Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quý Nữ Khó Cầu – Chương 48

Quý Nữ Khó Cầu

Tác giả: Thiên Sơn Trà Khách
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nội tâm Hàn Nhạn chấn động, suy đoán của Dương Kỳ là ngụ ý chuyện này

của võ quán sẽ có thiệt hại vì nó có liên quan tới Thất Hoàng Tử. Nhưng

mà không phải bây giờ, Trần Thị Lang ba năm sao nếu mở một võ quán cho

nữ tử giống thế này, dĩ nhiên là không đạt được hiệu quả đến vậy. Chẳng

lẻ ngài ấy bây giờ đã nhìn ra gì điều gì rồi sao?

Nhưng mà nàng là một khuê nữ, ở trước mặt người ngoài không thể bày tỏ

chuyện chính sự của triều đình. Nàng nữa cười nữa không: "Lão tiền bối.

Đệ đệ của dân nữ..."

Dương Kỳ gắt gao nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu: "Ngươi chọn một ngày

nào đó dẫn hắn tới đây đi. Nếu như là một người thông minh, lão phu đây

cũng không keo kiệt đến nỗi có mấy quyền cước mà không được dạy cho

hắn.”

Hàn Nhạn phát hiện thái độ Dương Kỳ đối với nàng đã từ từ trở nên tốt

hơn, trong lòng cũng cảm thấy vui mừng. Vì thế từ trong túi lấy ra một

cái gối nệm: "Đây là tiểu nữ sai nha hoàn làm một cái gối nịt. Lão tiền bối suốt ngày tập võ khó tránh khỏi việc các ngón tay bị tổn thương.

Bây giờ đã là mùa đông, ông nội của tiểu nữ từng dùng cái này để giảm

bớt đau đớn, nếu các ngón tay không có vấn đề gì thì dùng cái này đặt ở

trên đùi cũng có thể chống lạnh. Thỉnh lão tiền bối nhận, không cần

khách sáo."

Dương Kỳ ngẩng ra, Cấp Lam đã mang cái gối đưa lên. Dương Kỳ vừa nhận

mới thấy là một chiếc gói da thỏ được làm từ vải xa tanh màu xanh xám,

đường may tỉ mỉ, không có hoa văn và màu sắc tươi đẹp nào khác, chỉ có

một góc là được sửa thành con Tỳ Hưu (1). Có thể nhìn thấy là chiếc gối

này được làm người từ người có lòng. Trong lúc nhất thời ông có chút bối rối.

Cả đời Dương Kỳ chưa bao giờ lập gia đình, dưới gối cũng không có đứa

con nào. Giờ giương mắt nhìn lại, thấy vóc dáng Hàn Nhạn nhỏ bé, dáng vẻ đáng yêu, nét mặt thận trọng và thông tuệ nhưng có chút không hợp với

tuổi thật. Trong lòng ông không khỏi cảm thán, nếu đứa bé vừa thông minh vừa thanh tú này là con gái của mình, thì ông sẽ biến nó thành trái tim của mình, là hòn ngọc quý trên tay, vì điều này mà kiêu ngạo và tự hào.

"Ngươi rất có tâm." Một lúc lâu sau, Dương Kỳ mới thở dài nói.

Hàn Nhạn đáp lễ lại: "Chỉ là bọn nha hoàn làm, tiểu nữ chỉ nói cũng

không dám tham công gì." Dừng một lát, nàng lại nói: "Một ngày là thầy,

suốt đời là thầy. Ngài là sư phụ của đệ đệ tiểu nữ, dĩ nhiên tiểu nữ đối với ngày cũng sẽ cung kính."

Dương Kỳ cười to: "Ta cũng chưa có đồng ý."

Tiểu Lý đứng ở một bên ngẩng người ra, Dương đại nhân nở nụ cười. Nhiều

năm rồi, ngoại trừ lúc cao hứng đặc biệt thì còn lại những lúc khác ngài đề không có dáng vẻ cười đùa tùy tiện như vậy. Nhưng mà hôm nay ngài

lại thoải mái đến vậy, ánh mắt của cậu không khỏi liếc về phía Hàn Nhạn, trong lòng như đang suy nghĩ gì đó.

