Quyễn Rũ Chồng – Chương 7: Niệm phong doanh (H)
Quyễn Rũ Chồng
Cô đã sai rồi. Sao cô lại có thể cho rằng cái thứ đó là ngoan ngoãn lịch sự cơ chứ. Đó chẳng qua chỉ là sự ngụy trang che giấu trước khi mãnh thú tiến công mà thôi.
Nhận được khẩu lệnh, Nam Thiên Viễn triệt để xé toạc sự nhẫn nịn, nhìn chằm chằm vào cơ quan sinh dục đang quấn quýt của hai người, **** ngập đến tận gốc rồi rút ra, kéo theo chân cô, đại khai đại hợp **** rút, mặc sức chiếm giữ, sở hữu.
Thứ không sao tả nổi đang châm lửa khắp nơi trong cơ thể cô, cô bị dục vọng xa lạ cuốn lấy, chẳng biết sẽ dẫn đến nơi nào.
"Nhu Nhu..." Nam Thiên Viễn gọi biệt danh của cô, áp sát vào **** tai cô, dùng giọng gió quấn lấy cô.
Cô chẳng biết phải đáp lại thế nào, chỉ đành bấu víu vào anh theo bản năng, vô thanh vô thức đòi hỏi, áp sát bụng dưới vào anh, cọ xát, khoét sâu thêm sự thâm nhập. Bên trong sớm đã thành một vùng sông nước, thứ thô dài ra vào không chút vướng víu, thậm chí còn trượt ra ngoài.
Huyệt đạo đột nhiên trống rỗng, Chu Nhược Hành **** rỉ như một chú mèo con, âm vút lên cao, các tiết tấu giống như những giọt mưa mùa hè, từng giọt từng giọt rõ **** lung, rơi xuống mặt hồ, làm tâm trí Nam Thiên Viễn xao động dập dờn. Anh đỡ lấy cây thịt trơn ướt, quy đầu phá vỡ cửa huyệt, giọng khàn đặc: "Thèm thật đấy."
Chữ nào cô cũng nghe hiểu, sao khi ghép lại thành một câu lại thâm thúy khó hiểu thế này cơ chứ. Cô đâu có thèm, chẳng qua là gặp được món ngon nên thỉnh thoảng tham ăn một chút thôi mà. Lúc này anh giễu cợt cô làm gì chứ.
Phần đỉnh quy đầu ngược dòng đi ngược lên trên, một lần nữa chiếm lấy sự kiều diễm, Chu Nhược Hành thở dốc từng ngụm lớn, dưới sức công kích dồn dập, cô sắp sửa rơi vào tình trạng thiếu dưỡng chất.
Cảm giác tê dại ấy lại ập tới, bên trong run rẩy không tài nào kiểm soát, giống như hàng ngàn chiếc miệng nhỏ đang **** mát quy đầu. Nam Thiên Viễn ấn chặt lấy vòng eo cô, mím chặt môi, hơi thở nóng bỏng phả lên vùng cổ cô.
Mỗi lúc một nhanh hơn, phần nhạy cảm của anh cọ xát vào nơi thầm kín của cô, đáy lòng cô dâng lên một cảm giác khác lạ. Nam Thiên Viễn, một kẻ ngạo mạn cao ngạo như thế, vậy mà lại đem cái thứ đó nhét vào trong cơ thể cô, mà cái nơi bí mật mà cô cho rằng vĩnh viễn sẽ không bao giờ chạm mặt ấy, giờ phút này lại đang dính chặt lấy nhau bằng một tư thế vô cùng thân mật. Thịt huyệt bị banh đến cực hạn, vừa căng trướng lại vừa dễ chịu, âm thanh da thịt vỗ bập bùng trong đêm vắng lại càng trở nên rõ mồn một.
Bộp bộp bộp bộp, phần bụng dưới của anh vỗ vào cửa huyệt cô, những cú **** rút quấy đảo phần thịt non. Dịch tình trắng đẫm, đôi môi hồng hào, thớ thịt đỏ mọng, sự kích thích từ các giác quan cộng thêm tiếng **** rỉ bên tai đã đẩy anh đến bên vách đá.
Giống như chú cá mắc cạn, Chu Nhược Hành cực kỳ khát khao oxy nhưng lại vương vấn thứ khoái cảm mới mẻ này. Nam Thiên Viễn cúi đầu, dùng một nụ hôn để niêm phong lại.
Cô điên cuồng tranh đoạt oxy từ trong miệng anh, lại vô tình học được cách hôn sâu ướt át.
Hóa ra là có cảm giác này.
Chóp mũi hai người chạm vào nhau, môi răng kề cận, tân dịch nuốt không kịp trượt theo khóe môi chảy xuống.
Theo cú thúc trời giáng cuối cùng, Nam Thiên Viễn cắn lấy chiếc lưỡi nhỏ thơm tho, ngậm trọn tất cả những tiếng **** rỉ của cô. Cô không kêu lên được, chỉ có thể vừa uất ức vừa **** rỉ hôn đáp lại anh.
