Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rượu Giao Bôi – Chương 1: Tông vào đuôi xe.

Rượu Giao Bôi

Tác giả: Fuiwen
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân, buổi chiều sợ nhất là những ngày nhiều mây, bởi như vậy, cảm giác thời gian cứ như bị ngắn đi, sớm vào đêm.

Yên Hàm bước ra khỏi phòng làm việc, nhìn bầu trời xám xịt trên đầu, định tranh thủ trước khi trời mưa sẽ đến công ty của Tịch Quyền một chuyến, hỏi anh có thời gian cùng nhau ăn tối hay không.

Tuần lễ thời trang thu đông cuối cùng cũng đã kết thúc, vì chuyện này mà cô bận rộn suốt một thời gian, cũng đã lâu không gặp được ông chồng của mình, lần trước gặp mặt hình như là… Tết Nguyên Đán?

Nói ra thật là xấu hổ, chắc là anh vẫn chưa quên mất cô vợ này đâu nhỉ?

Nhưng mà cũng có thể lắm, cô không có tìm anh, anh cũng không ngó ngàng đến cô, chẳng mấy bận tâm đến cuộc sống mà một cặp vợ chồng vốn nên có.

Có khi còn không biết bây giờ cô đang ở trong nước hay là ở nước ngoài nữa cũng không chừng.

Sau khi ngồi vào chiếc siêu xe màu hồng đậu ở cửa, Yên Hàm lái vào đại lộ của thành phố.

Công ty của cô nằm ở khu trung tâm đắt đỏ nhất thành phố, cửa ra vào lúc nào cũng đông người qua lại, xe thể thao đi như ốc sên trên đường, thỉnh thoảng còn phải dừng lại một chút.

Yên Hàm cũng chẳng mấy bận tâm, cô thoải mái huýt sáo, hơn nữa còn cười thầm nghĩ, lát nữa gặp anh, cô nên gọi anh là gì đây? Ở trước mặt thư ký và nhân viên của anh, ngọt ngào gọi một tiếng chồng ơi; hay là… kéo dài giọng hỏi, Tịch Quyền, anh đang làm gì đó ~

Nghĩ đến đây, cô buồn nôn đến nỗi nổi cả da gà, cảm giác cả hai câu đều sẽ khiến cho ông chồng sau khi kết hôn chỉ gặp mặt nhau có vài lần kia chết trân, rồi kiểu “Em bị sao vậy, công ty bị phá sản cần anh hỗ trợ sao?” cho mà xem.

Haizz.

Nhân lúc kẹt xe, cô cầm điện thoại mở danh bạ ra, bấm nhanh vào dãy số đầu tiên, định gọi xác nhận trước xem anh có đang ở công ty hay không, chứ đến mà không gặp được thì thật sự rất phí công.

Số điện thoại của Tịch Quyền nếu được sắp xếp theo thứ tự chữ cái trong danh bạ thì sẽ phải xếp sau hàng ngàn số điện thoại khác, vì vậy cô đã nhập một con số trước tên anh, đặt số của anh ở vị trí đầu.

Chỉ vừa mới nhấn gọi được một giây, xe của Yên Hàm đột nhiên bị chấn động, cô theo quán tính chúi người về phía trước, điện thoại tuột khỏi lòng bàn tay rơi vào khe ghế.

Yên Hàm siết chặt tay lái, nhìn vào kính chiếu hậu, xe va vào xe của cô cũng là một chiếc siêu xe, màu đỏ.

Cô hơi nhíu mày, chiếc xe hôm nay cô lái là chiếc mà cô thích nhất… Không biết đã bị đụng thành cái dạng gì rồi?

Sau đó, một người quen bước xuống xe, dáng người nọ cao ráo, bước đi uyển chuyển, mái tóc xoăn bồng bềnh và đôi môi đỏ mọng đặc trưng. Cô ấy là người mẫu Hàn Quốc trình diễn cho bộ sưu tập thời trang vừa mới kết thúc của cô.

Cuối cùng ánh mắt của cô rơi vào trên đôi giày cao bảy phân của đối phương, cũng nhìn ra nguyên nhân của vụ va chạm từ phía sau này.

Yên Hàm tấp xe vào lề, đeo kính râm lên, chậm rãi cúi người mò tìm điện thoại, màn hình bị trầy, lúc rơi xuống thì điện thoại đã bị tắt, không gọi được.

