Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Y Quận Vương Phi​ – Chương 17

Quỷ Y Quận Vương Phi​

Tác giả: Ngô Tiếu Tiếu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai hạ nhân trong viện Trà Ngọc tiền vào túm Giang ma ma lôi ra ngoài, Giang ma ma bật khóc kêu lên: “Vân vương phi, nô tỳ không thể tiếp tục hầu hạ người, người hãy bảo trọng.”

Vân vương phi chỉ cảm thấy tim như bị dao cắt đứng bật dậy: “Vương gia, tha cho Giang ma ma một lần đi, về sau nàng sẽ không dám nữa.”

Vân Tử Khiếu lạnh lẽo nhìn bà chằm chằm: “Còn có mặt mũi cầu xin, nàng nhớ kỹ cho bổn vương, nếu có lần nữa bổn vương nhất định không tha cho nàng.”

Sắc mặt Vân vương phi trắng bệch, tưởng tượng ra cảnh nhũ mẫu của mình sẽ bị đánh chết lại cầu xin: “Vương gia, cầu người,”

Vân Vãn Tuyết cũng quỳ xuống: “Tổ mẫu, phụ vương, các người tha cho choGiang ma ma đi, nàng cũng không cũng không cố ý.”

Trong lòng Vãn Tuyết càng hận Vân Nhiễm, đều là do tiện nhân này.

“Câm mồm,” Lão vương phi gầm lên, tay khẽ bóp trán, thập phần mệt mỏi, ngầm bực chất nữ này, sự tình này tiết lộ ra ngoài sẽ làm lớn chuyện, chết một cái nô tài có làm sao, lao vương phi lanh mặt: “Được rồi, ta cũng mệt mỏi, các người đều trở về đi.”

Vân Tử Khiếu trừng mắt nhìn Vân vương phi một cái, nếu không phải mẫu thân nảo vệ nàng, ông sẽ không dễ dàng bỏ qua, “Mẫu thân nghĩ ngơi, nhi tử xin lui xuống.”

Lão vương phi gật đầu, lại nằm tựa trên nhuyễn tháp, nhắm mắ chuẩn bị nghỉ ngơi.

Bất quá đám người Vân Tử Khiếu còn chưa ra khỏi cửa một thân ảnh đã chạy vội vào lớn tiếng bẩm báo: “Quận chúa, xảy ra chuyện lớn rồi, Lý ma ma làm vỡ vài món đồ hoàng thượng ngự ban?”

Trên tháp lão vương phi ánh mắt trợn lên, bắn ra lệ khí: “Sao lại thế này?”

Lệ Chi bình tĩnh bẩm báo: “Hồi lão vương phi, lúc trước quận chúa leecnhj cho nô tỳ cùng Lý ma ma kiểm kê đồ hoàng thượng ngự ban, hông ngờ có hai tỷ muội tay chân vụng về, Lý ma ma liền tức giận, lớn tiếng răn dạy các nàng, bỏi vì quá kích động nên làm vỡ vài món đồ bằng ngọc.”

Lão vương phi lạnh lùng nhìn Vân Nhiễm, nha đầu này không đơn giản, chuyên lời đồn là do nàng thiết kế, chuyện của Lý ma cũng do nàng động thủ, lão vương phi cảm thấy kinh hãi.

“Người tới, đem Lý ma ma viện Như Hương lại đây cho ta.”

Lệ Chi khom người đáp: “Hồi lão vương phi, nô tỳ đã cho người dẫn Lý ma ma lại đây.”

Lão vương phi âm trầm liếc Lệ Chi, không kiêu ngạo, không siểm nịnh, biết tiến biết lui, xem ra ba năm Vân Nhiễm ở Phượng Thai Huyền cũng không tệ.

“Đem người kéo xuống, cùng Giang ma ma loạn côn đánh chết,” muốn chỉnh đốn lại vương phủ, một vài hạ nhân chuyên môn gây chuyện cho chủ tửm giữ lại cũng là mầm họa.

Lão vương phi hạ lệnh, trong viện Trà Ngọc lại có hai bà tử đi ra kéo Lý ma ma ra ngoài, Lý ma ma hét lớn: “Lão vương phi tha mạng, tha mạng.”

Mắt thấy không có ai để ý tới bà, bà lại nghĩ tới quận chúa hô to: “Quận chúa cứu mạng nô tỳ a.”

Trước cửa Triệu ma ma châm chọc cười lạnh nhìn Lý ma ma bị người kéo ra, giờ phút này không có hống hách như xưa, giống một con chó bị đuổi đánh.

Lý ma ma bị kéo ra nhìn thấy nụ cười của Triệu ma ma, trong đầu ong lên một tiếng hiểu ra tất cả, chân chính muốn đoạt mạng chính là quận chúa. Lúc trước rõ ràng bà đã rất cẩn thận đặt đồ ngự ban lên bàn khong hiểu vì sao bàn lại bị nghiêng mới làm vỡ này nọ, xem ra là quận chúa âm thầm tính kế nàng, dù nàng tỉnh ngộ cũng đã chậm.

Lý ma ma cùng Giang ma ma đều bị đánh đến chết.

Ấm sa các không ít người mặt trắng bệch, tay chân mềm nhũn, trong nháy máy hai ma ma bị đánh chết? Sắc mặt khó coi nhìn Vân Nhiễm, đã thấy nàng khuôn mặt lạnh nhạt tao nhã ngồi uống trà, giống như không có chuyện gì xảy ra, nàng như vậy khiến cho người ta thấy sợ hãi.

