Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi – Chương 31

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Chá Mễ Thố
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Thúy Trúc viên chất đầy lễ vật mà Phượng Thương đưa tới từ Bắc

Chu, quần áo, trang sức, đồ gia dụng, ngay cả những món ăn đặc sắc của

Bắc Chu cũng có. Tóm lại, phàm là những thứ mà một Vương phi nên có,

toàn bộ đều được Phượng Thương chuẩn bị chu đáo.

“Công chúa mặc quần áo của Bắc Chu vào thật sự rất xinh đẹp!” Phượng Ngọc đứng trước

mặt Mộ Dung Thất Thất, miệng liên tục phát ra âm thanh “chậc, chậc”.

Phượng Ngọc là vị cô cô phụ trách lễ nghi do Phượng Thương phái tới, là nô tài của Phượng gia, bởi nhà nàng đã trung thành qua nhiều thế hệ,

thế nên mới được ban thưởng họ “Phượng”.

Tiếp xúc với nhau được mấy ngày, Phượng Ngọc đối với Mộ Dung Thất Thất- vị Nam Lân Vương Phi

tương lai này phi thường vừa lòng. Mọi lễ nghi phiền phức, Phượng Ngọc

chỉ cần biểu diễn một lần, Mộ Dung Thất Thất lần thứ nhất đã có thể thực hiện giống đến chín phần, lần thứ hai liền đạt được tiêu chuẩn.

Mặc dù Phượng Ngọc đã gặp qua rất nhiều vị tiểu thư quý tộc ở Bắc Chu,

nhưng cũng chưa thấy người nào có khí chất tựa huệ, tấm lòng tựa lan như thế. Bất quá chỉ mới vài ngày, Phượng Ngọc cảm thấy toàn bộ những điều

mình biết, đã được Mộ Dung Thất Thất học hết, nàng bây giờ tựa như anh

hùng không có đất dụng võ.

“Tiểu thư chúng ta mặc cái gì cũng đẹp hết!”

Tô Mi đối với vị cô gia tương lai có chút chờ mong, ít nhất đến hiện

tại, thái độ Phượng Thương dành cho Mộ Dung Thất Thất chính là rất coi

trọng, điều này khiến Tô Mi thực vừa lòng. Với lại, có lẽ vị cô gia này

hơi quá cẩn thận đi, ngay cả quần áo chuẩn bị cho nàng cùng Tố Nguyệt

cũng đều chuẩn bị tốt hết, xem ra vị cô gia tương lai rất biết cách “lấy lòng công chúng”.

Tố Nguyệt rất là thích phục sức của Bắc Chu, chia thành hai vạt, hơn nữa, phong tục của người Bắc Chu cũng không có

nghiêm cẩn như Nam Phương quốc, nữ nhân cũng có thể cưỡi ngựa, cũng có

thể chơi bóng, như thế rất hợp với tính cách của Tố Nguyệt a.

“Tuy rằng khi mặc la quần, tiểu thư rất đẹp, nhưng khi mặc quần áo Bắc

Chu vào, tiểu thư lại tăng thêm vẻ oai hùng hiên ngang!” Lời của Tô

Nguyệt nói đúng vào trọng tâm.

“Phượng Ngọc cô cô, dạo gần đây

đã phiền ngươi chỉ bảo, cảm ơn ngươi! ” Mộ Dung Thất Thất dựa theo lễ

nghi của Bắc Chu, cung kính hành lễ với Phượng Ngọc.

“Ôi, công chúa, người làm cái gì vậy! Lễ lớn như vậy, ta không nhận nổi!”

Phượng Ngọc vội vàng đỡ Mộ Dung Thất Thất lên :”Những điều này đều là

việc mà nô tài phải làm, công chúa về sau không thể lại như lúc nãy, để

cho ngoại nhân thấy, không tốt cho người. Người là Vương phi tương lai,

nô tài từ đầu tới cuối cũng chỉ là bầy tôi, tôn t//i trật tự không nên đảo lộn.”

“Phượng Ngọc cô cô, hiện tại không có người ngoài, chẳng lẽ cô cô còn lo mình sẽ nói cho họ sao!” Tố Nguyệt cười cười kéo Phượng Ngọc cô cô:” Tiểu thư nhà ta thực lòng thực dạ cảm tạ cô cô, cô cô

không nên chối từ.”

