Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quỷ Thiềm Nhả Vàng – Chương 3

Quỷ Thiềm Nhả Vàng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Mẹ, có con Kim Thiềm này chắc chắn sẽ mang lại tài vận lớn hơn cho chúng ta đấy!"

Tôi cười ngây ngô một cách khoa trương.

Mẹ tôi hoàn hồn, cũng giả vờ ra vẻ mụ mị vì tiền, thuận nước đẩy thuyền ôm lấy con Kim Thiềm.

"Được rồi được rồi, Kim Thiềm thì giữ lại."

Cậu cả cười tít mắt.

"Đúng rồi, Cảnh Ninh, nhớ mỗi tuần phải cho nó ăn máu.

"Phải là m.á.u người đấy!"

Mẹ tôi nghe thấy cần m.á.u người, sắc mặt liền thay đổi.

Tôi vỗ nhẹ mu bàn tay bà, ra hiệu bà yên tâm.

Sau đó quay sang nhìn vị gọi là "cao nhân" kia.

Lão già này mang đậm phong cách giang hồ bịp bợm.

Tôi quyết định ra tay từ lão trước, moi chút thông tin.

"Vị đại sư này, xin hỏi ngài tu hành ở ngọn núi danh tiếng nào vậy ạ?"

Tôi vừa nói lời nịnh nọt, vừa ngầm quan sát phản ứng của lão.

Lão già này quả nhiên thích nghe mấy lời này, vuốt râu bắt đầu khoác lác: "Bần đạo từ nhỏ tu hành ở Thiên Sư Phủ núi Long Hổ, gần đây mới xuống núi..."

Tôi cố nhịn xúc động muốn lườm nguýt.

Sao tôi không nhớ núi Long Hổ có nhân vật như lão nhỉ.

Tôi thầm mắng trong bụng, nhưng mặt vẫn tỏ ra vẻ vô cùng sùng bái.

Tôi liền truy hỏi: "Đại sư, vậy ngài chắc chắn biết Bùi Thiên Sư rồi nhỉ!"

"Bùi Thiên Sư?"

Lão già rõ ràng ngẩn ra một chút, đôi mắt đục ngầu đảo lia lịa.

Rõ ràng là chưa từng nghe qua cái tên này.

Tôi cố nín cười, giả vờ kinh ngạc hỏi:

"Đại sư, ngài tu hành ở núi Long Hổ, sao lại không biết Bùi Khánh Hòa Bùi Thiên Sư chứ? Chẳng lẽ..."

Tôi cố ý kéo dài giọng, lão già quả nhiên cuống lên.

"Cái này... bần đạo tu là đạo pháp ẩn thế, khác với những kẻ mua danh chuộc tiếng kia, danh hiệu Bùi Thiên Sư, chẳng qua chỉ là được đám phàm phu tục t.ử tung hô mà thôi!"

Tôi cười lạnh trong lòng:

"Được được được, dám sỉ nhục sư phụ tôi như thế!”

"Xem tôi chơi c.h.ế.t ông thế nào!"

4

Ngoài mặt tôi vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn mang theo ba phần kính nể:

"Đại sư quả nhiên là cao nhân thế ngoại, là bọn phàm phu tục t.ử chúng tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn!"

"Đại sư, vậy con Kim Thiềm này nên thờ cúng thế nào cho phải ạ?"

Mẹ tôi cẩn thận hỏi, sợ thất lễ với vị "cao nhân" này.

Lão già đảo mắt, giơ hai ngón tay đầy dầu mỡ ra xoa xoa vào nhau:

"Con Kim Thiềm này linh tính mười phần, cần dùng m.á.u của người thân cận nhất khai quang, mới có thể phát huy công hiệu lớn nhất."

Tim tôi thót một cái, lão già này quả nhiên không có ý tốt!

"Đại sư, cái này..."

Mẹ tôi lộ vẻ khó xử, không muốn tôi bị thương vì chuyện này.

Tôi nắm lấy tay mẹ, giả vờ thoải mái nói:

"Mẹ, không sao đâu, chỉ là tí m.á.u thôi mà.”

"Sức khỏe con tốt lắm, trích tí m.á.u còn giúp hoạt huyết hóa ứ ấy chứ!"

Tôi vừa nói vừa quan sát phản ứng của cậu cả và lão già.

Cậu cả rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn lão già thì lộ ra nụ cười nham hiểm khó phát hiện.

Hừ, đuôi cáo cuối cùng cũng lòi ra rồi nhé!

Tối hôm đó, tôi giả vờ phối hợp với "nghi thức khai quang" của lão già.

Thực tế lại lén bôi m.á.u gà đã chuẩn bị sẵn lên con Kim Thiềm.

Lão già giả bộ niệm một tràng thần chú, rồi đưa con Kim Thiềm cho mẹ tôi.

