Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rời đi trong im lặng – Chương 7

Rời đi trong im lặng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi câu mỗi từ đều ẩn chứa tình yêu vô bờ mà tôi dành cho Lục Ngọc An. Tôi không phải là người giỏi thể hiện tình cảm của bản thân. Cho nên chỉ khi gửi gắm vào lời bài hát, tôi mới có thể cởi mở bày tỏ tấm chân tình.

Ban đầu tôi định tặng bài hát này cho Lục Ngọc An như một món quà sinh nhật.

Nhưng lúc đó anh ta bận việc gia đình, phải một tháng sau chúng tôi mới gặp lại nhau.

Cuối cùng, tôi không tặng được bài hát này cho anh ta, nó vẫn luôn lặng im nằm sâu trong ngắn kéo bàn làm việc.

Lục Ngọc An luôn nói tôi quá ngại ngùng, không biết nói lời yêu thương.

Cho nên tôi nghĩ, nếu một ngày nào đó tôi có cơ hội đứng trên sân khấu, tôi sẽ dùng bài hát này, ở trước mặt mọi người, bày tỏ tình yêu tôi dành cho anh ta.

Nhưng mà……

Lục Ngọc An không chỉ lấy trộm bài hát của tôi mà còn đưa nó cho Tống Hào Yên.

Anh ta coi tình yêu của tôi như một món đồ hiến tế cho mối tình cháy bỏng của anh ta và Tống Hào Yên.

Kết thúc chương trình, người dẫn chương trình hỏi Tống Hào Yên về cảm hứng sáng tác ca khúc này. Cô ta ngượng ngùng mỉm cười rồi cẩn thận liếc nhìn Lục Ngọc An vẫn đang im lặng đứng ở phía xa.

"Ôi, những chuyện như vậy còn cần phải hỏi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Giữa tiếng reo hò của khán giả, làn đạn nhanh chóng bùng nổ:

*Làn đạn: Bình luận của khán giả quá nhiều, trên ngập màn hình phát sóng của các chương trình.

[Tống Hào Yên đã thông qua lời bài hát để thể hiện toàn bộ tình yêu da diết của mình dành cho Lục Ngọc An.]

[Đúng là trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi.]

[Thiếu nữ thiên tài Tống Hào Yên này ở đâu xuất hiện vậy chứ? Hãy cẩn thận lắng nghe một câu trong bài hát ‘bản giao hưởng của những tiếng cười gợn sóng trong hồ trái tim’... hình ảnh quá duy mỹ, cô ấy quá tài năng.]

[Đàm Vỹ kia là cái quái gì chứ? Cả ngày chỉ biết nói mình điếc. Không biết là điếc thật hay giả điếc nữa.]

[Người không có năng lực luôn thích dùng loại chuyện này để thu hút sự chú ý của người khác.]

Tôi bàng hoàng nhìn chằm chằm vào những bình luận đó. Lúc này, một bàn tay xương xẩu không chút do dự giật lấy điện thoại của tôi.

Rồi anh ấy gạt nó sang một bên.

Tôi ngẩng đầu lên.

Khác với vẻ đẹp thư sinh của Lục Ngọc An, người đàn ông trước mặt có khí chất hào hoa, đôi mày hơi xếch, đôi mắt thon dài, dưới mắt có một nốt ruồi đen ngỗ ngược và tùy ý.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rời đi trong im lặng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...