Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rượu Giao Bôi – Chương 43: Điên rồi.

Rượu Giao Bôi

Tác giả: Fuiwen
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm khuya, hai người cùng từ phòng tắm bước ra, Yên Hàm mềm nhũn như nước, nằm gọn trong lòng anh, chẳng buồn nhúc nhích.

Lên giường nghỉ một lát, khi lấy lại chút sức lực, cô lập tức dùng chân đạp anh – người vừa lau khô tóc xong, chuẩn bị leo lên giường.

Tịch Quyền bị đạp bất ngờ, ngã xuống mép giường. Anh nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô quấn kín trong mền, đôi mắt đỏ hoe, tóc tai rối bời, trông như một chú thỏ nhỏ đáng thương.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, rồi lại trèo lên giường. Cô định đạp anh lần nữa, nhưng lần này, anh nhanh tay giữ chặt đôi chân thon nhỏ của cô.

Anh tiến lại gần, dùng một tay khéo léo kéo tay cô ra sau lưng, cố định hai cổ tay của cô lại. Yên Hàm xấu hổ, giận muốn chết.

Sau đó, anh cúi đầu chặn môi cô, từ từ hôn xuống vành tai, giọng nói trầm ấm, hơi thở nhẹ nhàng: “Hàm Hàm, ngoan nào.”

Yên Hàm tiếp tục vùng vẫy.

Người đàn ông vẫn không ngừng hôn lên gò má cô, từng cái từng cái, rất kiên nhẫn, cho đến khi hơi thở cô dịu lại, mềm mại hơn.

Lúc này, anh mới chịu buông tay. Cuối cùng, cô cũng thôi không chống cự nữa.

Tịch Quyền ôm lấy cô, kéo mền đắp kín, nhẹ nhàng vỗ về cô trong lòng: “Ngủ đi, ngoan.”

Yên Hàm nhắm mắt, trước khi ngủ vẫn không quên cắn anh một cái.

Cái đồ khốn này, biết rõ không được phép mà vẫn đổi cách để quậy phá.

Trước đây anh không bao giờ như vậy, suốt ba năm trời.

Nhớ lại đoạn video vừa quay, Yên Hàm bất giác tìm điện thoại. Cô phát hiện nó vẫn nằm trong phòng thay đồ, liền nổi giận:

“Đi lấy điện thoại cho em.”

Tịch Quyền vô cùng ngoan ngoãn, nhẹ nhàng buông cô ra rồi đi lấy.

Yên Hàm nhận điện thoại, lập tức mở album ảnh. Vừa thấy đoạn video dài hơn một tiếng, mắt cô tối sầm lại.

Cô lén lút mở video, định cắt lấy đoạn đầu. Nhưng khi đang xem, chẳng hiểu sao cô vô tình tua đến đoạn “không thể miêu tả”.

Ngay lúc ấy, cô cảm thấy hơi thở bên cạnh chợt nhẹ đi. Cô quay đầu nhìn.

Người đàn ông vừa nhìn video vừa nhìn sang cô.

Yên Hàm vội quay mặt đi, nhanh tay xóa video, xác nhận xóa, hành động liền mạch không chút do dự.

Tịch Quyền không nói cho cô biết rằng, sau khi xóa, video vẫn còn trong thùng rác của điện thoại suốt một tháng và có thể khôi phục bất cứ lúc nào.

Xóa xong video, cô mở *, trả lời vài tin nhắn thường ngày. Định nhắn thêm với Vưu Nghiên vài câu, cô mở cuộc trò chuyện, nhưng nhìn thấy đoạn tin nhắn cuối cùng liền nghẹn lời.

Đúng lúc này, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh: “Khi nào em định chặt anh ra để nuôi cá mập?”

Yên Hàm: “??”

Cô lập tức ôm chặt điện thoại vào ngực.

Người đàn ông nhìn cô, giơ tay lấy điện thoại từ tay cô.

Yên Hàm bất động, để mặc anh cầm đi.

Ánh mắt Tịch Quyền dừng lại trên một câu trong cuộc trò chuyện, sau đó từ từ nhìn về phía cô.

Yên Hàm lúng túng mấp máy môi:

“Sao hả? Anh có biết anh có những lúc đáng bị chặt ra nuôi cá mập lắm không?”

Anh đột nhiên lên tiếng, giọng điềm nhiên:

“Không cần sinh con cho anh, anh không cần.”