Cô cất điện thoại đi, định sau khi xử lý xong chuyện này sẽ gọi lại sau.

Có vẻ như cô người mẫu Hàn Quốc Lý Thiện Thu này đã nhận ra xe của cô, hơn nữa còn bước đến bên ngoài cửa sổ xe.

Cô siêu mẫu quốc tế xinh đẹp gật đầu chào cô qua cửa xe, mỉm cười nói bằng tiếng Trung không mấy lưu loát: “Xin lỗi chị Yên, không ngờ lại là xe của chị. Tôi quên thay giày đế bằng, nhất thời không chú ý, rất xin lỗi.”

Yên Hàm chỉ cười nhẹ, hơi gật đầu với cô ấy, “Để bảo hiểm lo đi.”

Cô không xuống xe, không phải là vì ỷ vào cái danh nhà thiết kế trưởng của nhãn hiệu thời trang cao cấp hàng đầu, cũng không phải vì bực mình với vụ tai nạn, mà là vì cô phát hiện bên ngoài đều là người, hai chiếc siêu xe va vào nhau, đoạn đường này thoáng một cái đã chật kín, ánh mắt và điện thoại của đám đông đều nhắm vào họ, cô không thích, không muốn lộ mặt.

Lý Thiện Thu thấy cô không xuống xe, sắc mặt lại bình thường, nghĩ rằng cô có chút tức giận, nên vừa gọi điện vừa cúi đầu xin lỗi lần nữa: “Chị Yên, tôi thật sự rất xin lỗi.”

Yên Hàm cong môi, biết đối phương đã hiểu lầm, nhưng cô cũng lười giải thích, bởi vì không cần thiết.

Lý Thiện Thu lập tức gọi điện thoại, gọi người nghe điện thoại là chồng.

Dưới lớp kính râm, Yên Hàm hơi nhướng mày, người này đã kết hôn rồi sao? Chuyện này cũng thật bất ngờ, Lý Thiện Thu là siêu mẫu quốc tế, nếu cô nhớ không lầm thì cô ấy cũng chỉ đăng một bức ảnh có hình trái tim vẽ trên bãi biển lên tài khoản xã hội và công bố chuyện tình cảm, không ngờ lại là ẩn hôn.

À, mà cũng không hẳn, bây giờ các cặp đôi yêu nhau cũng nhiều người gọi nhau là chồng vợ lắm, Yên Hàm mỉm cười, chỉ có cô là chưa kịp yêu đương gì đã đính hôn, kết hôn, chưa từng trải qua cảm giác đó.

Sau khi kết hôn, cô cũng chẳng có cơ hội gọi Tịch Quyền là chồng, người này là một kẻ cuồng công việc, một tuần bảy ngày anh đều ở công ty, tan làm thì ở ngay chỗ ở riêng của mình, rất ít khi về căn nhà chung của hai người.

Bình thường cô đều phải thông qua các video trên trang web chính thức của công ty anh hoặc trong một số video đấu giá mới thấy được anh. Lần gần nhất cô gọi anh là chồng là sau khi họ kết hôn, cô trở lại làm việc và tổ chức buổi trình diễn đầu tiên, trước buổi trình diễn, công ty tổ chức tiệc tối, cô gọi anh đi cùng để nhân viên của cô biết mặt, hơn nữa đêm đó cũng có rất nhiều người trong giới thời trang tham dự.

Lúc đó vừa mới kết hôn, anh cũng biết phải cho cô một chút thể diện, nên rất thoải mái đồng ý, hơn nữa sau khi cùng nhau đến bữa tiệc, anh giả làm ông chồng mười tốt cũng rất giỏi, lúc nào cũng nắm tay cô hoặc đan chặt mười ngón tay, còn chắn rượu cho cô, còn cô thì cũng gọi anh là chồng trước mặt mọi người, không ai chịu kém cạnh ai, ngọt ngào âu yếm, khiến cả buổi tiệc ai cũng ngưỡng mộ.

Tối hôm đó công ty cô còn tổ chức rút thưởng, cũng không biết ông anh này tu luyện đến trình độ nào mà may mắn phải biết, rút được xe cô chuẩn bị cho nhân viên, lúc đó anh cũng ngại nên đã tặng thêm mười chiếc xe khác, khiến cho buổi tiệc trước buổi trình diễn của cô trở thành buổi tiệc lớn trong số 500 công ty hàng đầu thế giới.

