nay, Yên Quân Minh tổ chức tiệc chiêu đãi, nhưng vì vị đối tác người Mỹ không thích bàn chuyện công việc trên bàn ăn, hoàn toàn không có cái khái niệm “một tấc thời gian một tấc vàng” như người Trung Quốc thích xây tường thành trên bàn nhậu, cộng thêm việc Tịch Quyền tối nay không đến dùng bữa, nên bữa tiệc hoàn toàn không bàn đến công việc.

Tuy nhiên, sau bữa ăn, thời gian vẫn phải được tận dụng, vì dù sao kiếm tiền cũng là chuyện quan trọng.

Khi hai người bước qua hành lang, Yên Quân Minh thuận miệng hỏi: “Tối nay sao không đến ăn cùng?”

Thật ra trước bữa tối anh ấy đã mời rồi, nhưng Tịch Quyền nói là đã có hẹn.

“Về nhà.”

Yên Quân Minh nhướng mày: “Về nhà cũ của các cậu à?”

“Không, về nhà riêng, ăn tối với Yên Hàm.”

Yên Quân Minh hơi khựng lại, sau đó mới nhớ ra rằng người em rể này giờ không còn giống trước kia nữa. Dù anh ấy không hiểu vì sao Tịch Quyền đột nhiên lại thích Yên Hàm, nhưng thích rồi thì cũng tốt thôi, là chuyện đáng mừng.

Anh ấy trêu: “Ăn tối với Yên Hàm à? Sao con bé không đi chơi cùng?”

“Cả ngày bận rộn, cô ấy mệt rồi.” Vừa nói, hai người vừa bước vào phòng.

Vị đối tác người Mỹ đã ngồi sẵn, tựa người vào ghế sofa, nhả khói thuốc. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ. Tịch Quyền bắt tay ông ta một cách lịch sự, rồi ngồi xuống phía đối diện.

Sau bữa ăn, vị đối tác này tỏ ra rất thẳng thắn, ngồi xuống là bắt đầu bàn chuyện dự án ngay.

Tịch Quyền nghĩ rằng nếu giải quyết nhanh gọn, anh sẽ sớm được về nhà để ôm vợ ngủ, nên cũng chẳng quanh co dài dòng. Yên Quân Minh, người vốn quen với việc thức thâu đêm suốt sáng, thấy hai người kia tích cực như vậy, cũng không rảnh rỗi được.

Cuộc trò chuyện kéo dài gần một tiếng.

Khi tạm nghỉ, Yên Quân Minh ngồi ở giữa, đích thân pha trà. Anh ấy kể rằng gần đây bạn gái anh ấy dạy anh ấy trà đạo, cứ bắt anh ấy không được quên, nên thỉnh thoảng cũng phải luyện tập.

Vị đối tác người Mỹ có vẻ rất hứng thú, chăm chú quan sát. Còn Tịch Quyền thì dựa lưng vào ghế, lười biếng không động đậy, nhìn thấy đối tác không còn bàn chuyện công việc nữa thì trong đầu lại nhớ đến vợ mình. Anh nhớ lúc chuẩn bị pha trà cho cô trước khi đi, cô đã kiên quyết từ chối.

Sao hôm nay cô có vẻ chẳng hứng thú với bất kỳ thứ gì? Sữa cũng không uống, trà cũng không uống, cũng không muốn đi ra ngoài với anh.

Dù đúng là ở đây toàn đàn ông, nhưng sự hiện diện của anh cũng đủ để cô không phải bận tâm điều gì. Mà bình thường, cô luôn thích đi cùng anh ra ngoài, vì cô dành nhiều tình cảm cho anh…

Nhưng tối nay, từ lúc ăn tối đến lúc lên giường, cô luôn từ chối mọi lời mời.

Cứ như thể cô chẳng muốn động đậy gì cả.

Tịch Quyền nghĩ mãi, dần cau mày: Có phải cô ấy không khỏe mà không nói với mình không?

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Giữa tháng ba rồi, dự báo thời tiết nói rằng đây có thể là trận tuyết cuối cùng của mùa đông xuân tại Bắc Kinh.

Có lẽ vì là trận tuyết cuối, nên tuyết rơi rất dày, phủ trắng ban công phòng ngủ ở nhà.

Yên Hàm ngồi ngắm nhìn, thấy cảnh tượng thật tinh tế. Càng nhìn càng tỉnh, vì cô vẫn chưa nghĩ ra được cái tên dễ thương nào. Cuối cùng, cô đành đứng dậy đi ra cửa sổ ngắm tuyết tiếp.

Mải ngắm, cô không để ý rằng có tiếng khóa cửa rất khẽ vang lên từ tiền sảnh. Một mình cô cuộn mền ngồi ở cửa sổ, ngón tay vẽ nguệch ngoạc lên ô kính đã mờ đi vì hơi thở.

Chỉ vài nét phác họa, trên kính đã hiện ra hình một chú mèo con đáng yêu. Cô cười, rồi vừa lẩm bẩm vừa viết thêm lên kính:

“Tên lớn thì để Tịch Quyền đặt đi, còn tên nhỏ, nếu là công chúa nhỏ của nhà họ Tịch, gọi là Tiểu Tuyết Miêu (mèo tuyết nhỏ), liệu có quá tùy tiện không nhỉ?”

Viết xong, cô rụt tay lại, mỉm cười ngọt ngào: “Không biết anh Tịch nhà mình khi nào mới về nhỉ. Một mình dưỡng thai chán quá, nhà rộng cả mấy trăm mét vuông mà không có lấy một cây đàn piano, muốn dạy con cũng chẳng được.”

Cô thở dài, giọng buồn rầu: “Huhu, Tịch Quyền, bé Hàm Hàm hai tuần tuổi trong bụng nhớ ba rồi đây~”

Vừa nói, cô vừa cuộn mền lại, lăn qua lăn lại. Nhưng khi vừa xoay người, cô chợt thấy một bóng dáng cao lớn đứng ở cửa phòng ngủ.

“A!” Cô khẽ hét lên, sững sờ nhìn anh.

Tịch Quyền đứng đó, cách cô nửa căn phòng, ánh mắt xuyên qua màn tuyết trắng ngoài trời, nhìn cô chăm chú không chớp mắt.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tông vào đuôi xe.
Chương 2: Cãi nhau.
Chương 3: Ôm cô.
Chương 4: Bệnh viện.
Chương 5: Hiểu lầm.
Chương 6: Hôn nồng nhiệt.
Chương 7: Đánh nhau.
Chương 8: Nhà chung.
Chương 9: Chuẩn bị mang thai.
Chương 10: Quyến rũ.
Chương 11: Tiệc tối.
Chương 12: Uống say.
Chương 13: Gặp được.
Chương 14: Thỏa thuận.
Chương 15: Ký tên.
Chương 16: Tỉnh Mộng.
Chương 17: Hiểu lầm.
Chương 18: Buông tay.
Chương 19: Máy bay.
Chương 20: Hoán đổi linh hồn.
Chương 21: Con cái.
Chương 22: Váy.
Chương 23: Về nước.
Chương 24: Hất rượu.
Chương 25: Nhục nhã.
Chương 26: Kiểm tra.
Chương 27: Đau lòng.
Chương 28: Cưỡng hôn.
Chương 29: Dỗ dành cô.
Chương 30: Hối hận.
Chương 31: Biến cố.
Chương 32: Ngất xỉu.
Chương 33: Tỉnh lại.
Chương 34: Hoa hồng.
Chương 35: Lời tỏ tình.
Chương 36: Hàm Hàm.
Chương 37: Buổi tiệc rượu.
Chương 38: Mù.
Chương 39: Ba năm.
Chương 40: Kẻ thứ ba.
Chương 41: Xuất viện.
Chương 42: Cởi đồ.
Chương 43: Điên rồi.
Chương 44: Nuôi em.
Chương 45: Hẹn ước.
Chương 46: Lời giải thích.
Chương 47: Không nuôi.
Chương 48: Vợ đẹp.
Chương 49: Cổ phần.
Chương 50: Tịch Thị.
Chương 51: Bế.
Chương 52: May mắn.
Chương 53: Hu hu.
Chương 54: Giấy phạt.
Chương 55: Đặt tên.
Chương 56: Dạy con từ trong bụng.
Chương 57: Phong quang.
Chương 58: Khám thai.
Chương 59: Hoàn chính văn.
Chương 60: Giống em, đẹp giống em!
Chương 61: Bản năng
Chương 62: Đầy tháng
Chương 63: Buổi tiệc lớn
Chương 64: Chân thành
Chương 65: Chia tay
Chương 66: Đừng giả vờ
Chương 67: Rượu mừng
Chương 68: Khác biệt
Chương 69: Theo đuổi
Chương 70: Hoàn lương.Yên Quân Minh x Chu Nịnh.
Chương 71: Kết thúc
Chương 72: Cầu hôn
Chương 73: Lời hứa
Chương 74: Con gái
Chương 75: Tình yêu của ba – Sự cưng chiều từ người ba ruột.
Chương 76: Hiếu kính – Tâm lý cực kỳ vững vàng.
Chương 77: Kích thích
Chương 78: Chấm dứt
Chương 79: Tình nguyện
Chương 80: Một gia đình
Chương 81: Quà cưới mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rượu Giao Bôi
Chương 55: Đặt tên.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55: Đặt tên.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...