Yên Hàm sững người, sau đó nhanh chóng giật lại điện thoại, ôm chặt vào lòng.

Tịch Quyền ghé sát vào cô, hơi thở anh chạm vào khuôn mặt cô: “Sinh con làm gì? Cả đời này anh bù đắp cho em là đủ rồi.”

Yên Hàm khẽ hé môi, nhưng không thốt nên lời.

Người đàn ông trước mặt cất giọng:

“Bây giờ anh cũng không muốn chạm vào em thật. Nghỉ ngơi tốt lên rồi, anh cũng không nỡ. Nếu lỡ có thêm một lần nữa, thì chẳng còn gì vui nữa.”

Một làn hơi nóng phả qua khuôn mặt Yên Hàm. Cô không biết nói gì, chỉ mím môi, ngập ngừng hồi lâu mới lẩm bẩm:

“Để sau hãy tính, có được không?” Nói xong, cô chui tọt vào trong mền, úp mặt xuống gối, nhắm chặt mắt.

Tịch Quyền lặng lẽ nhìn cô. Dường như cô vẫn nghĩ rằng anh là tổng giám đốc của Tịch Thị, không có người thừa kế là một chuyện rất không bình thường. Nhưng bây giờ cũng còn sớm, chuyện đó phải tùy thuộc vào biểu hiện của anh.

Anh nằm xuống bên cạnh, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc cô.

Yên Hàm cảm nhận được.

Cảm giác có người bên cạnh, cộng thêm sự dịu dàng của anh, khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối. Chẳng mấy chốc, cô đã chìm vào giấc ngủ.

Tịch Quyền, vì đã ngủ đủ trên máy bay, lúc này không buồn ngủ. Anh chỉnh đèn sang chế độ ban đêm, cầm điện thoại lên xem.

* của anh gần như chỉ dùng để làm việc. Về phần “Bạn bè”, anh mới vào xem đúng một lần. Đó là lần anh đến Paris vào tháng 8, thấy Yên Hàm đăng một bài viết.

Nhìn thấy lối vào mục “Bạn bè”, anh bấm vào tài khoản của Yên Hàm để xem.

Cô thường đăng bài liên quan đến công việc, hầu hết đều về thời trang. Tất nhiên, cô cũng là người thú vị, thỉnh thoảng đăng vài dòng về cuộc sống thường ngày.

Hôm qua cô vừa đăng một bài về hoàng hôn ở Paris, kèm theo chú thích: “Ngày mai làm ơn hãy giữ đúng nhịp độ này.”

Anh nghĩ một chút. Thời gian cô đăng bài là sau khi anh gọi điện nói rằng anh sẽ đến vào hôm nay. Vậy… có phải cô hơi mong chờ sự xuất hiện của anh không?

Tịch Quyền cúi đầu nhìn mái tóc mềm mại của người phụ nữ trong lòng. Cô đã ngủ say, nhịp thở đều đặn, trông ngoan ngoãn vô cùng.

Anh tiếp tục lướt xuống dưới.

Mười mấy ngày trước, vào ngày cô đến Paris, cô cũng đăng một bài. Đó là một bức ảnh cảnh mưa.

Ngày đó Bắc Kinh có mưa, nhưng cảnh trong ảnh dường như không phải ở Bắc Kinh. Hình như đó là bức ảnh cô chụp trong xe hơi khi hai người gặp nhau hồi tháng 8 tại Paris.

Tịch Quyền cúi đầu nhìn người vợ đang nằm trong lòng mình. Có phải cô… đã luôn tràn đầy hy vọng, chờ mong anh quay lại Paris kể từ ngày đó?

Hôm nay cô không đăng bài mới, nhưng có phải đoạn video lúc tối là để đăng không?

Tịch Quyền suy nghĩ, mở album ảnh ra xem. Sau khi lướt một hồi, anh nhận ra mình không có lấy một tấm ảnh nào của cô.

Anh trầm ngâm vài phút, rồi lại vào “Bạn bè” của cô. Từng bài một hiện ra trước mắt. Cô thường đăng ảnh váy dạ hội khi đi dự sự kiện, nhưng những bức ảnh đời thường thì khá ít. Bây giờ cô không có show nào, đăng ảnh dự sự kiện thì không hợp lý lắm.

