Rung Động Vượt Ranh Giới – Chương 3
Rung Động Vượt Ranh Giới
Mùa đông năm nay của thành phố Kinh Chiếu đến đặc biệt sớm. Trận tuyết đầu mùa rơi suốt mấy ngày liền, trên đường phố chất đầy những đống tuyết, công nhân vệ sinh phải khẩn cấp xúc ra những lối đi đủ cho xe cộ và người qua lại.
Vì tình hình đường sá, Lâm Tự và Chu Gia Tiên mất nhiều hơn thường lệ nửa tiếng mới về được tới dưới khu nhà.
Lâm Tự vừa xuống xe, quen với hơi ấm trong xe rồi, chợt bị gió lạnh bên ngoài táp vào, cô theo bản năng co người lại. Chu Gia Tiên xuống xe chậm hơn một bước, sau khi khóa xe xong thấy vậy liền điềm nhiên bước đến bên cô, che cho cô luồng gió nam đang thổi tới.
Khu chung cư vẫn là khu cũ của năm xưa, không có thang máy. Đèn cảm ứng theo tiếng bước chân của hai người mà sáng lên. Trong bóng sáng chập chờn, Lâm Tự liếc nhìn người đàn ông bước đi nhẹ nhàng bên cạnh.
“Anh...”
Lâm Tự khẽ gọi, rồi vươn tay ôm lấy cánh tay Chu Gia Tiên, ngẩng đầu cười nói:
“Em leo mệt rồi, cho em mượn chút lực nhé?”
Chu Gia Tiên nghiêng mắt nhìn cô. Có lẽ vì vừa leo cầu thang, gò má nhỏ xíu của cô hơi ửng hồng. Anh cười, dùng tay kia khẽ vỗ đầu cô:
“Được, cứ bám đi.”
Mùi hương như cây tùng tuyết thoang thoảng trên người anh truyền tới. Lâm Tự ôm cánh tay anh, lặng lẽ mỉm cười. Mùi hương này là loại tinh dầu trong nhà do cô mua cho anh.
-
Ổ khóa cửa nhà vẫn là loại dùng chìa khóa. Chu Gia Tiên đứng trước cửa, vừa định rút tay ra lấy chìa thì Lâm Tự đã tự nhiên buông cánh tay anh ra.
Cánh cửa gỗ cũ cách âm không tốt. Chắc là nghe thấy tiếng bước chân, cửa bỗng bật mở từ bên trong —
“Tiểu Tự, Gia Tiên về rồi à?”
Lâm Hạo cười tủm tỉm vỗ vai Chu Gia Tiên. Nhưng vừa nhìn thấy đôi chân Lâm Tự chỉ bọc một lớp tất da màu nude, ông liền cau mày:
“Mau vào đi, ngoài trời lạnh thế mà con mặc thế này à?”
Lâm Tự mím môi, vội vàng bước vào.
Chu Gia Tiên vừa ôn hòa đáp lời Lâm Hạo, vừa rất tự nhiên lấy từ tủ giày ở huyền quan ra một đôi dép bông màu hồng đặt trước chân Lâm Tự.
Lâm Tự cúi đầu thay giày, dư quang lại liếc thấy trên chân anh cũng là một đôi dép bông xanh dương cùng kiểu với cô. Một xanh một hồng, rõ ràng là đồ đôi, nhưng bởi vì bọn họ là anh em nên chẳng ai nhận ra tâm tư kín đáo của cô. Cô cũng không biết mình nên thấy thất vọng hay vui mừng.
Trong bếp, Liễu Thùy Ảnh ló đầu ra, cười nói:
“Tất cả đi rửa tay đi, lát nữa còn gói sủi cảo.”
“Vâng, mẹ.”
“Vâng, dì.”
Lâm Tự hạ mí mắt. Trước kia cô cũng gọi là mẹ, nhưng từ sau khi nhận ra tâm tư của mình dành cho anh trai, cô lại đổi về gọi “dì”. Khi đó cô vừa bước vào tuổi dậy thì, mơ hồ mà hoảng loạn.
Cha cô, Lâm Hạo, vì chuyện này mà từng nổi giận nói chuyện riêng với cô, bảo cô đừng làm tổn thương Liễu Thùy Ảnh. Nhưng cô vẫn bướng bỉnh không chịu đổi cách xưng hô, trong lòng ôm thứ tâm tư không thể để ai biết.
Sau này Lâm Hạo thấy cô chỉ đổi cách gọi mà thôi, thực tế vẫn không xa cách, không có ngăn cách gì với Liễu Thùy Ảnh, cũng đành thôi.
Nhưng thật ra cô biết, chính anh trai cô đã lén đi nói chuyện với cha cô. Hôm đó cô nấp trong bếp nghe lén cuộc trò chuyện ấy.
“Cha, Tiểu Tự muốn gọi thế nào thì để em ấy gọi thế ấy đi. Hồi nhỏ em ấy luôn nơm nớp lo sợ, không dám tự mình lựa chọn. Bây giờ em ấy lớn rồi, có dũng khí làm theo ý mình, chẳng phải đó là chuyện tốt sao? Suy cho cùng cũng chỉ là một cách xưng hô thôi, con với mẹ đều không để bụng. Chẳng lẽ bao nhiêu năm tình cảm lại vì một cách gọi mà thay đổi sao?”
