Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi – Chương 37

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Chá Mễ Thố
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mặc kệ người đời vùi lấp, trước tiên tâm chí phải được bồi đắp, thân

thể phải được mài dũa, đói đến trơ da, một thân khốn khổ, vì đã gặp phải loạn, cho nên động tâm nhẫn tính, tương lai sẽ không lặp lại chuyện

này. Đời người, có thể thay đổi theo thời gian; tâm hồn khốn đốn, suốt

ngày lo âu, sau này mới có thể biết cách che dấu sắc mặt, nói lời giả

dối; trước phải ngốc nghếch, sau mới có thể minh bạch. Khi lưu lạc không được kết thân lung tung, lỡ thân với người xấu ở phương khác, sẽ hại

nước mất nhà tan. Đã sống gian nan khổ cực, thì khi chết bình yên cũng

sẽ an lòng.” (TC: 77 xài một đám ngôn ngữ cao sang, ta dịch bậy, cũng

đừng chửi ta…^^…ak 77 nói có vần lắm… đúng kiểu cao nhân)

Ngắn

ngủn vài lời, Minh Nguyệt Thịnh đã thấy cảm xúc mênh m//ô//n//g hiện lên,

nhiệt huyết sôi trào. Nhìn theo bóng chiếc xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất dần khuất xa, Minh Nguyệt Thịnh nắm chặt bức thư trong tay, mới phát

hiện bên mặt trái còn có một câu:”Vô độc bất trượng phu.*” (*không hiểm

độc không phải đàn ông =.=)

“Hahahaha!” Minh Nguyệt Thịnh cười

lớn nhìn hướng chiếc xe ngựa của Mộ Dung Thất Thất dần đi xa, ánh mắt

trở nên mê huyễn*. (*mê đắm kì ảo)

Cái Bạch y thiếu nữ kia thế

nhưng có thể nhận thấy hắn đang nhẫn nhục, thế nhưng có thể thấy được

nội tâm của hắn. Vừa khuyên vừa an ủi hắn tiếp tục nhẫn nại chịu đựng,

mặt khác lại bảo hắn nên xem xét thời thế, tìm cớ hội, hơn nữa hạ sát

chiêu, khiến đối phương không còn lực để phản kích.

Quả nhiên, để người đó đến Bắc Chu, đáng tiếc—

Phúc Nhĩ không biết nội dung của bức thư, thấy thần thái của Minh

Nguyệt Thịnh có chút khác thường, liền bước lên phóa trước quan tâm:”

Điện hạ, làm sao vậy?”

“Phúc Nhĩ, nàng ta là tri âm của ta.”

Minh Nguyệt Thịnh chỉ về phía trước, ánh mắt kiên định:”Nếu ta làm hoàng đế, chắc chắn sẽ đoạt nàng làm hoàng hậu.”

“Tiểu thư, người

viết gì trong thư vậy? Sao thái tử Nam Phượng quốc cười vui vẻ thế?” Tố

Nguyệt tò mò nhìn Minh Nguyệt Thịnh đang đứng một chỗ không ngừng cười

to.

Mộ Dung Thất Thất khe khẽ chau chau trán, cầm lấy quạt lông nhẹ nhàng phe phẩy:”Ta đang nghĩ, nên lấy thân phận gì để hợp tác với

vị thái tử nghèo túng này—”

“Ha ha…” Tố Nguyệt phì cười:”Tiểu

thư, người nhiều thân phận như vậy, tùy tiện dùng một cái, có cái nào

không hợp ý hắn chứ? Bất quá, vì sao người phải giúp hắn?”

“Thỏ khôn có ba hang.”

Lời của Mộ Dung Thất Thất khiến Tố Nguyệt lâm vào trầm mặc. Thật sự,

lần này đi đến Bắc Chu xa xôi, là phúc hay là họa cũng không biết, có

đường lui, luôn tốt hơn.

Sau “Tiếu hồng trần”, “Thương hải nhất thanh tiếu” liền trở thành bài hát thịnh hành nhất kinh thành, càng

ngày càng có nhiều người muốn bắt chước bộ dáng tiêu sái tự nhiên của Mộ Dung Thất Thất, nhưng thủy chung cũng chẳng có ai có thể giống như nàng ta được.

Trong Từ Trữ cung, thái hậu Thượng Quan Phi Yến đang

thưởng thức bát canh ngân nhĩ hạt sen, ngớt lời khen ngợi:”Ngươi rất

giống với tỷ tỷ mình, đều thực hợp lòng người!”

“Tạ ơn thái

hậu!” Mộ Dung Tâm Liên tiếp lấy bát từ tay Thượng Quan Phi Yến, lại đút

nàng thêm một muỗng:” Người nếu thích, Tâm nhi mỗi ngày đều làm cho

người!”

“Đứa nhỏ này, dẻo miệng!” Hiển nhiên, Thượng Quan Phi

Yến có ấn tượng không tồi với Mộ Dung Tâm Liên, ôn nhu xinh đẹp, hiền

lành thiện lương, thực rất thuận mắt:” Cứ như Long Trạch Cảnh Thiên đi,

gọi ai gia là hoàng tổ mẫu là được rồi! Đều là người một nhà, gọi thái

hậu, rất xa lạ!”

Nghe thái hậu nói như vậy, Mộ Dung Tâm Liên phi thường cao hứng, lập tức quỳ xuống dập đầu:”Tâm nhi tạ ơn hoàng tổ mẫu.”

“Ha ha, đứng lên! Thật là một đứa nhỏ thành thực!” Thượng Quan Phi Yến

cho người nâng Mộ Dung Tâm Liên dậy:”Ngươi a, cũng không cần phải đến

chỗ ai gia hoài, sớm một chút để ai gia ẳm cháu trai mới là chuyện quan

trọng! Ngươi đem hết tâm trí dành cho ai gia mà đặt lên trên người Long

Trạch Cảnh Thiên, ai gia mong đứa chắt trai này từ lâu lắm rồi!”

“Hoàng tổ mẫu—” Hai má Mộ Dung Tâm Liên ửng đỏ, lại thầm kêu khổ trong

lòng. Từ sau khi du hồ, Long Trạch Cảnh Thiên đối với nàng tựa hồ càng

thêm lãnh đạm. Nhất định bởi vì con tiện nhân Mộ Dung Thất Thất kia!

“Còn thẹn thùng! Thanh niên a, da mặt đúng thật mỏng, chậm rãi cũng

nhờn dần! Ngươi xem, tỷ tỷ ngươi cũng chuẩn bị sắp sinh hạ hoàng tử cho

hoàng thất, ngươi cũng nên cố gắng a!”

Lời nói của Thượng Quan

Phi Yến khiến Mộ Dung Tâm Liên hiểu được một việc, đó là Hoàng thượng

không lập nhiều thái tử, dựa theo mức độ sủng ái mà Hoàng thượng dành

cho Mộ Dung Tuyết Liên, nói không chừng hoàng tử nàng sinh hạ sẽ được

sắc phong thái tử, vậy thái tử phi mộng, hoàng hậu mộng của nàng không

phải sẽ tan biến sao?

Không được! Thái tử vị là của Long Trạch

Cảnh Thiên, vị trí thái tử phi chính là của nàng! Nhất định phải nghĩ

biện pháp sinh được hoàng trưởng tôn! Đều cùng hàng, nói không chừng sau đó Hoàng thượng lại thích hoàng trưởng tôn, liền phong Long Trạch Cảnh

Thiên làm thái tử!

Mười lăm năm trước đây nàng đều bị Mộ Dung

Tuyết Liên chèn ép, thật vất vả mới được vào hoàng thất, nếu còn bị nàng ta áp chế, vậy những nỗ lực cùng cực khổ của nàng, còn có cái chết của

Trịnh Mẫn, không phải sẽ đều vô ích sao!

Trở lại vương phủ, Mộ Dung Tâm Liên lại chuẩn bị canh liễu giải nhiệt,

đưa đến thư phòng cho Long Trạch Cảnh Thiên, Lục Dã như cũ tiếp lấy hộp

thức ăn. Tiếp xúc mấy ngày, bọn họ cũng hiểu nhau chút ít, trong mắt hay trong tâm, Lục Dã đều có ấn tượng không tồi với vị Trắc phi Mộ Dung Tâm Liên này, thấy nàng là một nữ nhân không những xinh đẹp mà còn nhã

nhặn, không có chút kiêu ngạo của những tiểu thư quí tộc được cưng

chiều.

“Vương gia, Trắc phi đưa canh đến.”

“Ngươi ăn!” Long Trạch Cảnh Thiên đầu cũng không ngẩn:” Đúng rồi, chuyện ta bảo ngươi điều tra như thế nào rồi?”

“Bẩm Vương gia, cái đêm ngắm trăng ở giữa đình hồ đó, không có gì bất

ổn xảy ra với Mộ Dung Thất Thất. Bất quá thuộc hạ tra ra được một việc

khác, ngay lúc đêm khuya, nương của Trắc phi thông gian cùng kẻ khác, bị Tương gia bắt tại trận, một kiếm giết chết họ, chuyện này từ bỏ Đoan

Mộc gia, các vị công tử tiểu thư của ba gia tộc còn lại đều chứng kiến

được.”

Lục Dã vừa uống canh giải nhiệt, vừa đem chuyện tình điều tra được báo cáo rõ đầu đuôi gốc ngọn cho Long Trạch Cảnh Thiên.

“Úc? Trùng hợp như thế?” Long Trạch Cảnh Thiên vuốt cằm, chung quy thấy được trong đó có chút mờ ám. Lời của Mộ Dung Thất Thất, hắn tin, nàng

luôn dám làm dám chịu, lời của nàng ta nhất định là thật.

“Đúng vậy a!” Lục Dã buông chén canh, lau miệng:” Tương gia ra lệnh cho người trong phủ bịt kín miệng, công bố ra bên ngoài rằng Trịnh di nương bị

bệnh hiểm nghèo mà chết, Trắc phi lúc ấy cũng vì thế mà ốm một hồi .”

Lục Dã càng nói, lại càng thấy khát nước, cả người nóng lên, nhịn không được lấy tay quạt quạt, sau lại xé rách áo, nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn

không ngừng tăng, càng lúc càng khô nóng.

“Rất nóng?” Long

Trạch Cảnh Thiên nhận ra sự khác thường của Lục Dã, đưa tay lên cổ hắn

thử, sau khi kiểm tra, sắc mặt đại biến:”Người đâu, chuẩn bị nước

lạnh!Còn có, truyền thái y!”

Thái y đến nơi, cẩn thận kiểm tra chén cạnh giải nhiệt:”Hồi bẩm vương gia, trong này có thêm dược khiến người ta xúc động.”

Lời nói của thái y phi thường hàm xúc, nói thẳng ra, trong có có xuân

dược. Kết quả này khiến thái y có chút phiền muộn, chẳng lẽ Vương gia ở

phương diện kia không được? Thế nhưng cần đến cái thứ bậy bạ này?

(TCcười lăn lộn*)

Tất nhiên, hắn đã đoán sai, Long Trạch Cảnh

Thiên tựa hồ nhận ra ý vị trong ánh nhìn chằm chằm của thái y, liền lạnh lùng đảo mắt, thái y lập tức cúi đầu.

“Đến chỗ hắn nhìn thử

xem!” Long Trạch Cảnh Thiên chỉ về phía Lục Dã đang ngâm nước lạnh :”Có

biện pháp nào giúp hắn thoải mái hơn không?”

“Bẩm Vương gia, thuốc này rất rất mạnh, giải dược duy nhất chính là nữ nhân.”

“Khốn nạn!” Long Trạch Cảnh Thiên một cước đá ngã ghế, hiện tại hắn rốt cuộc đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thâm

Liên thế nhưng có thể dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để câu dẫn hắn, nếu

hôm nay người uống canh giải nhiệt là hắn, đến lúc đó nhất định tâm ý

của nàng sẽ được thực hiện.

Vừa nghĩ tới Mộ Dung Tâm Liên từ

lúc được thú vào cửa vẫn luôn tính toán, sự dịu dàng thiện lương của

nàng, tất cả đều là giả vờ, Long Trạch Cảnh Thiên liền thấy nữ nhân này

thực sự rất ghê tởm.

Nói vậy, chuyện của Trịnh Mẫn, là nàng

muốn hãm hại Mộ Dung Thất Thất, cuối cùng ngược lại biến khéo thành

vụng. Lại nghĩ đến Mộ Dung Tâm Liên từng dùng phương thức bỉ ổi như vậy

đối đãi Mộ Dung Thất Thất, trong lòng Long Trạch Cảnh Thiên liền dâng

lên một ngọn lửa, không chổ phát tiết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22: Dục Tử Hoàn
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Phiền toái tìm tới cửa
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...