Lướt mãi, anh thấy một bức ảnh từ vài năm trước. Trong đó, cô mặc váy dạ hội, tựa vào ban công của một sảnh tiệc, nghiêng đầu ngắm ly rượu.

Tịch Quyền dừng lại.

Bức ảnh này có gì đó rất quen.

Anh ngẫm nghĩ một lát, nhận ra đó là đêm cách đây ba năm, đêm cô ngỏ lời muốn liên hôn với anh.

Không hiểu sao, hình ảnh cô trong đêm đó lại luôn khắc sâu trong ký ức của anh. Anh vẫn nhớ nét rực rỡ, kiều diễm của cô, nhớ ánh mắt có phần đáng thương của cô.

Anh lưu bức ảnh lại, nghiên cứu một chút cách đăng bài trên *, sau đó đăng ảnh cô lên. Không kèm dòng trạng thái nào, anh chỉ đơn giản bấm nút “Đăng”.

Chỉ trong chốc lát, số lượt thích và bình luận tăng lên một cách rõ rệt.

Tổng giám đốc Tịch lần đầu tiên trong đời đăng một bài trên “Bạn bè”. Không cần viết gì, nhưng tất cả bạn bè đều biết ngay đây là ảnh vợ anh.

Tịch Quyền lướt qua vài bình luận. Có người hỏi liệu anh có uống say không. Có người khen anh thật sự yêu sâu đậm. Có người lại nói anh đúng là số hưởng.

Không chỉ điện thoại của anh sôi động, mà điện thoại của Yên Hàm cũng nổ tung.

Sáng hôm sau, khi Yên Hàm thức dậy, số tin nhắn từ bạn bè đã vượt mốc 99+.

Bình thường cô tắt thông báo từ các nhóm chat. Vì vậy, ngoại trừ ngày kết hôn, chưa bao giờ cô nhận nhiều tin nhắn cá nhân như thế này.

Mở ra xem, toàn bộ là những câu như: “Ghen tỵ quá đi! Hàm Hàm thật tuyệt vời!!!” hoặc “Chúc bạn mình hạnh phúc nhé!!!” kèm theo vô số biểu tượng trái tim.

Cô đọc mà nổi cả da gà, xấu hổ không chịu được. Mấy cô tiểu thư trong giới này ngoài mấy lần tỏ ra thân thiết khi gặp ở tiệc, bình thường rất ít nhắn tin như vậy.

Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

Cô nghĩ mãi không ra, liền mở mục “Bạn bè”, lướt vài lần. Bất chợt, cô thấy ảnh của mình.

Cô nhíu mày. Hôm qua mình có đăng gì không nhỉ?

Hình như không. Hôm qua cô định đăng video, nhưng cuối cùng bị Tịch Quyền làm rối tung cả lên, xóa luôn.

Giây tiếp theo, khi thấy người đăng bài là tài khoản ghi chú là “Chồng”, cô sững sờ trong giây lát.

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Cô quay đầu lại.

Người đàn ông mặc áo choàng tắm màu đen, tay tựa lên khung cửa, nhìn cô:

“Dậy rồi? Đi rửa mặt rồi ăn sáng thôi. Hửm?”

Chữ “Hửm?” cuối câu được anh cố tình dịu giọng, khiến Yên Hàm run lên, mềm nhũn cả người, tay run làm rơi luôn điện thoại.

Cô ôm mặt hét lên: “A a a a a! Anh là ai vậy hả???” Cô cảm giác mình giống như đang yêu đương trước hôn nhân vậy. Đồ đàn ông khốn nạn!

Tịch Quyền thấy dáng vẻ của cô, ánh mắt liếc sang màn hình điện thoại vẫn còn sáng, môi khẽ nhếch: “Kem đánh răng anh đã bóp sẵn cho em rồi.”

Yên Hàm: “…”

Điên rồi, điên thật rồi.

Cô kéo mền trùm kín mặt, không buồn động đậy.

Anh bước vào, nhẹ nhàng kéo mền ra, luồn tay qua eo và đầu gối cô, bế cô lên.

Yên Hàm bị xoay người nửa vòng, đầu óc quay cuồng, liền hét toáng lên, tay bám chặt cổ anh.

Anh bước vào phòng tắm, đặt cô lên thảm, lần lượt đưa bàn chải, ly nước đến tay cô.

Yên Hàm ngơ ngác nhận lấy, rồi vô thức nhét bàn chải vào miệng.