Tứ chi bách hải căng cứng đến cực hạn, đột ngột vỡ oà, sự sảng khoái tựa như ngọn sóng biển, từng lớp từng lớp ập tới, cô cắn lấy môi anh, run rẩy rồi thả lỏng. Cửa huyệt bao bọc lấy cây thịt, thịt huyệt như gợn sóng ép lên phần thân trụ, siết chặt lấy nó vào giữa.
Cô vẫn chưa hoàn hồn lại, quá mức mãnh liệt, một trải nghiệm chưa từng có.
Nam Thiên Viễn vẫn không dừng động tác, chậm rãi **** ra rút vào, cự vật nghiền qua lớp thịt hoa vẫn đang co rút, đôi môi mỏng vẫn dán sát vào gò má cô.
Sự xâm nhập liên tục kéo dài dư âm cao trào, Chu Nhược Hành lại nhỏ giọng đạt đỉnh thêm một lần nữa dưới thân anh, cơ thể mềm nhũn, mất sạch sức lực.
Anh đỡ cô ngồi dậy, tựa vào ngực mình, hai người vẫn dính chặt vào nhau không rời.
Chu Nhược Hành mở bừng hai mắt, mượn ánh trăng mờ ảo ngắm nhìn anh trong bóng tối. Anh cong môi cười: "Đẹp lắm sao?"
Không biết trả lời thế nào. Cô tưởng rằng đã kết thúc rồi, bụng dưới hơi co lại, muốn tống thứ của anh ra ngoài. Nam Thiên Viễn giữ chặt lấy vòng eo cô, hỏi: "Đi đâu thế?"
"Đi ngủ chứ gì, thần kinh à." Đang ngủ ngon lành bị lôi dậy hành hạ một trận đã mệt lử cả người rồi, ban nãy vì sắc dục làm mờ mắt nên cô mới ôm anh lăn giường, giờ thì tình đâu lại về chốn đó, cô làm gì còn mặt mũi nào để trần truồng đối mặt với anh nữa.
Trong lòng mang đầy rẫy những mối nghi ngờ, Nam Thiên Viễn nghiêng đầu đánh giá cô. Mặc dù lần nào Nhu Nhu cũng nửa đẩy nửa nhận nhưng chưa bao giờ lại ích kỷ thế này, tự sướng xong liền vác quần lên quất ngựa truy phong không nhận người.
Họ cực kỳ hòa hợp trong chuyện chăn gối, anh rất khao khát dục vọng đối với cô, mà cô cũng hoàn toàn tiếp nhận, chỉ cần trong phạm vi có thể chịu đựng được là sẽ cùng anh mây mưa hoan lạc, chưa từng có chuyện giữa chừng đòi dừng lại rồi hất tay bỏ đi.
Cây vật cứng ngắc vẫn đang sưng phồng trong cơ thể, dẫu có ngốc nghếch đến đâu thì cô cũng hiểu anh muốn làm gì. Nhưng cô thực sự không thể chấp nhận được về mặt tâm lý.
Vừa trải qua lần hòa hợp đầu tiên trong đời, cô vẫn còn đang bàng hoàng, không biết nên đối mặt thế nào.
Thế nhưng cơ thể lại thành thật hơn cả linh hồn, ngậm lấy một gốc thô to, vừa mới ăn no xong mà vẫn chưa thấy thỏa mãn. Làm ướt đẫm vùng bụng dưới của anh, **** mát phần thân trụ, muốn nuốt nhiều hơn nữa. Nam Thiên Viễn áp sát trán cô: "Còn thẹn thùng với anh cái gì chứ."
Dứt lời, anh nhấp hông từ dưới hướng lên trên, cú nào cú nấy **** thẳng vào tận sâu thẳm.
Sóng ngực dập dờn trước mắt, Nam Thiên Viễn khàn giọng: "Nhu Nhu, cho anh ăn nào."
Cái quái gì nữa thế này, lẽ nào Nam Thiên Viễn lại nhiệt tình với đồ ăn ngon đến thế sao, đại não Chu Nhược Hành bỗng trống rỗng, trong cõi u minh lại nhớ đến mấy đoạn tiểu thuyết thịt, lập tức hiểu ra thêm một vài điều.
Anh tóm lấy bầu ngực, mặc sức xoa bóp, đó là nơi trắng trẻo mềm mại nhất trên người Chu Nhược Hành. Thịt mềm tràn ra khỏi kẽ tay, một tay không sao nắm hết.
Chu Nhược Hành đỏ bừng mặt, chủ động nâng ngực lên, phần đầu vểnh cao cọ sát vào khóe môi anh. Anh **** láp đầu ****, ú ớ nói: "Ngọt."
Nam Thiên Viễn thích nhất là chốn đầy đặn này.
Lần đầu tiên ân ái với cô, lúc cởi áo lót ra, anh đã vừa vuốt ve bầu ngực vừa nói, anh thèm chạm vào chỗ này lâu lắm rồi đấy. Em cứ ngực phập phồng chạy tới chạy lui, anh thèm thuồng lâu lắm rồi.
Đồ sắc lang. Chu Nhược Hành thẹn thùng nói, Hồi đó mới phát triển ngực, em cũng ngại lắm chứ bộ, toàn mặc áo thể thao vừa để chống chảy xệ, vừa là để phòng ngừa mấy con sói đói như các anh đấy. Nam Thiên Viễn bảo, Từ nay về sau, hai đoàn thịt này là của anh, Nhu Nhu, em cho anh ăn trước đi.
Sau đó hầu như mỗi lần mây mưa, Nam Thiên Viễn lại đặc biệt ưu ái chỗ đó, nhất định phải vừa **** vừa ****, giống như một đứa trẻ vùi đầu vào khe ngực cô, ve vuốt cắn **** chán chê rồi mới chịu buông tha cô.
Tự chủ động dâng bầu ngực đến bên miệng người đàn ông, cảm giác xấu hổ của Chu Nhược Hành bùng nổ đến cực hạn. Đáng ra cô nên buông xuôi, thế nhưng lại mê muội tuân theo sự chỉ dẫn của người đàn ông để làm anh vui lòng. Nam Thiên Viễn đổi tư thế, lăn nửa vòng, cùng cô nằm nghiêng trên giường, kéo một bên chân cô lên để tung ra cú xung kích cuối cùng.
Lúc này cô mới nhận ra, những trò ban nãy chỉ là muỗi mà thôi.
Bị **** đến mức hoa râm lneb luyến, tâm trí hỗn loạn, cơ thể mềm nhũn tê dại, cô lại tiết ra dịch thể một lần nữa, bấu chặt lấy tấm lưng anh, **** rỉ, khóc lóc.
Vừa mở miệng, cô đã giếng mình hoảng hồn. Quá quyến rũ quá mức câu dẫn, tiếng **** rỉ uốn éo lắt léo hệt như đang khóc, đau đớn tột cùng, lại hệt như đang hưởng thụ, sướng đê mê tột đỉnh. Bên tai vang lên tiếng cổ vũ khích lệ, Nam Thiên Viễn buông lỏng tuyến phòng thủ cuối cùng, trút hết vào trong người Chu Nhược Hành.
Cây thịt bắn thẳng vào sâu thẳm, vẫn chưa mềm xuống, anh không nỡ rút ra.
Anh thở dốc, lắng nghe nhịp đập trái tim của nhau, ánh mắt quyến luyến vương vấn trên người cô.
Tiếng đồng hồ tích tắc, sự im lặng kéo dài, Chu Nhược Hành mềm nhũn ngã rạp trong ngực anh, mặc cho anh hôn hết cái này đến cái khác.
Gạt đi những lọn tóc dài quấn quýt trên gò má cô, anh nói: "Đợi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, anh dẫn em đi gặp bố anh nhé."
Hồi bàn chuyện cưới xin, Nam Thiên Viễn từng nói với Chu Nhược Hành rằng, bố mẹ anh đều không còn nữa, chỉ còn một mình anh, từ nay về sau, nơi nào có em, nơi đó chính là nhà của anh. Chu Nhược Hành muốn hỏi thêm vài câu, nhưng đối với chuyện bố mẹ, Nam Thiên Viễn không muốn nhắc nhiều.
Mọi chuyện sắp đi đến hồi kết, Nam Thiên Viễn cảm thấy anh đã có thể an ủi hương hồn nơi chín suối của bố rồi, cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng trên vai, đưa vợ đi tế bái bố mẹ.
Trước kia không muốn kể cho cô nghe quá nhiều, là vì không muốn cô vướng vào những mối hận thù vô nghĩa. Phật dạy tu hành nội quan, thù hận cần phải hóa giải chứ không phải là khắc ghi. Nhưng anh làm không được. Anh thường ngồi trước pho tượng Phật Thích Ca bằng bạch ngọc, nhớ lại những chuyện cũ cùng bố. Thế nhưng nội tâm sau khi cuộn trào sôi **** như nước sôi, cuối cùng cũng chỉ còn lại những vết sẹo đọng lại.
Chu Nhược Hành nghe mà ù tai chóng mặt không hiểu gì sảng. Gặp bố anh á? Chẳng lẽ bản thân cô lúc 25 tuổi hồ đồ thế cơ à, trước khi lấy chồng mà chưa từng gặp người nhà người ta sao. Cô ngáp một cái thật nhỏ, mí mắt nặng trĩu không chống cự nổi nữa, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh.
Đêm nay, cô ngủ không yên giấc. Lòng bàn tay ấm áp của Nam Thiên Viễn để lại vô số trận ngứa ngáy bên dưới cơ thể cô, lại thì thầm bên tai cô, thủ thỉ những lời tình tứ. Cô không nhớ rõ nữa, nhưng trong cơn mơ màng, cô vẫn vô cùng rung động, Nam Thiên Viễn rốt cuộc đã yêu cô đến mức độ nào rồi chứ.













