Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Rác Rưởi Thì Phải Vứt – Chương 4

Rác Rưởi Thì Phải Vứt

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ồ, tốt tốt tốt! Con trai mẹ thật hiếu thảo. Hôm nay món tráng miệng này ngon hơn tuần trước nhiều rồi đấy, con cứ tiếp tục cố gắng nhé!"

Bà Chu nhấm nháp miếng bánh ngọt và khen ngợi. Lúc này tôi mới nhận ra rằng, hóa ra những món tráng miệng này đều do Phó Hằng tự tay làm.

Chẳng trách tuần trước món bánh ngọt lại ngọt đến thế, tôi còn tưởng nhà giàu ai cũng thích ăn ngọt.

Tôi lén nhìn vết thương ở ngón út của anh rồi nuốt miếng bánh trong miệng.

Kết thúc buổi dạy, tôi không hề ngạc nhiên khi gặp Phó Hằng ngay bên ngoài phòng tập.

Anh nói rằng khung cảnh bên ngoài cửa sổ ở đây rất đẹp, mỗi khi làm việc mệt mỏi, anh thường ra đây hóng gió.

Tôi lấy từ trong túi ra một miếng băng cá nhân đã chuẩn bị sẵn và đưa cho anh.

Vết thương trên tay anh vẫn chưa được xử lý, đã ăn bánh ngọt nhà anh nhiều như vậy rồi, tôi cũng nên quan tâm đến anh một chút.

Nhận lấy miếng băng cá nhân, Phó Hằng rõ ràng hơi bất ngờ. Có lẽ anh cũng không để ý lắm đến vết thương của mình, cho đến khi tôi nhắc mới nhận ra là mình bị thương khi làm bánh.

"Cảm ơn vì miếng băng cá nhân. tôi đã quen sơ suất rồi."

Phó Hằng cười dán băng cá nhân lên vết thương.

Ánh nắng chiều vàng óng chiếu vào lúm đồng tiền trên má anh, trông anh như một ly rượu vang thơm ngon khiến người ta say mê.

Tôi lắc đầu nhẹ nhàng, cố gắng dời mắt khỏi anh.

Tối hôm đó, Phó Phù trở về tìm tôi nói chuyện. Cô ấy bắt đầu phàn nàn về anh trai mình:

"Không biết hôm nay anh ấy bị sao mà cứ mở video call suốt, còn liên tục đưa ngón tay có băng cá nhân ra trước màn hình, cười đến méo miệng. Người ta bảo là người làm việc căng thẳng dễ bị stress, mà anh ấy là một tảng băng trôi bỗng nhiên cười như vậy, thật đáng sợ!"

Tôi mỉm cười nhưng không nói gì. Trong đầu tôi lúc này lại hiện lên hình ảnh Phó Hằng mỗi lần tôi gặp anh, trên khuôn mặt anh luôn nở một nụ cười ấm áp, lộ rõ lúm đồng tiền.

Không thích cười ư?

15

Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Tề Hạo. Bà ta ra lệnh bằng giọng điệu kiêu căng rằng tôi phải bắt taxi đến nhà họ Tề để xin lỗi bà ta và Tề Hạo, vì tôi đã không chịu giúp đỡ nên mới dẫn đến việc gia đình họ bị bêu rếu.

Tôi không nghe xong đã cúp máy.

Đi xuống nhà, tình cờ tôi gặp Phó Hằng đang bận rộn trong bếp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, chiếc tạp dề quấn quanh eo tôn lên vòng eo thon gọn và bờ vai rộng. Thân hình cao lớn, chân dài miên man, thật sự rất hoàn hảo.

Khi một người đàn ông tập trung làm việc, trông anh ấy thật cuốn hút. Chỉ cần nhìn bóng lưng cũng đủ để cảm nhận được vẻ đẹp của một bức tranh.

"Tổng giám đốc, cuộc họp với ông Triệu sẽ bắt đầu sau 30 phút nữa rồi, sao anh còn ở đây làm việc bếp núc thế này?"

Hình ảnh của một người đàn ông khác xuất hiện trong tấm kính của tủ bếp đang lẩm bẩm nhắc nhở Phó Hằng về lịch trình làm việc.

Phó Hằng vẫn cúi đầu, tập trung vẽ những khuôn mặt cười bằng kem lên chiếc bánh tart.

Một lúc sau, anh mới ngẩng đầu lên: "Không phải tôi đã nói giao vụ này cho phó tổng giám đốc Lý rồi sao? Bây giờ tôi đang bận."