Anh giơ tay bật vòi nước, thấp giọng thì thầm bên tai: “Ngốc.”

Yên Hàm: “…”

Nhân lúc anh ra ngoài chờ, cô nhìn vào gương, lặng lẽ ngắm khóe miệng đang vô thức cong lên của mình.

Sau đó, cô ôm trán. Đồ khốn này… a a a!

Anh ấy thật sự đang theo đuổi mình sao? Theo đuổi một cách… thẳng thắn, rõ ràng.

Nửa tiếng sau, Yên Hàm chỉnh trang xong, khẽ vuốt mái tóc óng ả của mình. Nhìn vào gương, thấy bản thân xinh đẹp tinh tế, cô vui vẻ bước ra ngoài.

Tịch Quyền ngồi lặng lẽ bên bàn ăn, nhìn điện thoại.

Yên Hàm chậm rãi ăn sáng xong rồi rời bàn để đi thay đồ. Nhìn anh mặc chiếc áo khoác dài màu đen, cô cũng lẳng lặng chọn một bộ đồ đen cho mình.

Sau đó, anh đưa cô ra ngoài.

Ban ngày đi xem phim không có gì đặc biệt, thế nên hai người quyết định không lái xe mà đi bộ dọc con phố dài, hướng về quảng trường để cho bồ câu ăn.

Ánh mặt trời buổi sáng ở Paris rực rỡ, dù nhiệt độ chỉ vài độ nhưng cũng không quá lạnh. Mặc áo khoác dài, thong thả dạo bước trên phố, khung cảnh lãng mạn vô cùng.

Quảng trường quanh đài phun nước đông đúc người qua lại, từng đôi tình nhân tụ tập thành từng nhóm nhỏ.

Nhìn bàn tay mình đang được anh nắm chặt, Yên Hàm bất giác quay đầu mỉm cười. Đi thêm vài bước, cô lén lút trốn ra sau lưng anh, tựa vào người anh.

Tịch Quyền nghiêng đầu: “Hửm?”

Yên Hàm bĩu môi: “Ánh nắng chói quá.”

Anh nhìn mặt trời, ánh sáng vừa đủ, rồi lại cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ đang vùi vào vai anh, lén lút cười trộm. Khóe môi anh cũng bất giác nhếch lên.

Bồ câu vỗ cánh bay lên, rồi lại hạ xuống. Yên Hàm tựa vào vai anh, thỉnh thoảng rắc từng nhúm bánh mì và bắp ra xung quanh.

Cô cầm tay anh, đặt túi thức ăn vào lòng bàn tay anh, sau đó cứ thế lấy từng ít một từ tay anh để cho bồ câu ăn.

Tịch Quyền chỉ lặng lẽ nhìn cô, không nói gì. Khi điện thoại reo, anh vẫn đứng nguyên tại chỗ trả lời, bên tai là cuộc bàn bạc dự án trăm tỷ, còn tay kia lại đang cầm một túi thức ăn cho bồ câu.

Cũng may, vài phút sau, Tịch phu nhân xót xa cho chồng nên cầm lấy túi thức ăn, kêu anh ngồi nghỉ ngơi, còn cô thì tự tay đi cho bồ câu ăn.

Cô xách túi thức ăn đi dạo vòng quanh quảng trường, vui chơi thích thú.

Tịch Quyền ngồi trên băng ghế dài không xa, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô. Nhưng quảng trường đông người qua lại, lúc anh cúi nhìn một con bồ câu dưới chân mình rồi ngẩng lên, Yên Hàm đã biến mất.

Anh lập tức đảo mắt một vòng quanh quảng trường, không thấy bóng cô đâu. Đưa điện thoại lên, anh dặn người bên đầu dây kia:

“Mười phút nữa gọi lại.”

Đứng dậy, anh bắt đầu tìm kiếm xung quanh.

Đi một vòng cũng không thấy, Tịch Quyền liền gọi vào số của cô, nhưng không có ai nghe máy. Anh đoán cô tắt âm thanh điện thoại để tận hưởng khoảnh khắc của hai người, điều này thì hợp lý.

Nhưng…

Tịch Quyền trầm mặt. Chuyện này là sao, chỉ trong nháy mắt đã không thấy cô đâu?

Anh bấm gọi cho hai vệ sĩ đi cùng. Vì lần trước cô bị người khác gây rắc rối, anh đã đặc biệt đưa họ đến để bảo vệ cô.

Hai vệ sĩ đang đứng ở hai lối ra vào của quảng trường. Nghe xong chỉ thị, họ đáp:

“Phu nhân vẫn chưa ra ngoài.”

“Vẫn ở trong?” Tịch Quyền cau mày. “Vậy thì giúp tôi tìm cô ấy.”

“Rõ.”

Chẳng mấy chốc, hai vệ sĩ mặc thường phục tiến vào quảng trường.

Ánh mắt Tịch Quyền lướt qua từng góc trong quảng trường nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu. Người Pháp và người Trung Quốc có nét đặc trưng rất dễ nhận ra, đáng lẽ không khó tìm.

Không phải bị ai đó làm ngất rồi bắt cóc đi chứ?

Ba phút sau, ánh mắt Tịch Quyền dừng lại ở một băng ghế dài quay lưng về phía anh. Có một bóng dáng phụ nữ ngồi đó, dáng vẻ quen thuộc, áo quần giống hệt Yên Hàm, mái tóc cũng vậy.

Nhưng bên cạnh người phụ nữ đó lại có một người đàn ông. Nhìn dáng vẻ, trông như một cặp tình nhân.

Tịch Quyền ra hiệu cho vệ sĩ đến xác nhận.

Rất nhanh, vệ sĩ bước tới trước mặt hai người đó. Ngay sau đó, họ ngẩng đầu về phía Tịch Quyền gật đầu xác nhận.

Yên Hàm nhìn hai người đàn ông bất ngờ xuất hiện trước mặt mình, ánh mắt đầy vẻ bối rối. Rồi cô lại hoang mang nghĩ: Chẳng lẽ gần đây Tịch thị đắc tội với ai, người ta truy đến tận đây để bắt cóc mình?

Nhưng chưa kịp tưởng tượng ra một màn ân oán hào môn hoành tráng nào, hai người đàn ông cao lớn trước mặt cô đã cúi chào, đồng thanh nói: “Phu nhân, anh Tịch đang tìm cô.”

Yên Hàm: “…”

Cô lặng lẽ ngoái đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt trầm lạnh của người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen. Dù ánh nắng lãng mạn của Paris có rực rỡ đến đâu cũng không thể xua tan hàn khí trên người anh.

Cô chần chừ một lát rồi vẫy tay về phía anh:

“Này, em ở đây.”

Tịch Quyền: “…”

Anh suýt nữa thì tức đến hộc máu. Bước tới gần, anh liếc nhìn người đàn ông bên cạnh cô. Khi anh định mở miệng, người kia đã nhìn anh, sau đó đứng dậy rời đi.

Anh nheo mắt, hỏi cô: “Ai vậy?”

Yên Hàm lắc đầu: “Không quen.”

Tịch Quyền: “…” Anh đã nhìn về phía này mấy lần rồi, nhưng cứ tưởng đó là một cặp tình nhân nên không để ý kỹ.

Anh hỏi: “Vậy sao em lại ngồi đây?”

“Chỗ này bồ câu nhiều.”

“…”

Hai người, một cao một thấp, lời qua tiếng lại. Hồi lâu, Yên Hàm mỉm cười hỏi: “Anh tìm em à?” Rồi nhìn sang hai người đàn ông đã rời đi, “Là sao đây?”

“Vệ sĩ.”

“Đến Paris cũng dẫn vệ sĩ theo à?”

“Là để bảo vệ em.”

“Bảo vệ em làm gì? Họ tự dưng xuất hiện làm em sợ hết hồn. Em còn tưởng kẻ thù của anh định đến bắt cóc em chứ.”

Nói xong, cô nhận được ánh nhìn đầy ý tứ từ Tịch Quyền. Ánh mắt đó như đang nói: Câu này của em có logic không? Em tự nghĩ lại xem.

Yên Hàm: “…”

Cô cười gượng hai tiếng, kéo anh ngồi xuống ghế: “Cảm ơn anh Tịch nhé. Anh tìm em có việc gì?”

“Vợ mất tích, chẳng lẽ không tìm?” Anh xoa nhẹ ấn đường. “Sau này đi đâu xa phải nói với anh.”

“Xa đâu mà xa, vẫn ở trong quảng trường này mà. Làm sao lạc được? Anh lo gì chứ. Còn chuyện bắt cóc, em chỉ nói đùa thôi.”

