Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rết Tinh Ngàn Năm – Chương 5

Rết Tinh Ngàn Năm

Tác giả: PemDan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ chừng nửa khắc hắn đã từ đỉnh núi nhảy tới chỗ cấm chế bị vỡ. Xem xét

một vòng, yêu khí lưu lại ngoài ý muốn lại hết sức quen thuộc với hắn.

Hắn nheo mắt, nàng ta biệt tích cũng vài năm, bây giờ lại đến tìm hắn là có ý đồ gì?

“Rết lang…”

Từ trên tàng cây rậm rạp, một gấu váy đen từ từ hạ xuống trong tầm mắt hắn, chất vải mỏng như cánh ve, ẩn hiện sau lớp váy là da thịt trắng nõn cùng đôi chân thon dài, cặp m//ô//n//g

đầy đặn vểnh lên, lại cái eo con kiến nho nhỏ, rồi đến đôi bồng đào lớn

ngoại cỡ, khi nàng ta đặt chân xuống mặt đất mới từ tốn ngẩng đầu, dung

nhan kiều diễm lại có mấy phần ma mị cùng cô đơn, viền mắt cùng môi đều

dùng son đen bôi lên, tăng thêm mấy phần yêu dị. Nàng ta hướng đến hắn

gọi một tiếng “Rết lang”, thanh âm đầy quyến luyến cùng mong đợi.

“Ngươi đến đây làm gì?” Hắn chán ghét lùi ra, hoàn toàn không muốn gần gũi với nữ tử trước mặt.

“Ta tới nhìn chàng một cái cũng không được sao?”

“Hừ!” Muốn hắn tin nàng ta thật lòng chẳng thà chặt hết tất cả chân của hắn

còn dễ hơn. “So với mấy năm trước tu vi của ngươi cũng tăng lên không

ít, tính ra thì cái nhung nhớ này của người lão tử chẳng dám nhận đâu.”

Hàng mi của nữ tử cụp xuống, che giấu đi nỗi thất vọng mơ hồ, móng tay sơn

màu đen găm vào trong lòng bàn tay ẩn nhẩn. “Từng ấy năm rồi chàng vẫn

không chịu cho ta một cơ hội.”

“Lão tử còn muốn sống thêm vài

năm.” Hắn xua tay, trong giọng nói không hề che giấu sự chán ghét, “Tiểu Mị, lâu như vậy rồi ngươi còn không chịu buông tha lão tử sao? Ngoài

kia còn bao nhiêu đại yêu đạo hạnh cao hơn lão tử, ngươi đi mà tìm bọn

họ đi. Đối với lão tử một lần là đủ tởn rồi!”

Hắn phiền chán đưa tay lên gãi đầu, bàn tay vô thức sờ lên cổ, nơi đó có một vết sẹo hình dấu răng.

“Hừ, ta chẳng qua là muốn tới xem chàng đã thành cái dạng gì.” Nàng ta giận

dỗi vuốt phẳng lại tà áo, lười biếng ngồi xuống phiến đá gần đó, tư thế

có thể coi là bày đủ đường cong tuyệt mĩ của nữ nhân lên.

“Đi đi đi đi! Thấy cũng đã thấy rồi, ngươi đi mau đi! Chớ có để cho lão tử

nhìn thấy ngươi nữa.” Hắn không kiên nhẫn xua tay muốn đuổi người, nàng

ta lại như nghe không hiểu, cố tình không nhúc nhích khiến hắn càng

phiền chán hơn.

“Xem chàng xem, vì tình mà nguyện từ Độc vương trở thành kẻ gác núi!” Nàng ta dùng hoa lan chỉ chỉ về phía hắn.

“Tình cái rắm! Lão tử chẳng qua thích ở nơi này…” Hắn hừ mũi, cũng không khách khí ngồi xuống táng đá bên cạnh.

“Còn không phải vì tiên tử kia sao? Chàng theo đuổi nàng ta gần trăm năm khắp ngũ quốc có ai không biết?”

“Ta phi! Không nhắc thì thôi, nhắc lại lại muốn tức chết lão tử!” Hắn hậm

hực dậm chân “Nếu ngươi đến đây để cười vào mặt lão tử thì xong rồi đó!