Hàn Nhạn mỉm cười không nói.

Từ biệt Dương Kỳ, Hàn Nhạn tìm được Sài Tĩnh đang chờ trong sân nhỏ dành để huấn luyện. Cho dù lúc này, giữa hai người đã có quan hệ thầy trò,

nhưng mà khi nàng gặp Sài Tĩnh thì vẫn có chút rét run.

Sài Tĩnh bình tĩnh nhìn nàng nói: "Khi nào thì bắt đầu?"

Đây là hỏi nàng khi nào thì có thể bắt đầu dạy võ. Hàn Nhạn suy nghĩ, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Ngày mai."

Sài Tĩnh có chút ngạc nhiên, các vị tiểu cô nương đều không muốn học võ

công, ngoại trừ những thiên kim nhà Tướng. Bây giờ ở trong Kinh các nữ

tử đến võ quán giống như là thủy triều, có rất nhiều tiểu như nhao nhao

bắt chước. Có bao nhiều người muốn được học, không cần nói cũng biết.

Hàn Nhạn chọn nàng làm sư phụ đã là ngoài dự liệu, bây giờ nhìn nàng gắp gấp đến vậy rốt cuộc là vì sao?

Hàn Nhạn lại nói: "Sư phụ. Nhạn nhi có một yêu cầu hơi quá đáng?"

Sài Tĩnh nghe thấy cách gọi của nàng, vẻ mặt có chút khẽ động: "Nói đi."

"Người trong nhà Nhạn nhi không biết chuyện Nhạn nhi tập võ. Sư phụ có

thể mỗi ngày thức dậy vào sáng sớm canh năm, dạy võ cho Nhạn nhi ở sau

đỉnh núi thành Phía Tây không?"

Sài Tĩnh quay lại nhìn chằm chằm vào nàng, "Canh năm?"

Hàn Nhạn cuối đầu: "Đã quấy rầy mộng đẹp của sư phụ. Thật hổ thẹn."

"Vô sự." Sài Tĩnh thu hồi cảm xúc, "Người tập võ không có mộng đẹp, chỉ là sợ ngươi chịu khổ thôi."

Hàn Nhạn thở dài một tiếng: "Nếu như chịu khổ có thể giữ được mạng, cả đời khổ có gì mà phải ngại?"

Lời vừa nói ra, Sài Tĩnh cảm thấy có chút kinh ngạc, trên mặt cũng biểu

hiện ra cảm xúc. Chỉ là nhìn thấy tiểu cô nương này gương mặt sáng sủa,

mà cảm thấy mình nhìn không thấu.

"Như vậy thì ngày mai gặp." Im lặng một lúc, Sài Tĩnh gật đầu với Hàn Nhạn, sau đó xoay người rời đi.

Hàn Nhạn nhìn bóng của nàng lẩm bẩm nói: "Vị sư phụ này, thật là... đặc biệt."

Cấp Lam nói: "Nhìn rất đáng sợ. Tiểu thư, người thật sự muốn để nàng dạy võ sao?"

Hàn Nhạn lắc đầu: "Có gì đáng sợ, chỉ là một người từng trải thôi. Hai

em phải nhớ, chuyện này không thể để cho bất luận người nào biết, kể cả

ma ma cũng không được nói." Nhất định Trần ma ma sẽ không đồng ý, nhất

là khi nàng lại chọn người sư phụ như vậy.

Cấp Lam gật đầu liên tục, nhưng mà Thu Hồng không nhịn được lại nói: "Tiểu thư, vì sao lại gấp gáp đến vậy?"

Hàn Nhạn nhìn về nơi xa nói: "Thu Hồng, rất nhanh sẽ tới giao thừa thôi?"