Tin đồn lan ra ngoài, mọi người đều nói rằng hai người bọn họ kết hôn không phải chỉ vì hai bên gia đình có nền tảng vững chắc, mà thực tế là thật sự có yêu nhau.

Chậc, nói ra thì mọi người cũng khá ngây thơ.

Sau khi Lý Thiện Thu kết thúc cuộc điện thoại, cô ấy nói với cô rằng người đó sẽ đến trong vài phút nữa, Yên Hàm hoàn hồn trở lại, hời hợt gật đầu.

Một lát sau, một chiếc Rolls-Royce Phantom xuất hiện trong tầm nhìn, Tịch Quyền thường lái loại xe này, chiếc xe đó có biển số rất nổi bật “8888”, vì vậy Yên Hàm theo thói quen liếc nhìn chiếc xe này, nhìn kỹ, biển số xe đúng là: 8888.

Ngay sau đó, từ ghế phụ trên xe bước xuống một người đàn ông cao lớn, sang trọng trong bộ vest, và Lý Thiện Thu, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, bước đến với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Tài xế từ ghế lái bước xuống, lập tức đi tới chỗ cô để xử lý vụ tai nạn.

Yên Hàm ngồi ở trong xe, lặng lẽ nhìn cảnh này qua cặp kính râm… Trong đầu cứ ầm ầm, như pháo hoa nổ, có chút hoa mắt, có chút không rõ ràng.

Cô va chạm với một người phụ nữ khác… Đối phương gọi chồng mình đến, nhưng sao lại gọi luôn chồng cô đến thế này?

Trước giờ cô chỉ thấy chuyện này trên tin tức, giỏi lắm giỏi lắm, không biết nên khen Tịch Quyền giỏi hay là Lý Thiện Thu giỏi đây.

Mà người đàn ông trước mặt vừa bước xuống xe, nhìn thấy chiếc xe thể thao màu hồng bị đụng, trong đầu anh lóe lên, nhớ lại lúc vừa mới kết hôn mình đã tặng nó cho vợ, liền nhìn qua kính chắn gió.

Yên Hàm đặt tay lên cửa kính xe, không nhúc nhích.

Hai người cách nhau bốn, năm mét, bình tĩnh nhìn nhau, Yên Hàm thấy một chút bất ngờ trong mắt người đàn ông.

Người tài xế đến cửa sổ xe cũng nhận ra cô, nhất thời kinh ngạc, quay đầu nhìn ông chủ của mình.

Trong mắt Yên Hàm, rõ ràng là trong mắt tài xế viết: Tổng giám đốc Tịch, đây là vợ anh mà? Tôi không có nhìn nhầm đúng không? Người tình của anh tông vào xe của vợ anh?! Giờ tính sao đây? Xong rồi, xong rồi, ly hôn là cái chắc rồi.

Mà vị Tổng giám đốc tài giỏi kia, sau khi nói vài câu với Lý Thiện Thu, bước qua chỗ cô.

Yên Hàm hơi nới lỏng xương ngón tay trắng bệch đang siết chặt vô lăng ra, ngẩng đầu nhìn chồng mình.

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông với những từ tính quen thuộc cất lên: “Sao lại là em? Vừa mới tan làm sao?”

Yên Hàm nhìn anh và Lý Thiện Thu trước mặt qua kính râm, nhếch môi nói: “Anh giỏi lắm.”

Lời vừa dứt, cô đạp ga, chiếc xe thể thao lao đi như một mũi tên.

Người đàn ông đứng đó hơi khựng lại, sau đó xoay người lại nói với Lý Thiện Thu: “Là lỗi của ai?”

“Em, em… em đi giày cao gót, không cẩn thẩn đụng phải đuôi xe của Tổng giám đốc Yên. Không biết có phải chị ấy đang tức giận hay không, sao lại đột ngột bỏ đi rồi?”

Tịch Quyền nhíu mày, nhìn cô ấy, “Tổng giám đốc Yên?”

Lý Thiện Thu gật đầu, “Đúng vậy, Yên Hàm, nhà thiết kế chính của thương hiệu Sixteen, lần này em đến Trung Quốc là để trình diễn show diễn của chị ấy, tuần lễ thời trang thu đông Sixteen.”