Tuy rằng Tố Nguyệt nói rất đúng, nhưng mà Phượng Ngọc vẫn như trước, không dám lỗ mãng.

Trước khi nàng đến đây, Phượng Thương đã ngàn lần dặn dò, vạn lần nhắc

nhở, bảo nàng phải hảo hảo hầu hạ Mộ Dung Thất Thất. Phượng Ngọc phục vụ ở Nam Lân Vương phủ lâu như vậy, chưa từng gặp qua vị tiểu thư nào được Vương gia để ý đến thế, ngay cả Bảo Châu công chúa của Bắc Chu hay đệ

nhất tài nữ- Mục Vũ Điệp, Vương gia cũng chưa từng để lộ vẻ hòa nhã đối

với họ.

Trước đây, Phượng Ngọc đối với năng lực của vị công

chúa mới được sắc phong đồng thời cũng là Nam Lân Vương phi tương lai có chút hoài nghi, nhưng mà trải qua mấy ngày tiếp xúc, Phượng Ngọc cảm

thấy mắt nhìn người của Phượng Thương quả thực không tồi.

Mộ

Dung Thất Thất tuy rằng dung mạo bình thường, nhưng lại thông minh,

nhanh nhẹn, thái độ đối nhân xử thế vừa hòa khí vừa hào phóng, riêng

chuyện học cách nói giọng và ngôn ngữ của quý tộc ở Bắc Chu, phu tử* chỉ cần dạy ba ngày, Mộ Dung Thất Thất liền tuôn một tràng tiếng kinh thành khiến phu tử sợ tới mức xém chút nữa liền bái nàng làm sư phụ. (* thầy

giáo)

Có một người dễ thương như vậy ở bên cạnh Vương gia, ắt hẳn thân thể Vương gia sẽ khá lên nhiều!

Phượng Ngọc nào đâu biết rằng, cái gọi là ngôn ngữ của vương tôn quý

tộc ở Bắc Chu còn gọi là tiếng kinh thành, cùng với tiếng phổ thông ngày sau giống y như đúc, đối với Mộ Dung Thất Thất mà nói, việc này chính

xác là dễ như ăn cháo.

Học ba ngày mới mở miệng nói giọng kinh

thành, bởi vì Mộ Dung Thất Thất không muốn dọa chết phu tử của nàng,

không nghĩ làm như thế vẫn khiến người kia bị hù dọa, cái bộ dáng ” công chúa kinh tài*” của phu tử, đến nay vẫn trở thành trò cười cho Tô Mi

cùng Tố Nguyệt. (*có tài năng đáng kinh ngạc – chắc vậy :d)

“Tiểu thư, đến lúc học rồi.” Tố Nguyệt xem thời gian, nhắc nhở nàng.

Cái gọi là học, trừ bỏ học ngôn ngữ của Bắc Chu, còn phải học lịch sử của nơi đây.

Phu tử Phượng Thương phái tới bất quá chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi

sáu tuổi, trẻ tuổi tài cao, tên là Nạp Lan Tín. Từ khi Mộ Dung Thất Thất mở miệng nói tiếng Bắc Chu, khiến Nạp Lan Tín sợ hãi, liền sau đó,

chuyện học ngôn ngữ Bắc Chu trực tiếp bị bỏ qua, Nạp Lan Tín bắt đầu

truyền thụ lịch sử Bắc Chu cho Mộ Dung Thất Thất.

Đối với cái “đệ tử” này, Nạp Lan Tín không biết nên dùng từ ngữ gì để tả nàng nữa.

Không thể không nói, vị Chiêu Dương công chúa thanh khiết này thực

thông minh, khi giảng bài cho nàng, hắn chỉ mới nói một chút, nàng đã có thể suy một ra ba.

Vốn đối với việc Vương gia chọn Mộ Dung

Thất Thất, Nạp Lan Tín có chút thắc mắc, nhưng đến hiện tại, hắn hoàn

toàn hiểu được, Vương gia là tuệ nhãn thưởng châu*. Chỉ có viên minh

châu như thế này mới xứng với Phượng Thương. (*có mắt nhìn người)

“Đại lục có bốn quốc gia, Bắc Chu, Tây Kỳ, Nam Phượng, Đông Lỗ. Đông Lỗ quốc tồn tại lâu nhất, từ khi kiến quốc đến hiện tại đã được 238 năm.”

