Quý Thiếp - Đông Thi Nương – Chương 61
Quý Thiếp - Đông Thi Nương
Sắc
Ngược
Sủng
Khác
Xám nhạt
Xanh nhạt
Vàng nhạt
Màu sepia
Xanh đậm
Vàng đậm
Vàng ố
Màu trắng
Hạt sạn
Sách cũ
Màu tối
Palatino Linotype
Bookerly
Minion
Segoe UI
Roboto
Roboto Condensed
Patrick Hand
Noticia Text
Times New Roman
Verdana
Tahoma
Arial
16
18
20
22
24
26
28
30
32
34
36
38
40
100%
120%
140%
160%
180%
200%
Có
Không
Truyện
Quý Thiếp - Đông Thi Nương
Quý Thiếp - Đông Thi Nương
Chương
61: “Chơi đủ rồi, nên về nhà thôi.”
Chương
trước
Chương
tiếp
Biên tập: B3
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh nhanh chóng nâng tay lau sạch nước mắt, nàng căn bản không dám ngẩng đầu lên.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Đại nương đặt ly nước xuống thì xoay người rời đi ngay, điều này cũng khiến Gia Ninh cảm thấy vui mừng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng bưng ly nước kia rồi chậm rãi uống, cứ nhấp một ngụm nước lại cắn một miếng nhỏ màn thầu, nàng cố ý ăn thật chậm, nàng muốn ngồi lâu thêm chốc lát. Bởi thật ra thì chân nàng đã đau lắm rồi, nhưng nàng không biết có thể nghỉ ở chỗ nào, cho nên không còn cách nào khác là đành mượn thời gian ăn màn thầu, cố gắng ngồi lâu thêm một chút.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nhưng một cái màn thầu thì có thể ăn được đến bao giờ chứ, trước khi đi Gia Ninh còn mua thêm hai cái màn thầu nữa, đại nương lấy giấy dầu bọc lại cho nàng, nàng cẩn thận đặt màn thầu vào trong bao y phục, đây là bữa tối hôm nay của nàng, nếu như không đặc biệt đói, còn có thể giữ lại một cái để dành tới sáng sớm ngày mai.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
*
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Rời khỏi cửa hàng bánh bao, Gia Ninh liền tiếp tục đi.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ông trời không chiều lòng người, mới đi được một đoạn, tuyết đã rơi ngày một nhiều.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng vội bung ô ra che, nhưng vẫn thật quá lạnh, y phục của nàng không đủ dày, kiện áo lông sói kia bị dính máu nên không thể mặc, hơn nữa chiếc áo lông sói đó nhìn quá đắt tiền, nếu như nàng mặc lên người thì có khi còn đem đến bất hạnh cho nàng. Thế nên nàng đã trực tiếp bỏ lại chiếc áo lông sói đó ở khách đ*m, nhưng bây giờ nàng đã có chút hối hận.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh vừa đi vừa đổi tay che ô, gió tuyết quá lớn, gần như rất nhanh đã làm tay nàng cóng đến tê dại, sau đó trở nên không còn cảm giác, môi nàng run lẩy bẩy, cuối cùng trước khi mặt trời lặn nàng cũng ra được khỏi thành.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Sau khi ra khỏi cổng thành, nàng lại đi bộ thêm rất lâu nữa, may mắn là trước khi trời tối hoàn toàn nàng đã tìm được một ngôi miếu Thành Hoàng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng bèn chạy vào trong miếu.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ngôi miếu Thành Hoàng này không có ai cả, Gia Ninh bất ngờ phát hiện trên ban thờ kia còn bày cả đồ ăn, Gia Ninh nhịn đói suốt một ngày trời nhìn thấy, hai mắt liền nóng rực.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Thật ra thì trên ban thờ kia cũng không bày đồ gì tốt, chỉ là mấy cái bánh bao dùng để cúng tế mà thôi.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Thổ địa phía sau có gương mặt hiền từ, lớp sơn trên người cũng coi như nguyên vẹn.