Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rừng Thép – Chương 57

Rừng Thép

Tác giả: Khí Ngô Câu
Lượt đọc: 392
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh sáng ấm áp trong phòng tắm lặng lẽ hắt xuống.

Chu Cẩn nhanh chóng nới lỏng răng ra, nghiêng đầu, thơm một cái lên cằm anh.

Ngón tay Giang Hàn Thanh tê đi như có dòng điện chạy qua, thuận theo dây thần kinh mà làm tê liệt trái tim anh.

Màu sắc điềm đạm trong mắt anh dần trở nên hỗn loạn, mơ hồ gọi: “Chu Cẩn.”

Anh là người luôn rất giỏi che giấu cảm xúc.

Nhưng gương mặt anh lúc đó không khỏi lộ ra vẻ bất lực khi bị cô khống chế.

Anh còn giỏi nhìn thấu suy nghĩ của người khác nhưng cũng không tài nào hiểu rõ được Chu Cẩn lúc này.

Không thể nói chính xác đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Anh không nhìn rõ được Chu Cẩn là vì lúc này cô đang ở quá gần anh.

Chu Cẩn không mở mắt, đặt tay lên sau gáy Giang Hàn Thanh, từng chút từng chút mà hôn lên má và cằm của anh.

Cô đưa tay vào trong quần áo của anh, chạm vào làn da nóng bỏng.

Anh rất khỏe mạnh.

Chu Cẩn không thể nghĩ làm sao mà hai từ “ma t.úy” có thể xuất hiện trong cuộc đời của Giang Hàn Thanh.

Như để kiểm tra, cô cúi đầu hôn lên ngực anh, hơi thở nóng bỏng của cô từng tấc từng tấc xuyên qua lớp quần áo, cuối cùng dừng lại ở trên bụng.

Cơ bụng anh không đến nỗi khoa trương, căng thẳng mà xiết lại thật chặt, khẽ nhấp nhô theo tiếng thở d.ốc dồn nén của anh.

Chu Cẩn quỳ nửa gối xuống, cuối cùng cũng chạm đến vật cứ.ng rắn đáng sợ của anh.

Hô hấp của Giang Hàn Thanh bỗng chốc trở nên rối loạn.

Anh khẽ chau mày, đưa tay vuốt tóc Chu Cẩn, thở chậm rãi, hỏi cô: “Chu Cẩn, em làm gì thế?”

Chu Cẩn vừa v*t v*, vừa ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt anh đen nhánh, khuôn mặt vẫn trắng trẻo như ngọc bích vậy, nhưng vành tai đã đỏ bừng.

Còn có màu đỏ giống như thế trên đôi môi mỏng của anh, tươi sáng và ẩm ướt, đó là kiệt tác của cô.

Chu Cẩn nhớ ra biệt danh mà lữ đoàn săn súng đặt cho anh, trông anh vẫn thực sự giống như một bông hồng nhỏ thuộc sở hữu của Nhà nước.

Anh hỏi, Chu Cẩn không nói mà trả lời bằng hành động.

Cô kéo quần của Giang Hàn Thanh xuống, cúi đầu, không chút do dự mà ngậm lấy vật cứ.ng rắn của anh, mυ"ŧ mạnh đến tận đỉnh.

Giang Hàn Thanh ngay lập tức liền rùng mình thở hổn hển.

Bàn tay xoa đầu Chu Cẩn còn chưa thu lại, anh khó có thể chịu đựng nổi, đưa ngón tay vào trong tóc cô nắm thật chặt, khàn giọng nói: “Đừng như thế này.”

Chu Cẩn không nghe, cầm lấy vật cứ.ng rắn của anh, đầu lưỡi liếʍ từ bộ phậ.n bên dư.ới lên đến trên đỉnh, dừng lại ở nơi mẫ.n cảm mà m.ơn trớn xoay tròn.

Giang Hàn Thanh không kiềm chế được mà nhắm mắt lại, tiếng thở d.ốc nhanh chóng biến thành một tiếng rêи ɾỉ đầy kɧoáı ©ảʍ.

Anh để mặc cho Chu Cẩn tự dẫn lửa lên người mình.

Chu Cẩn càng ngậm sâu hơn, nuốt vào trong miệng, rồi lại nhả ra chất dịch nhớp nháp, liên tục an ủi anh, lấy lòng anh…..

Cũng giống như đang trừng phạt anh.

Giang Hàn Thanh theo bản năng không để cho bản thân bị cuốn vào lần nữa.

Mọi thứ đều quá mơ hồ.

Giống như lúc anh hỏi về chuyện Tưởng Thành khi hai người lần đầu tiên ngủ chung giường sau kết hôn, bây giờ Chu Cẩn đang ở ngay trước mặt anh, cho dù đang ra sức trêu đùa anh, nhưng Giang Hàn Thanh vẫn tỉnh táo ý thức được….Chu Cẩn đã từng làm điều này trước đây.

Vài lần?

Một lần, hai lần, hay không đếm được là bao nhiêu lần?

Mắt Giang Hàn Thanh chìm xuống, đồng thời lý trí lại lần nữa nổi lên tính chiếm hữu cao, anh cũng nhận ra được bản thân có chút điên rồ, nhưng anh không kiểm soát được.

Bàn tay đang nắm tóc Chu Cẩn, khẽ dùng lực.

Chu Cẩn ngẩng mặt tò mò hỏi: “Anh không thích sao?”