Tịch Quyền gật đầu, để tài xế gọi cho công ty bảo hiểm.

Lý Thiện Thu cười duyên nhỏ giọng nói: “Chuyện này… xe của em là xe mới, vừa mới nhận hôm qua, vẫn chưa có bảo hiểm.”

“Vậy thì cô phá sản rồi.” Khuôn mặt người đàn ông không một chút biểu cảm, thản nhiên nói.

Lý Thiện Thu gượng cười hỏi: “Hai người quen nhau sao? Chiếc xe này đắt tiền lắm hả?”

“Cô ấy là vợ tôi. Xe này trên thế giới chỉ có một chiếc duy nhất.”

………

Yên Hàm lái xe đi thẳng đến khách sạn tìm bạn mình, ngồi xuống nói chuyện này xong, cô uống một ly nước lớn để hạ hỏa, thở dài.

Vưu Nghiên là giám đốc sáng tạo của thương hiệu thời trang thủ công của cô, hiện tại trong nhà đang sửa chữa nên mới chuyển đến ở tạm khách sạn. Yên Hàm đã từng ngỏ ý muốn cô ấy đến chỗ mình ở, nhưng cô ấy cho rằng đó là nhà của vợ chồng cô, sợ chồng cô trở về, cản trở tình cảm ân ái của hai người nên không đến.

Nghe xong chuyện, người bạn thân của cô rất kinh ngạc, “Trời ơi, chuyện chó má như thế sao lại rơi trúng cậu vậy chứ?!”

Yên Hàm dựa vào sô pha, nhắm mắt lại: “Mình cũng không ngờ.”

Vưu Nghiên: “Cái tên khốn Tịch Quyền này, bình thường còn giả vờ đàng hoàng, rõ ràng là nuôi tình nhân, không chỉ là siêu mẫu quốc tế, hơn nữa còn là người mẫu dưới trướng của cậu. Con thỏ còn không ăn cỏ gần hang, anh ta có trái tim không vậy? Đúng là không phải người mà, đây là giẫm lên mặt mũi của cậu rồi còn gì!”

Mặt Yên Hàm không hề có cảm xúc, “Cho nên mình mới không có xuống xe, đeo kính râm, mất mặt như vậy mình chịu không nổi.”

“Cậu cứ vậy mà bỏ đi sao? Không phải cậu nên xuống xe tát anh ta mấy bạt tai sao?”

Yên Hàm tức đến bật cười, mở mắt ra nói: “Mình sẽ làm cái loại chuyện này ở nơi công cộng sao? Mình rời đi thì sẽ không ai biết chuyện này cả. Chứ xuống xe gây rối với anh ta, ngày mai mình nhất định sẽ trở thành trò cười của tất cả mọi người. Lúc trước người ta hâm mộ chuyện bọn mình kết hôn nhiều bao nhiêu, bây giờ sẽ càng cười nhiều hơn bấy nhiêu.”

Vưu Nghiên gật đầu, “Cũng đúng, không có anh ta cậu vẫn sống được, ở bên ngoài phải giữ thể diện, muốn xử lý anh ta thì về nhà xử lý.”

Nghe xong những lời này, Yên Hàm im lặng ba giây, cầm gối lên đập vài cái, “Tịch Quyền, anh không có trái tim! Nếu anh không có tình cảm với vợ, ở bên ngoài muốn làm gì cũng được, nhưng anh lại đi léng phéng với người mẫu của tôi, anh nói tôi làm sao sống đây! Đồ khốn nạn!”

“Uống rượu không?” Vưu Nghiên nhấc điện thoại lên gọi cho dịch vụ phòng.

“Uống.”

“Nhưng cậu còn phải lái xe về nhà để xử lý Tịch Quyền nữa. Nhất định đêm nay anh ta sẽ trở về.”

“Mình không thể gọi tài xế sao? Không thể gọi dịch vụ lái xe chắc? Sao mình còn phải vì tên khốn đó mà kiêng rượu, kiêng cái đầu anh ta đó. Gọi rượu trắng cho mình!”

“Cậu nói xem có khi nào là hiểu lầm không? Có lẽ hai người kia không phải kiểu quan hệ như cậu nghĩ?” Vưu Nghiên vừa gọi vừa nhìn cô, nói.

Yên Hàm mở mắt, nhìn cô ấy.