Cấp Lam nhanh mồm nhanh miệng nói: "Còn hai mươi ngày nữa. Tiểu thư có nên mua sắm một ít quần áo và trang sức mới không?"

Hàn Nhạn cười ảm đạm, "Không cần đến lúc đó tự nhiên sẽ có một phần đại lễ cho ta."

Cấp Lam có chút khó hiểu, nhưng mà thấy Hàn Nhạn không muốn nói nên đành thôi. Thu Hồng chú ý vẻ mặt của Hàn Nhạn đột nhiên trở nên rất kỳ lạ,

như là rời vào trong hồi ức, mà cũng không phải là hồi ức tốt đẹp gì.

Con ngươi chợt lóe lên vẻ thống khổ, sau đó tràn đầy lạnh lùng. Dường

như mọi chuyện trên thế gian này không còn quan trọng nữa. Hận ý như ẩn

như hiện này giống như là một loại ảo giác, chớp mắt lại là không thấy

rồi.

Hận?

Cùng một ngày vào Đại Tông năm mười ba, vào đêm tất niên, Trang Hành

Nhạn và Trang Ngữ Sơn lên núi bái Phật trở về. Nhân lúc còn sớm bọn họ

và Chu thị ngồi xe ngựa đi dạo hội Hoa Đăng. Không ngờ lại gặp sơn tặc,

Trang Hàn Nhạn bất hạnh bị bắt, Trang Ngữ Sơn may mắn chạy thoát. Chu

thị báo quan, quan phủ phong tỏa cả thành truy lùng hai ngày hai đêm

cuối cùng Chu thị và thị vệ đã dẫn Trang Hàn Nhạn về Trang phủ. Sơn tặc

một lưới bị bắt hết.

Trong lòng Hàn Nhạn trở nên lạnh lùng, ngày đó nàng vĩnh viễn cũng sẽ

không quên, nàng bơ vơ không nơi nương tựa. Sau đó nhìn thấy người thân

thì toàn tâm toàn ý ỷ lại. Đêm người sắp xếp mọi chuyện trở thành ân

nhân của mình, đối đãi thiệt tình, cũng không nghĩ mình bị ngươi khác

đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Nhờ Chu thị dặn dò với quan phủ. Cho nên quan phụ mới tận tâm tận lực

làm cho toàn thành trên dưới đều biết chuyện Trang tứ tiểu thư Trang phủ bị sơn tặc bắt đi. Từ đó về sau, các quý phụ nhân muốn chọn thê tử cho

con trai của mình sẽ không nghĩ tới Trang tứ tiểu thư. Thanh danh nữ tử

đã bị hủy, còn ai muốn nữa?

Con ngươi của Hàn Nhạn cụp xuống, người quản lý Kinh Thành này là Doãn

Tri Phủ. Bởi vì hết lòng trung thành mà được Trang Sĩ Dương khen ngợi,

con đường làm quan được phong lên làm ngũ phẩm, cũng coi như là công đức viên mãn rồi. Nếu không phải nàng lệnh cho Cấp Lam lén đi hỏi thăm,

thì không biết hóa ra Doãn Tri Phủ và Chu thị là bà con xa. Chỉ e là mọi người ở trong Kinh này chỉ xem đây là chuyện trùng hợp mà thôi.

Chu thị đúng là không để cho chính mình chịu thua thiệt. Một mũi tên đã

bắn mấy con điêu rồi hả? Chuyện sơn tặc, phá hủy thanh danh của nàng, ở

trước mặt mọi ngươi thì được dán cho cái danh kế mẫu hiền lành, lấy được sự tin tưởng của nàng, lại còn tự mình bắt tay với bà con họ hàng của

mình.

Cho nên Hàn Nhạn mới phải vội vả đi tìm sư phụ. Bởi vì, nàng không còn thời gian nữa rồi.

Chú thích:

(1) Tì hưu (貔貅): con gấu trắng (bạch hùng), một giống thú rất mạnh, cho nên đời xưa các dũng sĩ gọi là tì hưu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quý Nữ Khó Cầu
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...