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh gập ô lại, đặt bên cạnh cửa, giũ hết những bông tuyết rơi trên người mình xuống, làm xong tất cả những chuyện này nàng mới từ từ đi đến trước ban thờ.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng ngước mắt lên nhìn Thổ địa, suy nghĩ một chút: “Ta có thể ăn một cái không?”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Tất nhiên là sẽ không có ai trả lời nàng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh ho khẽ hai tiếng: “Nếu ngài không phản đối, vậy thì ta ăn nhé.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Vừa dứt lời, nàng liền đưa tay ra nhanh chóng cầm lấy một cái bánh bao, mở lớp giấy gói bên ngoài, há miệng cắn một miếng lớn, vừa cắn xong nàng liền đau khổ phun hết ra ngoài, bánh bao này đều đã thiu cả rồi.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng nôn oẹ thật lâu, khóc không ra nước mắt nhìn bánh bao trong tay mình, sau đó tức giận thả về chỗ cũ.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“Không ngờ một Thổ địa như ngài mà còn ăn bánh bao thiu.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng tìm một chỗ coi như sạch sẽ ngồi xuống. Vì lạnh, nàng còn kéo miếng vải trên ban thờ xuống đắp lên người.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng co rúm thành một đống, mở miệng nói nhảm: “Ta cũng không phải là người thảm nhất, đúng không?” Nàng ngẩng đầu nhìn Thổ địa: “Ngài xem, một Thổ địa như ngài mà cũng chỉ có thể ăn bánh bao, bọn họ không cúng cho ngài chút gà quay thịt quay gì đó hay sao?”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nói xong nàng bỗng trầm mặc, trong ngôi miếu Thành Hoàng chỉ có tiếng hô hấp của nàng, cùng với tiếng gió tuyết bên ngoài.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Tiếng gió tuyết quất từng nhát từng nhát vào trong trái tim nàng, những bông tuyết nhẹ như lông ngỗng kia cũng sẽ không hiểu được lòng người, chúng cứ thong thả rơi, sau đó nhuộm cả thế gian này thành một màu trắng, vùi lấp tất thảy.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Tuyết rơi lên cành lá, tuyết đọng dưới tàng cây, đâu đâu cũng là một màu trắng. Màu trắng này khiến Gia Ninh cảm thấy khủng hoảng, nàng bèn ôm lấy đầu gối mình.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Trước đây khi đi học, trong sách nói trăm họ đều không thích ngày tuyết rơi, hồi đó nàng không hiểu, còn hỏi Thái Tử ca ca: “Tại sao bọn họ không thích tuyết rơi? Ngày tuyết rơi thật đẹp biết bao nhiêu!”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“A Ninh, nếu như có tuyết thì chứng tỏ mùa đông này sẽ cực kỳ lạnh, dân chúng không chỉ phải mua than về đốt, mà ngày tuyết rơi vẫn sẽ phải ra cửa kiếm kế sinh nhai, rất khổ.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“Vậy ngày tuyết rơi không ra ngoài là được rồi, đến tiền mua than sưởi cũng không có sao?” Gia Ninh cau mày khó hiểu.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Than trong cung đốt hoài không hết, nhiều đến vô tận, ví dụ như cung điện của nàng đây đốt than liên tục suốt cả mười hai canh giờ, mà than kia nhất định phải là than trắng, nếu không sẽ có mùi khói, mùi khói sẽ làm nàng bị sặc.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Than thì có thể đắt bao nhiêu chứ?
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Bây giờ nàng đã biết rồi.