Lão vương phi phất tay đuổi người, mới sáng sớm tinh thần bà đã suy kiệt, một chút khí lực cũng không có.

Vân Tử Khiếu dẫn nhân rời khỏi, Vân Nhiễm cũng không nói thêm gì cùng phụ vương ra ngoài.

Ấm sa các mọi người đứng dậy cáo lui, sau lưng Vân vương phi ướt sụng cả mồ hôi vã ra như tắm, mất một lúc lâu mới đứng dậy được, nàng bị đả kích quá nặng, Vân Vãn sương ở bên cạnh đỡ nàng dậy: “Mẫu phi.”

Trong phòng mọi người lui ra hết chỉ còn lại lão vương phi cùng mẫu tử Nguyễn Tâm Lan. Lão vương phi lạnh lùng mở miệng: “Lời đồn đại bên ngoài có phải hay không do người làm?”

“Mẫu phi, con?”

“Ngươi hồ đồ, sao làm ra chuyện không có đầu óc như vậy, về tự suy nghĩ lại cho ta,”

Bà tuyệt không nghi ngờ, nếu chuyện này còn tái diễn, chính bà cũng hông bảo vệ được nàng.

Vân vương phi im lặng không nói lời nào, Vân Vãn Tuyết lại phẫn nộ mwor miệng: “Tổ mẫu, nhất định là tiện nhân Vân Nhiễm kia hãm hại Giang ma ma, ngươi mà bà yêu nhất.”

“Câm mồm, cút ra ngoài cho ta,” Lão vương phi phát hỏa, lười nhìn Vân Vãn Tuyết không có đầu óc.

Vân Vãn Sương vội vàng đỡ Vân vương phi cùng Vân Vãn Tuyết cáo lui, mẫu tư ba người rời khỏi Ấm Sa các. Nguyễn Tâm Lan đau lòng ngất đi, Vân Vãn Tuyết thất kinh kêu lên: “Mẫu phi, người không sao chứ?”

Trong Ấm sa các, lão vương phi mở to mắt, nhưng có để ý tới người bên ngoài. Ánh mắt lóe lên một chút, nha đầu Vãn Sương kia thật không tệ, nếu đưa nàng vào trong cung trở thành phi tử, như vậy phủ Vân vương liền cùng một thuyền với hoàng thượng không phải sẽ bình an vô sự sao? Lão vương phi càng nghĩ càng thấy chủ ý đó có thể thực hiện.

Hoàng thượng cùng hoàng hậu cũng sắp cử hành đại hôn, sau đại hôn là ngày tuyển tú nữ, dựa theo đạo lý, phủ Vân vương cũng có thể đưa một người tiến cung, bà quan sát thấy Vãn Sương rất thích hợp, Vân Nhiễm không được, nha đầu đso rất có tâm kế cũng không trung thành với bà, Vân Vãn Tuyết thì quá mức lỗ mãng, còn Ngọc Trân với Hương Di dung mạo tốt nhưng lại danh bất chính ngôn bất thuận, vẫn là Vãn Sương tốt nhất, lão vương phi trong lòng cũng thư thái một chút nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vân Nhiễm cùng Vân Tử Khiếu trên đường rời khỏi viện Trà Ngọc, ông nhắc tới yến hội thưởng hoa.

“Nhiễm Nhi ngày mai yến hội thưởng hoa, ta muốn con đem mấy cái thử cổ quái trên mặt xóa đi.”

Ông chính là muốn làm cho Yến Kỳ biết, Nhiễm Nhi xứng đôi với hắn, hắn từ thôn là một sai lầm.

Bất quá Vân Nhiễm lại lắc đầu phủ quyết, nàng thấy đây không phải là thời cơ tốt để lộ ra dung mại, nhanh chóng rời đi đề tài, cùng ông nói tới chuyện của Triệu Hổ, Vân Tử Khiếu cũng không nói hai lời lập tức đáp ứng, phái người tới thôn trang đón Triệu Hổ về.

Vân Nhiễm hài lòng dẫn Lệ Chi và Triệu ma ma cùng Anh Đào quay về viện Như Hương, trên đường còn không quên dặn dò Triệu ma ma.

“Hiện tại Lý ma ma bị đánh chết, bà chính là ma ma quản sự của viện Như Hương, về sau nếu có người tay chân không sạch sẽ, cứ từng bước nghĩ cách đuổi ra khỏi viện.

Triệu ma ma hiện tại đối với quận chúa bội phục sát đất, dễ dàng thiết kế bẫy để trừ bỏ Giang ma ma, chặt đứt một cánh tay của vương phi, lại làm cho Lý ma ma bị loạn côn đánh chết, hiện tại con trai được trở về, ngày khổ của bà cuối cùng cũng kết thúc, lần này quận chúa cũng khiến mọi người khiếp sợ.

“Ân, quận chúa.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 3: . Kinh biến.
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6: . Người đến từ kinh thành.
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: . Vô đề.
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38: . Muội muội nhà ngươi! Yến Kỳ
Chương 39
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 39: . Ban hôn.
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46: .2
Chương 46: .3
Chương 46: .4
Chương 46: .5
Chương 47
Chương 47: .2
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: .2
Chương 50: .3
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: .3
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66: Định Vương Kinh Ngạc.
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 108: Tuyệt Nhai Mất Hồn
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 137: Chuyển Bại Thành Thắng Tình Thương Bao La Của Mẹ.
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Y Quận Vương Phi​
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...