"Kim Thiềm đã khai quang, từ hôm nay trở đi, việc làm ăn của nhà các người nhất định tiền vào như nước!"

Lão già thề thốt đảm bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tôi nín cười nhận lấy con Kim Thiềm, cố tình làm ra vẻ mụ mị vì tiền.

Ôm con Kim Thiềm hôn một cái chụt: "Cảm ơn đại sư, cảm ơn đại sư!"

Tiễn lão già và cậu cả đi xong, tôi lập tức đóng cửa lại, ném con Kim Thiềm xuống đất.

Mẹ tôi lo lắng nhìn tôi.

"Cảnh Ninh, thật sự không sao chứ?"

Tôi vỗ vỗ cánh tay mẹ.

"Yên tâm đi mẹ, m.á.u của con là m.á.u âm, kết hợp với m.á.u gà con lén bôi lên, có thể khắc chế được con Kim Thiềm này."

Mẹ tôi gật đầu, sau đó khó hiểu nhìn tôi.

"Nhưng tên đạo sĩ kia ngay cả Bùi Thiên Sư cũng không biết, sao lại biết pháp thuật lợi hại thế này?"

Tôi dùng chân đá đá con Kim Thiềm.

Mẹ tôi nói đúng, tên đạo sĩ này quả thực chẳng biết cái gì.

Nhưng hắn lại biết loại âm thuật hại người này.

Sau lưng chắc chắn có người chỉ điểm.

Và lý do tôi không vạch trần bọn họ, còn giữ lại Quỷ Thiềm, chính là để lôi kẻ đứng sau màn ra ánh sáng.

Tôi liếc xéo con Kim Thiềm đang ngồi xổm trên mặt đất.

Toàn thân nó lấp lánh ánh vàng, trên lưng con cóc ghẻ lại cõng một chuỗi tiền đồng, nhìn kiểu gì cũng thấy quỷ dị.

Tôi hừ lạnh một tiếng.

"Muốn lấy mạng bà cô này để kiếm tiền, cũng không nhìn xem bà cô đây là ai!"

5

Việc buôn bán của quán trà sữa bùng nổ như núi lửa phun trào, nóng bỏng và sôi động.

Bây giờ từ sáng đến tối người xếp hàng đông nghịt, mẹ tôi cười đến mức không khép được miệng.

Ba ngày sau, cậu cả cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Ông ta lén lén lút lút trà trộn vào dòng người xếp hàng, nhưng vẫn bị tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Tôi vội vàng chạy vào trong quán dặn dò mẹ.

Sau đó lau sạch m.á.u trên con Kim Thiềm.

Rồi tự trang điểm cho mình thành bộ dạng "già nua xấu xí".

Lại vò đầu bứt tóc cho rối bù lên, trông chẳng khác gì con ác quỷ vừa bò lên từ dưới mộ.

Tôi nhìn mình trong gương cười một điệu cười tà mị.

Chuẩn bị bắt đầu diễn sâu.

"Ôi trời, con gái ơi, sao mấy hôm nay sắc mặt con kém thế này?"

Mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi, lập tức nói to hướng ra ngoài cửa.

Tôi yếu ớt xua tay:

"Không sao đâu mẹ, chắc tại hai hôm nay buôn bán đắt khách quá nên con mệt thôi."

Tôi cố tình ho khan vài tiếng, giọng khàn khàn nói:

"Mẹ, con thấy hơi lạnh, con muốn về phòng nằm một lát."

Nói rồi tôi bước đi xiêu vẹo vào phòng, vừa dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Quả nhiên, tôi vừa vào phòng thì giọng cậu cả đã vang lên.

"Chị, thế nào, em không lừa chị chứ!"

Giọng cậu cả mang theo sự đắc ý không thể che giấu.

Tôi nhìn qua khe cửa, thấy mẹ tôi vẻ mặt hớn hở, gật đầu lia lịa:

"Đúng đúng đúng, vẫn là cậu em trai tôi có bản lĩnh!”

"Con Kim Thiềm này đúng là bảo bối thật, từ lúc cậu mang đến, chuyện làm ăn trong quán ngày càng tốt, bận đến nỗi tôi sắp gãy cả lưng rồi đây.”

"Chỉ là..."

Mẹ tôi đổi giọng.

"Hai hôm nay con Cảnh Ninh trông người ngợm không được khỏe, cậu xem có thể nhờ đại sư xem giúp không.”

"Chị nghi là anh rể cậu quay về rồi!"

Cậu cả nghe xong, mắt sáng rực lên.

Nhưng vẫn giả vờ sốc, thở dài thườn thượt.

"Chị, chị nói cái gì thế! Anh rể đi lâu như vậy rồi, sao có thể..."

Cậu cả nhíu mày, làm ra vẻ đau lòng.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quỷ Thiềm Nhả Vàng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...