Trợ lý Ngô ngạc nhiên, anh ấy không ngờ tổng giám đốc Phó lại nói thật. Bởi vì ai cũng biết Phó Hằng là một người làm việc rất chăm chỉ, gần như 24/7 đều nghĩ về công việc.

"Vậy mà một người làm việc chăm chỉ như tổng giám đốc lại giao việc cho cấp dưới làm, còn bản thân lại ở đây làm bánh ngọt sao?"

Trợ lý Ngô tỏ ra rất ngạc nhiên nhưng vẫn tôn trọng quyết định của sếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Sau khi anh ấy đi khỏi, tôi mới vào bếp:

"Xin lỗi, tôi không cố ý nghe lén các anh nói chuyện. Nhưng nếu tổng giám đốc bận thì không cần phải làm bánh ngọt đâu, công việc của anh quan trọng hơn."

Việc tặng bánh ngọt là do tôi vô tình đề cập đến lần trước. Sau khi nhảy xong, tôi thèm một miếng tiramisu ngọt ngào, không ngờ ngày hôm sau, Phó Hằng đã mang đến cho chúng tôi hai miếng tiramisu.

Kể từ đó, mỗi buổi chiều đều có bánh ngọt và tôi cứ nghĩ là do nhà họ Phó mua ngoài.

Phó Hằng sững sờ một lúc rồi lẩm bẩm: "Không bận."

Không khí trở nên có chút ngượng ngùng. Trước khi tôi kịp nói gì, anh đã đưa cho tôi một chiếc bánh tart vừa nướng xong.

"Cái bánh tart này vừa mới nướng xong, cô nếm thử xem có đủ ngọt không."

"Vâng." Tôi định nhận lấy bánh tart nhưng Phó Hằng lại kéo nó ra xa.

Anh ho khan một tiếng rồi giải thích khi thấy tôi ngạc nhiên: "Vỏ bánh tart còn dính một chút bơ, cô cầm sẽ bị dính tay."

Vậy là ăn như vậy sao?

Cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng tôi đã ở đây khá lâu rồi nên phải nhanh chóng quay lại phòng tập. Tôi không suy nghĩ nhiều mà cắn một miếng bánh theo cách anh đưa.

Lưỡi tôi cảm nhận được một vị ngọt dịu nhẹ, tôi ngẩng đầu lên nhìn Phó Hằng thì thấy anh vẫn bình thường, có lẽ là do tôi tưởng tượng ra.

"Rất ngọt, vừa đủ."

Tôi vội vã lên lầu, không để ý thấy Phó Hằng đang đỏ mặt, anh l.i.ế.m phần kem dính trên ngón tay mình.

Anh khẽ nhắm mắt lại, thật ngọt.

16

Tôi gặp lại Tề Hạo trong một buổi dạ tiệc trang sức.

Anh ta tay trong tay với Sở Điềm, còn tôi thì đi cùng Phó Hằng.

"Chử Điềm! Cô thật là đê tiện! Không có đàn ông thì cô không sống nổi à? Mới chia tay tôi có bao lâu mà đã vội vàng cặp kè với người đàn ông khác rồi hả? Á!"

Câu chửi bới thô tục của Tề Hạo bị đ.ấ.m bay bởi cú đ.ấ.m của Phó Hằng. Anh ta ngã sõng soài xuống đất, m.á.u mũi chảy ròng ròng.

Những cú đ.ấ.m tiếp theo của Phó Hằng đều hướng thẳng vào mặt Tề Hạo, không hề có chút nương tay:

"Miệng lưỡi của mày thật bẩn thỉu! Nếu không muốn tôi đưa mày đi gặp ông nội mày thì tốt nhất nên câm miệng!"

Cú đ.ấ.m này có vẻ khiến Tề Hạo tỉnh táo lại đôi chút. Nhưng khi Sở Điềm đỡ anh ta dậy, nhìn thấy tôi đang đứng sau lưng Phó Hằng, anh ta lại phát điên:

"Chử Điềm, cô lại đây! Chừng nào tôi chưa đồng ý chia tay thì cô vẫn là bạn gái của tôi. Cô có gì khác với một con đàn bà hư hỏng!"

Bốp!

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍❤️‍❤️‍

Trước khi Phó Hằng kịp ra tay, tôi đã tát thẳng vào mặt Tề Hạo.

Tề Hạo nghiêng đầu, phun ra một ngụm m.á.u khiến Sở Điềm hét lên thất thanh.

Sự náo loạn nhanh chóng thu hút sự chú ý của bố mẹ Tề Hạo.

Nhìn thấy con trai mình bị thương và chảy máu, mẹ Tề Hạo đau lòng như cắt.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Rác Rưởi Thì Phải Vứt
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...