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh nhìn xuống tay mình, bàn tay đã bị đông cứng đến đỏ tím, sớm không còn thấy màu trắng nõn mịn màng lúc ban đầu. Nàng mím môi, đút tay vào trong áo, dùng nhiệt độ cơ thể mình làm ấm tay, chẳng qua người nàng cũng rất lạnh, không thể ấm áp hơn được bao nhiêu.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng ép mình ăn chiếc màn thầu vừa cứng vừa nguội, từ trước đến nay nàng chưa từng ăn qua đồ ăn nào khó ăn như vậy.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ăn màn thầu xong, Gia Ninh nằm xuống, nàng lấy toàn bộ y phục của mình ra đắp lên người, còn cuộn thành một đống.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Thật ra nàng không biết nàng có thể sống sót hay không, có lẽ ngày mai nàng sẽ không mở mắt ra được nữa. Nếu như có ai phát hiện ra thi thể của nàng, chắc cũng chẳng thể biết được đây chính là Công Chúa Gia Ninh đâu.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Dường như gió tuyết bên ngoài ngày một lớn hơn, gió Bắc gào thét, giống như một lưỡi dao sắc bén vô hình rạch lên cửa sổ của ngôi miếu Thành Hoàng, những lưỡi dao kia như có thể xông vào bất cứ lúc nào.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gia Ninh nhắm mắt lại, không biết qua bao lâu, nàng mới mơ màng ngủ.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng đã mơ một giấc mơ thật dài, trong mơ nàng thấy mình cũng đang nằm trong ngôi miếu Thành Hoàng rách nát này, nàng đang ngủ say, có người canh giữ ở bên cạnh nàng, một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp lẳng lặng nhìn nàng chăm chú.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Chủ nhân của đôi mắt này là ai?
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng muốn mở mắt ra nhìn thử, nhưng kiểu gì cũng không mở ra nổi.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
*
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Hôm sau, khi Gia Ninh mở mắt ra, ban đầu nàng yên lặng nằm một hồi, rồi mới ngồi dậy, thế mà nàng lại không bị chết rét.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nàng vội vàng thu dọn đồ đạc, trước khi đi còn hành lễ với Thổ địa: “Cám ơn ngài đã thu nhận ta một đêm, nếu như ta còn có dịp quay lại đây, nhất định ta sẽ mạ vàng toàn thân cho ngài, còn biến toàn bộ đồ cúng tế cho ngài thành vịt quay đầu heo.” Nàng hơi ngừng lại: “Nếu như ta mà chết, có thể gặp được ngài thì sẽ tự mình nói với ngài lời cám ơn.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nói xong, Gia Ninh liền đi ra khỏi miếu Thành Hoàng, chẳng qua nàng vừa mới mở cửa, đã nhìn thấy bên ngoài có người đang đứng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Người nọ đưa lưng về phía cửa miếu Thành Hoàng, trong tay cầm một chiếc ô, áo lông màu xanh thẫm rủ xuống đất, bông tuyết rơi lả tả lên ô của hắn.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Đại khái là nghe được động tĩnh đằng sau lưng, người kia quay người lại, gương mặt bên dưới tán ô là một gương mặt mà Gia Ninh hết sức quen thuộc, đôi mắt đào hoa trên gương mặt trắng lạnh nhìn thẳng vào nàng, nốt ruồi son nơi khoé mắt trở thành màu sắc diễm lệ nhất trên mặt.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Khi nhìn thấy rõ gương mặt kia của đối phương, ngay lập tức hô hấp của Gia Ninh ngừng lại.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ổ Tương Đình tới.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Phản ứng đầu tiên của nàng chính là tự hỏi liệu đối phương có nhận ra nàng hay không, nhưng nàng lập tức nghĩ thông suốt, nếu như Ổ Tương Đình không nhận ra nàng, vậy thì sẽ không tài nào xuất hiện ở chỗ này.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“A Ninh.” Hắn hé mở đôi môi đỏ mọng giống hoa hải đường, cất tiếng gọi tên nàng, rõ ràng giọng nói rất dịu dàng, nhưng ánh mắt của hắn lại khiến người ta sợ hãi vô cùng: “Chơi đủ rồi, nên về nhà thôi.