Mau biến đi!”

“Chàng thật tuyệt tình mà!” Tiểu Mị bĩu môi “Thật muốn xem xem người như chàng lại vì loại người thế nào mà mê luyến đến vậy.”

“Không phải việc của ngươi!”

“Ta cứ muốn quản, chàng làm gì được ta?”

“Ngươi nghĩ lão tử không dám giết ngươi sao?”

“Sẽ không, chàng không động sát sinh, đương nhiên sẽ không thể giết ta.”

Nàng ta xua tay “Còn chưa kể ta có giao tình với chàng, chàng sẽ không

nỡ.”

“Vậy thử xem ta có nỡ hay không.”

*

Song Linh đang ngồi thẫn thờ, bỗng nhìn thấy đàn chim nhao nhác từ dưới chân núi bay lên, nàng liền biết có sự không ổn, hướng đó là hướng Rết thúc

thúc thường đi qua, không phải phụ thân lại cho người tới đánh đuổi Rết

thúc thúc nữa chứ?

Càng nghĩ lòng nàng càng lo lắng bồn chồn

không yên, nhân lúc phụ thân nàng bồi mẫu thân ngủ trưa, nàng liền đá

văng đệ đệ đang bám riết lấy mình ra, ngự trên Xích kiếm bay xuống núi.

Hi Linh bị nàng đá đau cũng không thể làm gì, hắn còn chưa có thanh kiếm

của riêng mình, không thể ngự kiếm đuổi theo tỷ tỷ. Trước đây tỷ tỷ

thường trộm Mặc kiếm của mẫu thân lén đi chơi, từ sau khi mẫu thân ban

cho nàng Xích kiếm thì Mặc kiếm mới được an ổn ngủ trong vỏ của nó. Cho

dù hắn bày tỏ ý muốn mượn Mặc kiếm bao nhiêu lần mẫu thân cũng không

cho, người nói hắn không cần Mặc kiếm bảo vệ.

Mà rốt cuộc thì Mặc kiếm bảo vệ cái gì nha?

Song Linh bay về hướng phát ra tiếng va chạm giao đấu, trong lòng lửa nóng

càng mạnh, nàng chưa bao giờ thấy trận đấu nào nghiêm trọng như vậy! Cây cối trong vòng một dặm đều đổ hết, ngay cả đại thụ mấy trăm năm cũng bị đánh gãy nằm một bên.

“Đưa ra!” Nàng nghe thấy tiếng Rết thúc

thúc quát lên từ xa, xem ra có phần rất khẩn trương, không nghĩ ngợi

nhiều liền bay tới chỗ đó.

“Không muốn!” Lại một giọng nữ tử khác khiến tim nàng đánh thịch một cái, âm thanh này… hết sức nũng nịu!

“Mau!”

“Á…!”

Không còn tiếng giao chiến nào mà chỉ có âm thanh vật lộn cùng tiếng y phục

cọ xát, Song Linh vô thức hạ kiếm, không tiếng động nào bước đến gần chỗ kia hơn…

“Đừng mà…” Giọng nữ tử nũng nịu đánh vào tai nàng đau

rát, nàng biết giọng điệu này, là giọng điệu khi đêm xuống thường phát

ra từ phòng ngủ của mẫu thân và phụ thân… Rết thúc thúc cùng một nữ

nhân… Không thể nào?

Bước chân vô thức nhanh hơn, nàng muốn phủ

định ý nghĩ vừa lóe ra trong đầu này… Rết thúc thúc cùng một nữ nhân

khác… Không thể nào đúng không? Đúng không!?

“…”

Trên bãi

đất trống bị cày xới, hai bóng dáng trước tiên đập vào mắt nàng. Một là

Rết thúc thúc của nàng, bóng dáng đó quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, mà dưới thân hắn…

.. là một nữ tử xa lạ bị hắn đè xuống, một bàn tay hắn còn đang ở trong y phục của nàng ta sờ loạn.

Không thể nào… đúng không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rết Tinh Ngàn Năm
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...