Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quyễn Rũ Chồng – Chương 27: Làm bài tập (H, phá trinh)

Quyễn Rũ Chồng

Tác giả: Chi Phấn Hồ Lô
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có thể dụ dỗ được Nam Thiên Viễn đến khách sạn, cách thành công chỉ còn một bước ngắn nữa thôi.

Lúc Chu Nhược Hành đến tiệm thuốc mua bao cao su, vị dược sĩ già đeo kính lão đã nhìn cô thêm vài cái. Hôm nay cô vẫn ăn mặc kiểu học sinh, giày thể thao, quần jean, áo sơ mi. Cô thản nhiên cầm lấy từ trên quầy bỏ vào ba lô, còn lịch sự nói lời cảm ơn.

Nhìn cái gì mà nhìn, một nữ sinh trung học có ý thức an toàn cao như thế này chẳng lẽ không đáng được biểu dương sao, hừ.

Chu Nhược Hành tâm trạng cực kỳ tốt. Cô vừa ngân nga hát vừa đến điểm hẹn đúng giờ.

Hai người hẹn nhau vào lúc chập tối, khi phố xá bắt đầu lên đèn.

Cuối tuần, trên phố các cặp đôi hẹn hò đi từng đôi từng cặp, cô đứng ở cửa khách sạn, dùng mũi giày đá đá mấy viên đá nhỏ. Thoáng thấy Nam Thiên Viễn đang băng qua đường nhìn về phía này, chiếc áo sơ mi trắng bị gió đêm thổi tung một góc, vóc dáng cao ráo nhưng hơi gầy, chưa có được vẻ dày dặn của tuổi trưởng thành.

Đứng ở phía đối diện xa xa, cô nở một nụ cười rạng rỡ với anh, hóa ra ông chồng tuổi 17 lại có sức hút đến thế. Đã từng bỏ lỡ, may mà giờ đây có thể bù đắp.

Nam Thiên Viễn bước ra từ phòng tắm, Chu Nhược Hành quấn lỏng lẻo chiếc áo choàng tắm, tựa người trên giường lướt điện thoại.

Bên ngoài cửa sổ trời đã sập tối, trong phòng ánh đèn mờ ảo vàng ấm, cô tắt chiếc đèn ốp trần, chỉ để lại dải đèn LED ở dưới chân giường. Nhìn thấy Nam Thiên Viễn đi tới, cô ngồi dậy, hai tay chống trước ngực, nhìn anh từ dưới lên: "Chẳng phải cậu bảo có thứ muốn cho tớ xem sao?"

Nói rồi, ánh mắt cô hoàn toàn không chút ngượng ngùng liếc nhìn xuống dưới.

Từ góc nhìn của anh, rãnh ngực trắng ngần lộ ra dưới cổ áo mở rộng, làn da mềm mại như đậu hũ non. Anh tiến lại gần, nâng những sợi tóc xõa trên chăn đệm lên, đưa sát dưới mũi hít hà hương thơm, rồi cầm máy sấy tóc lên, rũ nhẹ mái tóc dài, dịu dàng xoa bóp sấy khô.

Chu Nhược Hành phối hợp dịch chuyển thân mình, quay lưng về phía anh khoanh chân ngồi, giữa tiếng vù vù của máy sấy, cô nói: "Nam Thiên Viễn, sau này bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải sống thật vui vẻ nhé. Người thân, bạn bè, đều có thể chỉ là những khách qua đường, không có ai đồng hành cùng chúng ta mãi mãi đâu. Nếu có thể, cậu hãy đối tốt với Tiểu Chu một chút, cô ấy là một cô gái khẩu thị tâm phi, ngoài cứng trong mềm. Tớ sẽ đợi cậu ở tương lai."

Nam Thiên Viễn cúi người áp sát bên môi cô, hỏi lớn: "Cậu nói gì cơ?"

Anh tắt máy sấy tóc, năm ngón tay luồn qua mái tóc đen: "Khô rồi."

"Không có gì đâu." Chỉ là không muốn để anh nghe thấy mà thôi. Chu Nhược Hành theo thói quen rúc vào lòng anh, vòng tay qua cổ anh làm nũng. Thế nhưng Nam Thiên Viễn lại lấy làm kinh ngạc.

"Để tớ xem nào." Cô thè lưỡi, **** nhẹ lên yết hầu trước mắt.

Yết hầu khẽ lăn động, ánh mắt Nam Thiên Viễn lóe lên dao động, anh lấy từ trong ba lô ra một chiếc hũ thủy tinh đưa cho cô.

Không chơi bài theo đúng trình tự thông thường sao? Chẳng lẽ hai người hẹn nhau ra thuê phòng là để xem thứ này? Cô vặn sáng chiếc đèn đọc sách ở đầu giường, chiếc hũ thủy tinh trong suốt xoay vần giữa lòng bàn tay cô. Mấy chiếc lá đỏ theo đó áp sát vào mặt kính, cô lắc lắc hũ, hỏi: "Cậu bắt tớ xem cái này hả?"

"Không khí và lá đỏ của Hương Sơn. Không thể dẫn cậu đi cùng, tớ mang cả mùa thu Bắc Kinh về tặng cậu."

"Cậu nhìn này." Anh mở nắp, đổ lá đỏ ra chiếc ga giường màu trắng tinh, "Đây là lá phong lông vũ đỏ, vừa thon vừa dài như sợi lông chim, cả vùng Hương Sơn chỉ có đúng hai cây thôi." Chu Nhược Hành nhìn góc nghiêng gương mặt anh chìm trong luồng sáng, căn bản không có tâm trí đâu mà nghe "thầy giáo Nam" giảng bài thực vật học, đầu óc đã trôi dạt đi nơi khác.

Lần đầu tiên lăn lộn trên giường cùng Nam Thiên Viễn năm đó, sau khi xong chuyện, cô ngốc nghếch hỏi: "Anh bắt đầu thích em từ khi nào thế?" Nam Thiên Viễn tựa vào đầu giường hút thuốc, nói năng mập mờ: "Tình yêu làm sao có thể có một thời điểm chính xác được chứ."

"Là lúc em bảo hai đứa mình gá nghĩa tạm bợ với nhau sao?"

"Chắc là thế."

"Sao anh lại thích em được nhỉ, em nghĩ mãi không thông."

"Em không cần phải thông."

Chu Nhược Hành giơ tay che mắt Nam Thiên Viễn lại, không cho anh nhìn mấy cái lông vũ hay lá đỏ gì nữa. Nam Thiên Viễn rơi vào bóng tối, khẽ gọi một tiếng: "Nhược Nhược?"

Trái tim cô run lên một nhịp, chủ động áp môi mình lên môi anh, quấn quýt cọ xát.

Nam Thiên Viễn lập tức phản khách vi chủ, nắm lấy cổ tay trắng ngần trước mắt, kéo xuống, bế thốc cô lên. Trong một chớp mắt, đất trời đảo lộn, Chu Nhược Hành bị đè chặt giữa chăn nệm, Nam Thiên Viễn giữ chặt tay cô kéo lên đỉnh đầu, cạy mở hàm răng ngọc, đưa lưỡi vào quấn lấy gốc lưỡi cô, không chút do dự mà **** mát **** láp.

Chu Nhược Hành phát ra tiếng **** rỉ nghẹn ngào, không kịp cùng anh trao đổi nước bọt, sợi chỉ bạc **** mỹ rỉ ra, cô thở không thông, gần như ngạt thở, đấm đá lung tung hòng thoát khỏi sự kìm kẹp của Nam Thiên Viễn.

Anh buông tha cho cô: "Dùng mũi thở đi chứ, đồ ngốc này." Chỉ chừa cho cô đúng ba giây để thở dốc, rồi lập tức áp môi xuống lần nữa.

Nơi đó đã rất ướt rồi, Chu Nhược Hành chủ động dạng chân vòng qua thắt lưng anh, khẽ cọ xát. Nam Thiên Viễn lột bỏ áo choàng tắm của cả hai, tán thưởng thốt lên: "Đẹp quá." Anh nâng một bên ngực đầy đặn lên, vùi đầu vào đó, nghịch ngợm để lại những dấu răng: "Anh đã muốn làm thế này từ lâu lắm rồi."

"Đồ lưu manh."

Một tiếng cười khẽ lọt vào tai, Chu Nhược Hành lại bị nâng người lên cao hơn. Anh kéo chiếc gối kê xuống dưới hông cô, kéo rộng đôi chân dài, xoa nắn vuốt ve bãi cỏ non, yêu thích không buông tay.

Đầu ngón tay như có dòng điện chạy qua, lướt đến đâu là tê dại rạo rực đến đó. Chu Nhược Hành ưỡn người đưa vùng bụng dưới áp sát vào tay anh, nhưng anh lại cố tình không chạm vào nhụy hoa giữa hai đùi, chỉ xoay quanh rốn xoa thành vòng tròn, dọc theo rãnh bụng trượt xuống, vòng qua eo, tỉ mỉ mơn trớn chạm vuốt.

"Ngứa quá."

"Chỗ nào ngứa?"

Cô rướn người lên, kẹp chặt lấy tay anh. Thịt non cọ xát trong lòng bàn tay anh. Quanh năm chơi bóng, nơi gốc ngón tay anh có một lớp chai mỏng, áp vào nơi nhạy cảm mang đến một cảm giác vô cùng khác lạ.

Nước chảy ra quá nhiều làm ướt đẫm các ngón tay, anh dễ dàng đưa một ngón vào trong. Cô nũng nịu **** rỉ, anh lại thọc thêm một ngón nữa vào.

Vùng bụng dưới mỏi nhừ, vừa căng đầy lại vừa trống rỗng. Chu Nhược Hành bám lấy cánh tay Nam Thiên Viễn, anh chăm chú để ý biểu cảm của cô, thấy cô khẽ nhíu mày một cái, anh liền giảm tốc độ định rút ra: "Tớ làm cậu đau à?"

"Không, không phải."

Một mảnh ẩm ướt trơn trượt, ngón tay thì quá ngắn, **** rút vài cái liền bị trượt ra ngoài, cô nắm ngược lấy cổ tay anh, lưu luyến không muốn rời. Đầu ngón tay thô ráp áp vào điểm nhạy cảm nằm ở vị trí một phần ba nơi cửa huyệt, liên tục kích thích, Chu Nhược Hành đạp chân uốn eo, bắn nước tung tóe ngay trên tay anh.

Anh quệt lấy búng nước dịch trong suốt ngọt ngào từ trong âm đạo ra, đưa vào miệng **** mát: "Ngọt thật." Sau đó trượt xuống, đem toàn bộ số nước xuân ấy xoa đều lên phân thân của mình, tuốt lướt vài cái, phân thân liền cứng ngắt như một thanh sắt nung đỏ, thúc vào nhụy hoa hồng hào.

"Có sợ không?"

Chu Nhược Hành lắc đầu. Rồi lại gật đầu: "Cậu... nhẹ một chút."

Nam Thiên Viễn không có động tác tiếp theo, chỉ giống như một chú thạch sùng áp sát trên người cô, khóa chặt cô trong vòng tay mình, từng chút từng chút vuốt ve mái tóc dài: "Tớ là một người rất tẻ nhạt, cuốn sách mình thích sẽ đọc đi đọc lại, bộ phim mình thích sẽ xem đi xem lại, ngay cả làm đề thi học sinh giỏi cũng chỉ thích tìm đúng một cuốn mà làm đi làm lại vài lần."

"Đúng là tẻ nhạt thật."

"Chuyện gì không nắm chắc thì tớ không dễ dàng làm. Đối với tương lai, tuy tớ có kế hoạch rõ ràng, nhưng thế sự vô thường, tớ cũng không biết những biến đổi sẽ dẫn dắt đi về đâu. Nếu như tớ chỉ có hiện tại, thì đã chẳng cần phải lo nghĩ nhiều như thế. Chính vì nghĩ đến sau này, nên tớ mới làm rất nhiều sự chuẩn bị."

"Cậu nghĩ đến sau này sao?"

"Ít nhất, mỗi một quyết định đưa ra đều không hối hận. Hẹn cậu ra đây là muốn nói cho cậu biết tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu như cậu chưa chuẩn bị sẵn sàng, tớ có thừa kiên nhẫn để đợi. Dẫu sao, một cuốn sách hay cũng đáng giá để chờ đợi."

"Tớ chuẩn bị sẵn sàng rồi." Cô biết anh đang thương xót cô vì đây là lần đầu tiên, đôi cánh tay một lần nữa vòng qua cổ anh, chủ động hạ eo xuống tìm anh: "Chúc mừng bạn học Tiểu Nam đã tìm được một cuốn sách báu, cậu có thể lật giở trang sách ra rồi đấy."

Thực ra trong lòng Chu Nhược Hành có rất nhiều dấu chấm hỏi. Cô đã 25 tuổi, ở bên Nam Thiên Viễn quá lâu, tự nhiên chấp nhận mọi thứ thuộc về anh, từ quá khứ, hiện tại cho đến tương lai. Thế nhưng Nam Thiên Viễn trước mặt mới chỉ 17 tuổi, lời anh nói ra lại vô cùng nặng ký. Nghe nhạc hiểu điệu, tâm tư Chu Nhược Hành như những con sóng vỗ vào rặng đá ngầm ven bờ, dấy lên những đợt triều dâng cuồn cuộn.

Anh không biết những suy nghĩ quanh co phức tạp trong lòng cô. Rất ít khi biểu lộ tâm tư, nói được nhiều như thế này cũng chỉ vì đối phương là cô.

"Đừng cử động." Anh ấn lấy cặp **** nhỏ đang rạo rực bất an của cô, dùng tay xoa dịu giúp cô, bàn tay còn lại quờ quạng bên mép giường tìm chiếc bao cao su, ngậm vào giữa răng cắn xé vỏ, vụng về đeo vào.

Loay hoay vài lần đều không vừa vặn. Anh hơi lúng túng bối rối: "Hơi nhỏ."

Chu Nhược Hành bật cười thành tiếng, đúng là thằng nhóc ranh, trông thì ra vẻ bình tĩnh lắm nhưng lại chẳng có chút kinh nghiệm nào cả. Cô khẽ thở dài, đẩy anh ngồi dậy, lục lọi trong ba lô lôi ra hộp bao cao su của mình, thành thạo xé vỏ bao nilon, mở hộp giấy nhỏ: "Lại đây."

Phân biệt rõ mặt trong mặt ngoài, đặt lên đỉnh đầu phân thân rồi tuốt xuống, kích cỡ vừa khít. Cô đương nhiên nhớ rõ size của chồng mình, năm xưa hai người cũng từng gặp phải tình huống lúng túng khi tiện tay mua nhầm size quá nhỏ. Có điều Nam Thiên Viễn sau này từng nhắc đi nhắc lại vài lần muốn thử dùng thuốc tránh thai cho nam giới, không muốn cứ phải cách một lớp màng cao su mỏng mà như gãi ngứa ngoài giày nữa.

Có mỏng thế nào cũng không sướng bằng trực tiếp. Chu Nhược Hành bảo: "Tớ thấy cậu chỉ muốn lúc nào cũng sẵn sàng lâm trận thì có." Nam Thiên Viễn nói: "Đúng thế, nhưng chúng ta phải có trách nhiệm với sinh mệnh chứ." Vẫn là thuốc tránh thai tiện hơn, muốn làm lúc nào là làm... mấy lời sau đó đều bị Chu Nhược Hành bịt chặt lại trong miệng.

Đeo chiếc áo mưa nhỏ vào, mặt Nam Thiên Viễn sa sầm xuống rõ rệt, anh mất hết kiên nhẫn, quỳ giữa hai đùi cô, đem dòng dịch ẩm ướt một lần nữa bôi đều lên quy đầu, tách mở cánh hoa, thúc thẳng đến trước lớp màng mỏng trinh nguyên.

"Nhẹ chút."

Giọt mồ hôi của anh lăn dài trên đầu ngực cô, anh hỏi: "Sao cậu lại biết mấy cái này?"

"Để chuẩn bị cho tối nay tớ đã làm bài tập đầy đủ rồi đấy nhé. Không giống ai kia, tự lượng sức mình thế nào cũng không biết, may mà tớ có chuẩn bị trước."

Sắc mặt anh giãn ra một chút, anh lại thúc mạnh về phía trước: "Làm bài tập gì cơ?"

"Cách để làm sao cho cậu **** được sướng nhất."

Nam Thiên Viễn nghi ngờ Chu Nhược Hành đổi tính rồi, cô thực sự là cô gái từng đối đầu gay gắt với mình năm lớp 10 sao?

"Con gái con lứa học mấy lời **** dục này ở đâu ra thế!"

Chu Nhược Hành thầm cười trộm, cô phân biệt rõ ràng phân thân của Nam Thiên Viễn đang chôn trong cơ thể mình khẽ nảy lên một cái theo câu nói này. Đừng có giả vờ, ở tương lai, anh chính là kẻ thích ép cô nói ra mấy lời **** nhất trên giường đấy. Hôm nay cô chủ động, xem như ban chút phúc lợi cho bạn học Tiểu Nam vậy.

Cả hai không nói chuyện nữa, phân thân mới chỉ đi vào một đoạn, lặp đi lặp lại động tác **** rút mơn trớn ở vùng nông của âm đạo, mỗi lần chạm tới màng trinh là anh lại rút ra. Chu Nhược Hành bên dưới ẩm ướt một mảnh, cô kêu a a lắc đầu nguậy nguậy, vừa ngứa ngáy lại vừa trống rỗng.

Quy đầu rút ra rồi lại thúc vào, nhưng trước sau vẫn kiên quyết không chịu tiến thêm bước nữa.

"Muốn mà... Nam Thiên Viễn, mau cho tớ đi." Bị tình dục khống chế, cô cào cấu trên lưng anh những vệt đỏ hằn lên.

Anh không dám mạo muội, khi anh thúc mạnh vào một lần nữa, cô đột ngột rướn hông lên nghênh đón, quy đầu lún sâu vào trong khe hẹp chật chội hơn. Nam Thiên Viễn hít sâu một hơi, chăm chú nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì tình dục của Chu Nhược Hành, hôn lên đôi mắt hạnh, **** rách lớp màng mỏng.

Dạo đầu đầy đủ, bôi trơn hoàn hảo, Chu Nhược Hành chỉ cảm nhận được một cơn đau nhẹ. Thế nhưng khi Nam Thiên Viễn tiếp tục **** rút tiến sâu vào trong, cô lại **** ra sợ hãi.

Nơi bí cảnh chưa từng có ai ghé thăm vô cùng chật khít, lần đầu tiên đã phải bao dung lấy một con quái vật to lớn thế này, thèm thuồng nhưng lại không chứa nổi. Cô bảo đủ rồi đủ rồi. Nam Thiên Viễn nắm lấy tay cô áp xuống dưới háng: "Nhược Nhược em nhìn xem, vẫn còn dài thế này chưa đi vào hết, thế này sao mà đủ được?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quyễn Rũ Chồng
Chương 27: Làm bài tập (H, phá trinh)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27: Làm bài tập (H, phá trinh)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...