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Cả người Gia Ninh khẽ run lên, nàng lặng lẽ lùi về sau, mặc dù đã sớm biết mình sẽ không trốn thoát được, nhưng đối diện với một Ổ Tương Đình đáng sợ như vậy, nàng chỉ muốn chạy trốn. Vì nàng biết nếu như Ổ Tương Đình bắt được nàng, có thể nàng sẽ rất thảm.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Nghĩ tới đây, Gia Ninh gần như không một chút do dự mà xoay người bỏ chạy, cả đời này nàng chưa từng chạy nhanh như vậy, nàng có thể nghe thấy rõ tiếng hít thở của mình, cũng sắp không nhìn thấy rõ hoàn cảnh xung quanh, nàng chỉ biết chạy về phía trước, nàng muốn chạy trốn Ổ Tương Đình.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Đột nhiên, Gia Ninh dừng bước, ánh mắt hoảng sợ nhìn người xuất hiện ở ngay trước mặt mình.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ổ Tương Đình vẫn che ô như cũ, thậm chí khoé môi còn nhếch lên thành một nụ cười, chỉ là nụ cười kia không chạm tới đáy mắt, hắn như đang trêu chọc nàng, giống như thợ săn trêu chọc con mồi vậy, thử xem nàng có thể trốn đi đến đâu.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Vì sợ hãi nên hai chân Gia Ninh trở nên mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, thân thể nàng không kìm được mà run rẩy.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Khi nghe được tiếng bước chân tiến lại gần, nàng đã cảm thấy như mình sắp không thở được.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Một chiếc ô che đi bông tuyết rơi xuống đầu nàng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Gương mặt xinh đẹp diễm lệ của Ổ Tương Đình cũng chậm rãi tiến lại gần mặt nàng, lông mi của hắn rất dài, cho nên mỗi khi hắn rũ mắt nhìn người khác, mọi cảm xúc trong mắt hắn như được thu lại. Nhưng nếu như cẩn thận nhìn kỹ, liền có thể thấy rõ sóng lớn mãnh liệt trong đáy mắt hắn.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Tuy bên ngoài bình tĩnh, nhưng dưới đáy biển sâu là dòng nước ngầm cuộn trào.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“Trốn không thoát, phải làm sao đây?” Ổ Tương Đình nhẹ giọng nói, thậm chí còn mang theo một nụ cười châm biếm, hắn đưa tay ra sờ khoé mắt Gia Ninh.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Ngón tay hắn thật lạnh, lạnh đến nỗi khi chạm phải da thịt nàng, khiến nàng có cảm giác như da thịt đều bị đông lạnh.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
“Ta đã cho nàng cơ hội, A Ninh, sau này nàng sẽ không còn cơ hội nữa.”
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Hắn chậm rãi nhếch môi, lúc này Gia Ninh mới phát hiện trước đây khi nàng thích Ổ Tương Đình, nàng cho rằng đối phương xinh đẹp giống một đoá hoa, nhưng bây giờ nàng mới ý thức được rằng, bên dưới đoá hoa này chính là xương trắng.
___BR_NEWLINE___
___BR_NEWLINE___
Xương trắng nở hoa, gặp con mồi của mình, từ từ đưa xúc tu tiến lại gần, bao vây nó, cuối cùng chiếm đoạt nó.
___BR_NEWLINE___
Chương
trước
Chương
tiếp
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected]
-
Đọc truyện
online,
đọc truyện
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
truyện mới
thuộc các thể loại đặc sắc như
truyện tiên hiệp
,
truyện kiếm hiệp
, hay
truyện ngôn tình
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
truyện xuyên nhanh
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
*
kiemtraphat.net
blog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
Email đăng nhập
Mật khẩu
Bạn chưa có tài khoản?
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
tại đây
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
[Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖













