Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi – Chương 52

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Chá Mễ Thố
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Nguyệt Hinh hô thẳng tên họ của hoàng huynh, khiến cho Mộ Dung Thất Thất không khỏi nhíu nhíu mày. Xem ra Nam Phượng quốc thật sự tính đổi thái tử, cho nên vị công chúa này mới có thể không kiêng nể gì, trước mặt người Tây Kì quốc mà nói chuyện với Minh Nguyệt Thịnh như vậy.

Hình ảnh Mộ Dung Thất Thất nhíu mày được Minh Nguyệt Thịnh thu vào trong mắt, khiến cho lòng hắn dâng lên một cỗ ấm áp. Nhiều người như vậy, chỉ duy nhất Mộ Dung Thất Thất vì lời nói của Minh Nguyệt Hinh mà nhíu mày, vì hắn mà bất bình. Nhiều người như vậy, chỉ có mỗi Mộ Dung Thất Thất cho hắn sự cổ vũ chân thành, không dùng ánh mắt dị thường nhìn hắn.

Mộ Dung Thất Thất không biết, một cái nhíu mày lúc lơ đãng của mình, khiến cho vị thái tử ngoại quốc nghèo túng này tạo ra một quyết định kiên trì nhất đời hắn.

Minh Nguyệt Thịnh không nói chuyện, khiến cho Minh Nguyệt Hinh nghĩ rằng hắn cảm thấy đuối lý, cho nên nàng càng thêm đắc ý.

Minh Nguyệt Hinh ra lệnh cho hai cái cung nữ đem tác phẩm của mình triển lãm trước mặt tất cả mọi người. Nàng không tin, bức tranh của nàng kia thật sự đẹp hơn của mình. Nàng ba tuổi đã học vẽ, đến bây giờ đã là mười ba năm, đã dùng thuốc màu có thể làm cho hồ nước biến sắc, nàng làm sao có thể kém hơn so với Mộ Dung Thất Thất chứ!

“Các ngươi xem!” Không để Minh Nguyệt Hinh kịp thời đắc ý, có người chỉ lên trời, hô to.

Chỉ thấy, một mảnh mây màu sắc sặc sỡ nhẹ nhàng bay đến đây, tới gần, mọi người mới phát hiện hóa ra đó là một đàn b//ư//ớ//m, thủ lĩnh là một con b//ư//ớ//m đen như mực, có đốm đỏ như máu.

Đã đến mùa thu, bươm b//ư//ớ//m rất hiếm khi xuất hiện, nhưng hiện tại xuất hiện nhiều bươm b//ư//ớ//m như vậy, lại bay về phía bức trah bên kia, khiến tất cả mọi người thầm kinh ngạc trog lòng. Đây là chuyện gì? Đám b//ư//ớ//m đó không phải vì bức tranh mà đến chứ?

Mọi người còn chưa kịp suy nghĩ minh bạch, đàn b//ư//ớ//m đã bay về phía Mộ Dung Thất Thất, đàn b//ư//ớ//m tinh tế đậu trên cây hoa cúc được họa trên giấy kia, đôi cánh nho nhỏ vỗ vỗ, lập tức xuất hiện “Kỳ tích”!

Nguyên bản trên bức tranh mà Mộ Dung Thất Thất vẽ chỉ có màu mực đen cùng màu máu, lúc này, bởi vì đám b//ư//ớ//m bay đến, những đóa hoa cúc kia được che lại bởi những cánh b//ư//ớ//m đầy màu sắc.

Mỗi chú b//ư//ớ//m mang một sắc thái riêng, đậu trên các đoá hoa khác nhau, cánh vỗ vỗ, lập tức biến bức tranh thành một tác phẩm sống, vẽ cúc mùa thu rực rỡ sắc màu. Mà con b//ư//ớ//m lớn nhất có màu đen đỏ kia, đậu trên một đóa cúc lớn nhất, đôi cánh không ngừng động, dưới ánh mặt trời toả ra các sắc thái khác nhau.

“Thật đẹp!” Một tiếng “Thật đẹp” kia của Bạch Ức Nguyệt cũng là tiếng lòng của mọi người. Cho dù từng ngắm bao nhiêu bức tranh, cũng không có bức tranh nào có thể sánh bằng bức tranh “sống” này.