Người đàn ông ném nốt phần thức ăn cho bồ câu trong tay cô ra xa: “Cẩn thận không thừa. Lần trước không phải em gặp rắc rối sao?”

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

“Cỡ nào mới là chuyện lớn?” Anh nhướng mày, chậm rãi vươn tay, khẽ nâng cằm cô lên. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô: “Từ nay đi đâu cũng phải mang vệ sĩ theo, nếu có chuyện gì xảy ra…”

“Hửm?” Cô khẽ hỏi: “Anh Tịch cũng sẽ đau lòng vì em, giống như em đau lòng vì anh sao?”

Tịch Quyền lặng lẽ nhìn cô, “Sẽ không.”

“Anh vừa nói gì?”

Anh từ tốn buông tay, “Bây giờ nói gì em cũng không tin. Chúng ta còn cả đời để chứng minh.”

Yên Hàm hơi khựng lại, chớp chớp mắt, đại khái là từ lúc chào đời đến nay, cô chưa từng nghe lời tâm tình nào lãng mạn đến thế.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tông vào đuôi xe.
Chương 2: Cãi nhau.
Chương 3: Ôm cô.
Chương 4: Bệnh viện.
Chương 5: Hiểu lầm.
Chương 6: Hôn nồng nhiệt.
Chương 7: Đánh nhau.
Chương 8: Nhà chung.
Chương 9: Chuẩn bị mang thai.
Chương 10: Quyến rũ.
Chương 11: Tiệc tối.
Chương 12: Uống say.
Chương 13: Gặp được.
Chương 14: Thỏa thuận.
Chương 15: Ký tên.
Chương 16: Tỉnh Mộng.
Chương 17: Hiểu lầm.
Chương 18: Buông tay.
Chương 19: Máy bay.
Chương 20: Hoán đổi linh hồn.
Chương 21: Con cái.
Chương 22: Váy.
Chương 23: Về nước.
Chương 24: Hất rượu.
Chương 25: Nhục nhã.
Chương 26: Kiểm tra.
Chương 27: Đau lòng.
Chương 28: Cưỡng hôn.
Chương 29: Dỗ dành cô.
Chương 30: Hối hận.
Chương 31: Biến cố.
Chương 32: Ngất xỉu.
Chương 33: Tỉnh lại.
Chương 34: Hoa hồng.
Chương 35: Lời tỏ tình.
Chương 36: Hàm Hàm.
Chương 37: Buổi tiệc rượu.
Chương 38: Mù.
Chương 39: Ba năm.
Chương 40: Kẻ thứ ba.
Chương 41: Xuất viện.
Chương 42: Cởi đồ.
Chương 43: Điên rồi.
Chương 44: Nuôi em.
Chương 45: Hẹn ước.
Chương 46: Lời giải thích.
Chương 47: Không nuôi.
Chương 48: Vợ đẹp.
Chương 49: Cổ phần.
Chương 50: Tịch Thị.
Chương 51: Bế.
Chương 52: May mắn.
Chương 53: Hu hu.
Chương 54: Giấy phạt.
Chương 55: Đặt tên.
Chương 56: Dạy con từ trong bụng.
Chương 57: Phong quang.
Chương 58: Khám thai.
Chương 59: Hoàn chính văn.
Chương 60: Giống em, đẹp giống em!
Chương 61: Bản năng
Chương 62: Đầy tháng
Chương 63: Buổi tiệc lớn
Chương 64: Chân thành
Chương 65: Chia tay
Chương 66: Đừng giả vờ
Chương 67: Rượu mừng
Chương 68: Khác biệt
Chương 69: Theo đuổi
Chương 70: Hoàn lương.Yên Quân Minh x Chu Nịnh.
Chương 71: Kết thúc
Chương 72: Cầu hôn
Chương 73: Lời hứa
Chương 74: Con gái
Chương 75: Tình yêu của ba – Sự cưng chiều từ người ba ruột.
Chương 76: Hiếu kính – Tâm lý cực kỳ vững vàng.
Chương 77: Kích thích
Chương 78: Chấm dứt
Chương 79: Tình nguyện
Chương 80: Một gia đình
Chương 81: Quà cưới mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rượu Giao Bôi
Chương 43: Điên rồi.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43: Điên rồi.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...