Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rời đi trong im lặng – Chương 4

Rời đi trong im lặng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vừa tới cửa đã bị người phụ trách chương trình chạy tới chặn lại, vẻ mặt xấu hổ:

"Cô Đàm, thật xin lỗi, có thể cô sẽ không được lên sân khấu..."

Tôi choáng váng.

Người phụ trách trông còn trẻ, anh ấy đang cảm thấy có lỗi khi sát giờ mà phải thông báo thay người. Anh ấy cẩn thận nhắc nhở tôi:

"Cô Đàm, có một số việc tổ tiết mục chúng tôi không thể quyết định được."

"Thật sự không nên đắc tội với các ông lớn."

* Ông lớn: người có tiền, có quyền.

Anh ấy còn muốn nói thêm gì đó nhưng lúc này có hai bóng người thân thuộc bước vào.

Nhìn thấy hai người họ, đám đông vừa tản ra đột nhiên ùa lên như ong vỡ tổ.

Tôi nhìn về phía đám đông đang ồn ào.

Một người đàn ông cao lớn với đôi chân dài, đôi mắt đa tình lạnh lẽo, dường như nó đang phải miễn cưỡng mở ra nhưng chỉ thế thôi cũng đẹp đến mê người. Anh ta không chút do dự nhìn về phía tôi, còn tôi thì dời ánh mắt từ khuôn mặt anh tuấn trắng trẻo lên đôi tay nhỏ nhắn đang ôm chặt cánh tay anh ta.

Mỹ nữ bên cạnh nở một nụ cười diễm lệ, nửa người dựa sát vào Lục Ngọc An. Thấy tôi đến, cô ta càng ôm cánh tay anh ta chặt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Đến lúc này, mọi chuyện đều đã sáng tỏ.

Hơn ai hết, Lục Ngọc An biết rõ đây là chương trình âm nhạc mà tôi yêu thích. Đây cũng là mơ ước từ khi còn nhỏ của tôi, mơ ước được đưa âm nhạc của mình lên một sân khấu chính thức.

Để vượt qua nỗi sợ hãi và nổi bật trong hơn trong những cuộc phỏng vấn lên tới vài trăm người, tôi đã phải luyện tập vô cùng chăm chỉ. Những bản nhạc nhàu nát chất thành đống trong thùng rác và trong các góc phòng.

Thậm chí nhiều lần tôi còn thức giấc lúc nửa đêm chỉ vì muốn làm mọi thứ hoàn hảo nhất.

Vậy mà bây giờ, chỉ vì một câu nói của anh ta, vị trí của tôi trong chương trình dễ dàng bị thay thế.

Vào lúc này, chúng tôi chỉ bị ngăn cách bởi một đám người nhưng dường như đó lại là khoảng cách của một vực sâu không thể vượt qua.

Anh ta bước từng bước đến gần tôi.

Anh ta mỉm cười, đôi môi khẽ động nhưng những gì anh ta nói lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tâm trí tôi.

"Nghe này Đàm Vỹ.”

"Có một số người luôn thèm khát những thứ mà em chê.”

Lục Ngọc An luôn biết phải làm gì để đả kích tôi.

Không có gì tàn nhẫn hơn việc phá hủy mơ ước của người khác.

Lúc này, sự ẩn nhẫn suốt bao năm của tôi đã sụp đổ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rời đi trong im lặng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...