Cô lại thích nó, cô thích nghe tiếng r//ê//n khẽ, tiếng thở d.ốc được phát ra từ anh, sự kiên nhẫn và sức kiềm chế, một kiểu quyến rũ đặc biệt chỉ có ở đàn ông.

Giang Hàn Thanh không nói lời nào, vươn tay nâng eo Chu Cẩn, ôm cô trở lại vào lòng.

Chu Cẩn cũng không nghĩ quá nhiều, thuận thế cắn lên lỗ tai đang đỏ bừng của anh.

Cô nhẹ giọng truy hỏi: “Bây giờ em hỏi lại anh lần nữa, anh có thích em không?”

Giang Hàn Thanh gật đầu, tay dán lên người cô không ngừng v*t v*, thấp giọng nói: “Thích.”

Chu Cẩn tiếp tục hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

Lần trước ở cửa hàng tiện lợi, Giang Hàn Thanh có nói là bắt đầu từ buổi hẹn hò mù quáng, cô cũng chưa tìm hiểu kỹ.

Bởi vì trong trí nhớ của cô thì đích thực là như vậy, lần đó sau khi hai người gặp mặt mới dần dần có qua lại với nhau.

Giờ đây, trong lòng cô đã có một câu trả lời khác.

Vương Bành Trạch sẽ không vô duyên vô cớ mà đem chuyện quá khứ của Giang Hàn Thanh ra kể với cô, mà Giang Hàn Thanh cũng không nhất thiết phải từ bỏ nhiều thứ như vậy chỉ vì một vụ án không liên quan đến mình.

Trừ khi…

Giang Hàn Thanh chẳng nói chẳng rằng mà cúi đầu hôn Chu Cẩn thật sâu, cắи ʍút̼ lúc nhẹ nhàng lúc thô bạo.

Thậm chí Chu Cẩn đến thở còn khó khăn, chứ đừng nói gì là mở lời nói chuyện.

Giang Hàn Thanh đỡ m//ô//n//g cô, đặt cô ngồi lên bồn rửa mặt.

Khi cơ thể Chu Cẩn được nhấc bổng lên, cô vô thức dùng hai chân quấn lên vòng eo gầy mà săn chắc của anh.

Ngón tay Giang Hàn Thanh thon dài và mạnh mẽ, sờ từ bên hông mịn màng của cô xuống phía dưới, cuộn chiếc váy ngủ lên đến giữa eo.

Cô không mặc qυầи ɭóŧ, hoa hu.yệt sớm đã ướŧ áŧ và rộng mở giữa h.ai chân cô.

Anh còn chưa tiến vào trong, Chu Cẩn đã run rẩy trong vòng tay anh.

Không đợi Chu Cẩn lấy lại tinh thần từ sự run rẩy mềm yếu này, Giang Hàn Thanh vẫn luôn tiếp tục dữ dội đến cùng.

Cô “A” lên một tiếng, đầu óc trống rỗng hai đến ba giây, không thể nói được mùi vị như thế nào, bị dồn ép cho đến không còn sức lực.

Giang Hàn Thanh cảm nhận được sự căng cứng đến nghẹt thở của cô, dùng hai tay ôm lấy m//ô//n//g cô, xoa n/ắn để thả lỏng cô xuống, lại không kìm được mà ấn cô vào lòng, cô càng ép chặt thì anh càng đ//â//m vào sâu hơn.

Sau lưng Chu Cẩn toát ra tầng mồ hôi lạnh, mấp máy môi: “Anh sao lại…”

Giang Hàn Thanh chôn sâu vào trong cơ thể cô, không nhúc nhích.

Thân dư.ới cô nuốt trọn lấy côn vật có kích thước đáng kinh ngạc của anh, không ngừng siết chặt quấn lấy, kɧoáı ©ảʍ sâu lắng mãnh liệt giày vò Chu Cẩn một hồi.

Khoảng cách gần gũi nhất, gần đến mức khiến anh có thể tránh được nỗi sợ hãi và bất an tận sâu trong lòng.

Chu Cẩn nghe thấy rõ nhịp tim của mình đang đập liên hồi, cô không kìm chế được cơn ngứa ran trong lòng, chủ động hôn lên môi anh.

Giang Hàn Thanh nhanh chóng lấy lại thế chủ động, cúi đầu hôn nhẹ lên xương quai xanh của cô, mạnh mẽ thúc thật mạnh vào hoa hu.yệt.

Cô thất thần hét lên, bàn tay chạm vào mái tóc đen nhánh mềm mại của anh, tuỳ tiện hôn xuống.

Chu Cẩn không nhìn thấy biểu hiện của Giang Hàn Thanh, chỉ có thể cảm nhận được âm thanh hô hấp đều đặn nóng bỏng sau gáy, dường như cô đã chìm vào mơ hồ, nhưng anh vẫn còn tỉnh táo.

Giang Hàn Thanh cố gắng hết sức để duy trì lý trí cuối cùng, gần như không thể che giấu những bí mật trong lòng.

Anh sợ sẽ nói ra bí mật mà anh đang cẩn thận che giấu, sợ sẽ khiến cô cảm thấy nặng nề, thậm chí có chút sởn ghê tởm.

Như đang thổ lộ lòng mình, Giang Hàn Thanh dùng giọng điệu trầm ấm, nhỏ giọng nói: “Chu Cẩn, anh yêu em, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh liền muốn có được em.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rừng Thép
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...