Sau khi uống rượu trong khách sạn một tiếng mà vẫn không rõ rốt cuộc quan hệ của hai người kia là gì, Yên Hàm quyết định về sớm hỏi anh.

Vừa ra khỏi cửa, cửa phòng kế bên thang máy mở ra, một người đàn ông quen thuộc mới gặp không lâu bước ra, người tiễn anh là Lý Thiện Thu.

Tịch Quyền bước về phía thang máy, nhìn thấy cô, dừng lại.

Yên Hàm cười nhạt, xoa trán rồi bước tới, mỉm cười rạng rỡ, “Tịch Quyền, vừa rồi tôi chỉ khen anh một câu, giờ khen thêm một câu nữa nhé, anh thật sự giỏi, giỏi nhất trên đời luôn.”

Nói xong, cô quay đầu đi về phía thang máy khác.

Người đàn ông giữ tay cô lại, chiếc áo khoác trên người cô bị kéo trễ xuống vai.

Yên Hàm cởi luôn chiếc áo khoác ra, đập thẳng vào người anh.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tông vào đuôi xe.
Chương 2: Cãi nhau.
Chương 3: Ôm cô.
Chương 4: Bệnh viện.
Chương 5: Hiểu lầm.
Chương 6: Hôn nồng nhiệt.
Chương 7: Đánh nhau.
Chương 8: Nhà chung.
Chương 9: Chuẩn bị mang thai.
Chương 10: Quyến rũ.
Chương 11: Tiệc tối.
Chương 12: Uống say.
Chương 13: Gặp được.
Chương 14: Thỏa thuận.
Chương 15: Ký tên.
Chương 16: Tỉnh Mộng.
Chương 17: Hiểu lầm.
Chương 18: Buông tay.
Chương 19: Máy bay.
Chương 20: Hoán đổi linh hồn.
Chương 21: Con cái.
Chương 22: Váy.
Chương 23: Về nước.
Chương 24: Hất rượu.
Chương 25: Nhục nhã.
Chương 26: Kiểm tra.
Chương 27: Đau lòng.
Chương 28: Cưỡng hôn.
Chương 29: Dỗ dành cô.
Chương 30: Hối hận.
Chương 31: Biến cố.
Chương 32: Ngất xỉu.
Chương 33: Tỉnh lại.
Chương 34: Hoa hồng.
Chương 35: Lời tỏ tình.
Chương 36: Hàm Hàm.
Chương 37: Buổi tiệc rượu.
Chương 38: Mù.
Chương 39: Ba năm.
Chương 40: Kẻ thứ ba.
Chương 41: Xuất viện.
Chương 42: Cởi đồ.
Chương 43: Điên rồi.
Chương 44: Nuôi em.
Chương 45: Hẹn ước.
Chương 46: Lời giải thích.
Chương 47: Không nuôi.
Chương 48: Vợ đẹp.
Chương 49: Cổ phần.
Chương 50: Tịch Thị.
Chương 51: Bế.
Chương 52: May mắn.
Chương 53: Hu hu.
Chương 54: Giấy phạt.
Chương 55: Đặt tên.
Chương 56: Dạy con từ trong bụng.
Chương 57: Phong quang.
Chương 58: Khám thai.
Chương 59: Hoàn chính văn.
Chương 60: Giống em, đẹp giống em!
Chương 61: Bản năng
Chương 62: Đầy tháng
Chương 63: Buổi tiệc lớn
Chương 64: Chân thành
Chương 65: Chia tay
Chương 66: Đừng giả vờ
Chương 67: Rượu mừng
Chương 68: Khác biệt
Chương 69: Theo đuổi
Chương 70: Hoàn lương.Yên Quân Minh x Chu Nịnh.
Chương 71: Kết thúc
Chương 72: Cầu hôn
Chương 73: Lời hứa
Chương 74: Con gái
Chương 75: Tình yêu của ba – Sự cưng chiều từ người ba ruột.
Chương 76: Hiếu kính – Tâm lý cực kỳ vững vàng.
Chương 77: Kích thích
Chương 78: Chấm dứt
Chương 79: Tình nguyện
Chương 80: Một gia đình
Chương 81: Quà cưới mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rượu Giao Bôi
Chương 1: Tông vào đuôi xe.

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1: Tông vào đuôi xe.
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...