Lúc ấy, cô ngồi xổm trước chiếc tủ lạnh hé mở, trong lòng vừa chua xót vừa bức bối. Dù cô gọi Liễu Thùy Ảnh là dì, dù không gọi anh là anh trai nữa, thì giữa họ vẫn mãi là anh em... Giống như lời anh nói, bao năm tình cảm đâu thể chỉ vì một cách xưng hô mà đổi khác.
-
Căn nhà đã cũ, chỉ có một phòng vệ sinh nhỏ chật hẹp. Tiếng máy hút mùi kiểu cũ trong bếp kêu ù ù, đứng trong nhà vệ sinh cô cũng nghe thấy.
Mở vòi nước, Lâm Tự đưa tay để dòng nước chảy qua lòng bàn tay. Mí mắt cô hơi nâng lên, nhìn lướt qua Chu Gia Tiên đang đứng sau lưng mình. Dáng người cao lớn của anh mang theo cảm giác áp bức rất rõ.
Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau trong gương. Chu Gia Tiên hơi nghiêng đầu, mỉm cười với cô, hạ giọng hỏi:
“Sao thế?”
Anh vừa cười, cảm giác áp bức do vóc dáng mang lại liền tan biến sạch. Anh đứng sau lưng chờ cô rửa tay xong. Lâm Tự chớp mắt, quay người lại, dùng đôi tay còn ướt nắm lấy cổ tay anh:
“Lại đây rửa cùng em.”
“Hả?”
Chu Gia Tiên khựng lại. Giây sau, Lâm Tự đã bóp xà phòng rửa tay lên mu bàn tay anh, còn giúp anh xoa xoa.
Tim Lâm Tự đập thình thịch. Dưới lớp bọt trắng mịn thấp thoáng những ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng của anh. Nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh như men theo đầu ngón tay cô mà đốt cháy tận đáy lòng.
Bồn rửa tay trong nhà vệ sinh rất nhỏ, hai người chen chúc cùng một chỗ. Vai cô chạm vào ngực anh, anh hơi cúi người xuống, cả người cô tựa như đang được ôm vào lòng anh. Lâm Tự mê đắm loại gần gũi này, thỉnh thoảng còn cố ý tạo ra những va chạm tay chân, chỉ tiếc rằng anh chưa từng nhận ra sóng gió cuồng loạn chỉ tồn tại trong lòng riêng cô.
Quả nhiên...
Lâm Tự nhìn thấy ánh mắt anh lướt qua mấy chai xà phòng rửa tay đủ mùi vị khác nhau do cô mua đặt trên bệ rửa, trong mắt hiện lên vẻ hiểu ra. Anh cười nói:
“Rửa xong có muốn ngửi thử mùi của chai này không?”
Sữa tắm, tinh dầu, xà phòng rửa tay trong nhà... thứ gì cô cũng thích mua nhiều mùi khác nhau, rồi lấy cớ một mình mình không dùng hết nên đã không ít lần khiến trên người anh vương mùi đồ do cô chọn.
Tâm tư con gái vốn tinh tế. Một người đàn ông mang theo hương thơm ngọt nhẹ trên người, ai nhìn vào cũng sẽ ít nhiều đoán già đoán non. Mà đó cũng chính là tâm tư nhỏ của cô. Cô không thể nói trắng ra lòng mình, nên chỉ đành say mê cảm giác mập mờ khiến người khác hiểu lầm anh không còn độc thân.
Có lẽ những toan tính ngày trước của cô quá hoàn hảo, nên đến lúc này, khi cô vuốt ve lòng bàn tay anh qua lớp xà phòng, anh thật sự chỉ nghĩ rằng cô muốn ngửi mùi xà phòng mà thôi! Lâm Tự thấy đúng là tự bê đá đập vào chân mình...
“Được thôi! Để em ngửi thử xem!”
Cô cúi đầu ghé lại gần. Lớp bọt trên lòng bàn tay anh đã được rửa sạch, mùi thơm thanh mát của chanh và cam lan ra.
Chu Gia Tiên buồn cười nhìn cô em gái cúi đầu ngửi lòng bàn tay mình. Hơi thở của cô khẽ phả lên lòng bàn tay anh. Lông mày anh khẽ động, rồi chợt sững lại một chút, cảm giác nơi lòng bàn tay giống như vừa bị thứ gì mềm mại lướt qua.
Anh theo bản năng muốn rút tay về, nhưng bất ngờ bị Lâm Tự nắm chặt. Cô giữ cổ tay anh, nâng tay anh lên, kiễng chân tiếp tục ngửi một chút, sau đó mới tự nhiên buông ra. Đôi mắt cong lên, giọng nói trong trẻo tươi sáng:
“Ừm... mùi này là dễ ngửi nhất đấy. Lần sau mua nhiều chai này hơn đi.”
Thấy bộ dạng ấy của cô, Chu Gia Tiên mỉm cười, đưa tay ấn nhẹ lên đầu cô.
“Giống hệt một chú cún con, cứ ngửi mãi vậy...”
Anh thật sự không biết có phải con gái ai cũng thích sưu tập đủ loại mùi hương hay chỉ có mỗi Tiểu Tự nhà anh mới có sở thích ấy.
“Được rồi, đi gói sủi cảo thôi.”
“Vâng, em biết rồi, anh.”
Lâm Tự đi sau lưng anh, nhìn bờ vai rộng của anh, khe khẽ cắn đầu lưỡi.






![Người Thuê Nhà [Cao H]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-48078-1783000462-150x150.webp)