“Bắc Chu, Tây Kỳ, Nam Phượng, ba quốc gia này cách đây 25 năm chính là

Tần quốc, sau bởi vì một số nguyên nhân phát sinh, Đại tướng quân Hoàn

Nhan Trì liền chiếm lĩnh phương bắc, lập nên Bắc Chu; Lại bộ thượng thư

Long Trạch Lan lập Tây Kỳ, Quốc trượng Minh Bất Tri lập Nam Phượng. Thế

nên mới có cục diện bốn nước cùng tồn tại như hiện nay.”

Nạp

Lan Tín không biết vì sao Phượng Thương lại muốn mình truyền đạt những

điều này cho Mộ Dung Thất Thất, chỉ là một nữ nhân, biết nhiều như vậy

để làm gì? Bất quá, đây là mệnh lệnh của Phượng Thương, hắn cũng chỉ có

thể tuân theo.

“Tiên sinh, ta nghe nói Đông Lỗ không lớn lắm,

nhưng vì sao đối mặt với Tần quốc lớn gấp bốn lần nó, lại có thể tồn tại lâu như vậy?”

Vấn đề Mộ Dung Thất Thất đề cập đến khiến Nạp

Lan Tín gật gật đầu tán thưởng, quên luôn chuyện hắn nghĩ Mộ Dung Thất

Thất chỉ cần học nữ tắc, không cần biết nhiều như vậy.

“Công

chúa, Đông Lỗ ven biển, sự nghiệp hàng hải của bọn họ phi thường phát

đạt, cùng “Bồng Lai đảo” chốn hải ngoại có quan hệ rất tốt. Mọi triều

đại, hoàng hậu của Đông Lỗ quốc đều là nữ tử xuất thân từ Bồng Lai đảo,

khi quốc gia gặp nạn, Bồng Lai đảo đều ra mặt giúp đỡ.”

“Hơn

nữa, Đông Lỗ sản xuất muối, muối lại là vật không thể tách rời với cuộc

sống của dân chúng, Tần quốc tuy rằng đất rộng của nhiều, nhưng vẫn phải nhập khẩu muối của Đông Lỗ quốc.”

“Bồng Lai đảo?” Mộ Dung Thất Thất nghĩ tới Bồng Lai tiên cảnh trong truyền thuyết, bất quá Bồng Lai

đảo này dường như không giống với truyền thuyết.

Nạp Lan Tín

dùng trọn một ngày truyền hết những kiến thức hắn biết về Bồng Lai đảo

cho nàng, nghe nói cao thủ ở nơi đó nhiều như mây, trên đại lục, Tử sắc

Thất đoạn cao thủ đã được coi là rất giỏi, nhưng ở Bồng Lai, bất quá chỉ là một trình độ của một tiểu đệ tử.

Nếu thực sự có một nơi như vậy, thật muốn tìm cơ hội đi xem thử một chút! Mộ Dung Thất Thất thầm

nghĩ trong lòng, chuyện của Bồng Lai đảo khiến tính hiếu thắng của nàng

rục rịch dâng trào, không biết với năng lực hiện tại của nàng khi đến

Bồng Lai đảo có thể xếp ở vị trí nào.

Tại một biệt viện nơi

kinh thành, Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín cung kính đứng phía sau một nam tử áo trắng. Nam tử một tay cầm hộp đựng thức ăn cho cá, một tay thả

thức ăn xuống nước, thu hút một đám cá tới.

“Ồ, Vương phi biểu

hiện tốt như vậy sao?!” Nghe xong hồi báo của hai người, khóe miệng

Phượng Thương hiện lên một nụ cười mỉm:” Xem ra, vị tiểu vương phi có

chút ngoài dự đoán của mọi người! Các ngươi vất vả rồi!”

Lời

nói của Phượng Thượng lộ ra chút khoái hoạt, xuất phát từ nội tâm.

Phượng Ngọc cùng Nạp Lan Tín cúi thấp đầu, đối với người nam nhân trước

mắt này hiện lên vẻ cung kính. Có thể khiến Vương gia vui vẻ, tâm tình

của họ cũng tốt lắm, bất quá toàn bộ công lao đều là của Mộ Dung Thất

Thất.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22: Dục Tử Hoàn
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Phiền toái tìm tới cửa
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...