“Kỳ tích a!” Một lão thần kêu lên, liền quỳ xuống, miệng hô “Trời giáng điềm lành, giúp Tây Kì ta!”

Có người dẫn đầu, lập tức một đám người quỳ xuống, đồng thanh một tiếng “Vạn tuế”, cái vỗ m//ô//n//g ngựa này làm cho Long Trạch Vũ mặt cười giống như một đóa hoa cúc nở rộ, xem bức tranh giống như chính mình. Lúc này, Long Trạch Vũ nhìn Mộ Dung Thất Thất cũng thực thuận mắt , hoàn toàn quên mất chuyện cá cược, nhất thời xúc động, lập tức mở miệng hô:“Trẫm tuyên bố, Mộ Dung Thất Thất thắng!”

Một câu này, như lời tử hình đối với Minh Nguyệt Hinh cùng Long Trạch Vũ Nhi, sắc mặt hai người lập tức trở nên xanh mét, đặc biệt là Long Trạch Vũ Nhi, lão cha mình mở miệng nói như vậy, không phải thật sự muốn chặt một đôi tay của nàng đưa cho Mộ Dung Thất Thất đấy chứ?

“Bản cung không phục!” Minh Nguyệt Hinh hét lên, cầm lấy chủy thủ đặt trên bàn của Mộ Dung Thất Thất chém bức họa thành hai nửa.

“Cẩn thận!” Thấy Minh Nguyệt Hinh sẽ ra tay với Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh quát to một tiếng, muốn bay tới bên người Mộ Dung Thất Thất, lại bị người khác giành trước. Chuỷ thủ trong tay Minh Nguyệt Hinh chưa kịp lướt qua quần áo Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương đã một cước đem nàng ta đá bay.

“Phanh!”

Một tiếng vang thật lớn, thân mình Minh Nguyệt Hinh giống như diều bị đứt dây, nện mạnh lên trên bàn, lập tức phun ra một ngụm máu. Nhìn cánh tay trống trơn, Minh Nguyệt Thịnh lộ ra một nụ cười khổ, hắn như thế nào đã quên, Mộ Dung Thất Thất đã là của Phượng Thương.

Nhìn Phượng Thương ôm trọn Mộ Dung Thất Thất trong lòng, dù nàng gần trong gang tấc, nhưng tay hắn không có cách nào vươn tới, làm cho Minh Nguyệt Thịnh bỗng cảm thấy hận. Hận chính mình không quyền, không thế, không năng lực, hận chính mình không thể bảo hộ được nàng, ngược lại phải trơ mắt ra nhìn nàng cùng người khác bước đi –

Tuy biết rằng Mộ Dung Thất Thất không có việc gì, nhưng trong tâm Phượng Thương vẫn không nhịn được kiếm tra khắp người nàng một lần.“Khanh khanh, nàng có việc gì không?”

“Ta tốt lắm!” Mộ Dung Thất Thất nhìn con b//ư//ớ//m bị Minh Nguyệt Hinh chém đứt nằm trên đất, trong lòng khó chịu. Nàng giãy ra khỏi lồng ngực của Phượng Thương, đi đến trước bức tranh đã hỏng, đem thân mình và đôi cánh của con b//ư//ớ//m bị chặt đứt nhẹ nhàng nhặt lên, đặt trong khăn tay, cẩn thận gói lại.

“Vất vả cho các ngươi! Ta sẽ vì các ngươi báo thù !” Mộ Dung Thất Thất vẫy vẫy tay với đám b//ư//ớ//m đang bay lượn trên trời, đám b//ư//ớ//m này như tựa hồ nghe hiểu lời nói của Mộ Dung Thất Thất, bay quanh người nàng một vòng, rồi vỗ cánh ly khai.

Làm xong hết thảy, Mộ Dung Thất Thất chậm rãi đi tới trước mặt Minh Nguyệt Hinh. Thấy vậy, Minh Nguyệt Hinh kinh hãi không thôi.

“Ngươi…… Ngươi muốn làm, làm cái gì!”

“Đây là vật của ta!” Mộ Dung Thất Thất đi tới nhặt chủy thủ lên, thật cẩn thận lau chùi vết máu trên đó.

“Ngươi, ngươi đừng có lại đây! Hoàng, hoàng huynh, cứu ta!” Thấy Mộ Dung Thất Thất mỗi lúc một gần, Minh Nguyệt Hinh cố chịu đau, hướng Minh Nguyệt Thịnh cầu cứu,“Thái tử ca ca, cứu, cứu ta!”

“Trễ rồi!” Lúc này mới nhận ra Minh Nguyệt Thịnh là thái tử, là ca ca, hướng hắn xin giúp đỡ? Mộ Dung Thất Thất mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng noãn như ngọc, nàng bước từng bước tới gần Minh Nguyệt Hinh, chủy thủ trong tay cũng chậm chậm đưa lên.

Đối phương rõ ràng là tiểu bạch thỏ vô tội, lại khiến cho đáy lòng Minh Nguyệt Hinh cảm thấy sợ hãi.

“Đừng! Đừng! Thái tử ca ca cứu ta!” Minh Nguyệt Hinh ngồi dậy muốn chạy trốn khỏi nơi này. Nàng hiện tại đã biết sợ, nàng biết rằng Mộ Dung Thất Thất không thể trêu vào ! Nhưng mà, đã quá trễ –

“Khanh khanh –”

Đúng lúc chủy thủ trong tay Mộ Dung Thất Thất muốn hạ xuống, Phượng Thương đi tới phía sau nàng, cầm lấy chủy thủ trong tay nàng, đem Mộ Dung Thất Thất ôm vào trong lòng. Nhìn thấy Phượng Thương cứu mình, tâm của Minh Nguyệt Hinh cảm kích, ôm lấy chân hắn, ngẩng đầu lên, vẻ mặt háo sắc nhìn Phượng Thương,“Vương gia……”

Minh Nguyệt Hinh nghĩ rằng Phượng Thương động tâm với mình, luyến tiếc hai tay của nàng, cho nên, mới ra tay tương trợ. Không nghĩ tới lời nói kế tiếp của Phượng Thương, lại khiến nàng cảm thấy như sấm sét giữa trời quang.

“Khanh khanh, chuyện như vậy vẫn là để ta làm, không lại làm ô uế tay của khanh khanh –”

Không chờ Minh Nguyệt Hinh phục hồi lại tinh thần, hai cổ tay như ngọc đã bị chủy thủ trong tay Phượng Thương một nhát chặt đứt,“A –” Chỉ nghe một tiếng hét, Minh Nguyệt Hinh dù thoát khỏi ranh giới sống chết, nhưng hai bàn tay lại bay về trên không trung, rơi về phía đám người.

“A –” Những người xem náo nhiệt vừa thấy đôi tay máu chảy đầm đìa bay tới hướng mình, vội vàng trốn tránh, cuối cùng hai tay rơi trên mặt đất, đính đầy cát bụi, nguyên bản bàn tay trơn bóng bởi vì huyết cùng bùn đất hỗn hợp cùng một chỗ, trở nên xấu xí không nói nổi.

“Ai, đáng tiếc ……”

Mọi người chưa kịp hồi hồn, Mộ Dung Thất Thất lại nói một tiếng đáng tiếc.

Khi hai tay Minh Nguyệt Hinh bị chặt đứt, Phượng Thương đã mang theo nàng bay khỏi đài cao, tránh khỏi việc máu của Minh Nguyệt Hinh làm vấy bẩn quần áo của hai người. Mà lúc này, một tiếng “Đáng tiếc” của Mộ Dung Thất Thất, làm cho Minh Nguyệt Thịnh không nhịn được quay lại nhìn nàng. Chẳng lẽ, lúc này nàng mới nghĩ đến sau lưng Minh Nguyệt Hinh là Nam Phượng quốc, cho nên hối hận ?

“Rõ ràng ngụ ở trên người đẹp như vậy, vì sao khi rơi xuống dưới lại xấu xí đến thế? Thật sự là đáng tiếc !”

Đợi đến lúc hiểu rõ ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh cảm thấy như bị sét đánh — nguyên lai nàng tiếc là tiếc chuyện này! A, nữ tử này quả nhiên không giống người thường, khiến cho người ta không thể không yêu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22: Dục Tử Hoàn
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Phiền toái tìm tới cửa
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...