Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quý Nữ Khó Cầu – Chương 26

Quý Nữ Khó Cầu

Tác giả: Thiên Sơn Trà Khách
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Nhạn cứ ngẩn người nhìn, không bao lâu thì tuyết bắt đầu rơi.

Bông tuyết rơi lên đầu và vai của nàng, trong lúc này bóng dáng người nọ lại có chút mơ hồ. Hàn Nhạn không dám làm gì, đối phương đã phát hiện

ra nàng. Trong lúc nhất thời, nàng chỉ có thể đứng ngây ngốc tại chỗ,

không biết nên làm điều gì.

Không biết ai đã san phẳng nền tuyết đặc, cắt tỉa những đóa mai này?

Chỉ biết rằng, giờ phút này hoa tuyết rơi lả lướt, lại thêm hoa mai màu

đỏ làm điểm nhấn. Nếu không phải người đang đứng đó là một người không

quen biết, thì thực sự là một cảnh tượng tuyệt đẹp.

Chỉ tiếc là nhân vật chính lại không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp

này, qua khoảng thời gian bối rối, bây giờ Hàn Nhạn đã dần tỉnh táo lại. Người đó xuất hiện ở đây, hoặc là hắn là người ở trong cấm địa này,

hoặc là thân phận của người đó đã cao đến mức ngay cả cấm địa cũng không thể ngăn cản.

Hàn Nhạn cúi đầu suy tư, rõ ràng là đối phương đã phát hiện ra nàng,

nhưng mà cũng không hề động đậy gì, chẳng lẽ hắn ta muốn tha cho nàng

sao?

Hàn Nhạn chần chờ, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Cho dù đối phương là ai, bây giờ chạy mới là thượng sách. Đang muốn nhấc chân bỏ chạy, thì nghe

thấy tiếng động phát ra từ đằng sau.

Hàn Nhạn liền hồi hộp, tại sao lại còn có người khác?

Đây là một khu rừng mai đỏ rộng lớn, nhìn mấy cây mai thôi cũng đủ rậm

rạp rồi. Nhưng mà cũng không che hết được bóng dáng của Hàn Nhạn. Huống

hồ bây giờ trời đang có tuyết, dáng vẻ của Hàn Nhạn trông rất bắt mắt.

Hàn Nhạn cảm thấy rất hoảng hốt, ngẩng dầu lên nhìn về phía cung điện

kia, góc tường có thể giấu kỹ nàng, đúng rồi, người vừa rồi đang đứng

ngây góc rẽ mà.

Hàn Nhạn cảm thấy lo lắng, liệu người đó có phải cùng một bọn với đám

người vừa rồi không, còn người phía sau nữa? Nếu đúng là cùng một bọn

thì kết cục của nàng chỉ có một. Nếu không phải thì nàng nên làm thế

nào?

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, đang đi tới gồm có hai người, một

nam một nữ đang nói chuyện với nhau, còn ở phía cung điện chỉ có một

người. Hàn Nhạn cắn răng, đi về phía cung điện.

Bóng dáng đang đứng ở phía cung điện không hề có phản ứng gì, hình như

không chú ý tới Hàn Nhạn, cũng không chú ý tới đôi nam nữ kia. Vẫn đứng

dưới cây mai như cũ.

Càng đến gần, trong lòng Hàn Nhạn càng lo lắng, còn bên kia đôi nam nữ

đã thâm sâu đi về phía rừng mai. Hàn Nhạn chỉ dám cúi đầu đi về phía

trước. Nhìn thấy đôi giày quan mạ vàng đây quý giá cách mình vài bước.

Hàn Nhạn cực kỳ khẩn trương, bở vì người đang đứng trước mặt cô đang tản ra khí lạnh và ánh mắt cực kỳ sắc bén. Giờ phút này, Hàn Nhạn cả đầu

cũng không dám ngẩn lên.

Thật là, nàng không thể ngờ, phía sau truyền tới âm thanh r//ê//n rỉ của đôi nam nữ, âm thanh này giống như vừa đau khổ lại vừa sung sướng. Âm thanh r//ê//n rĩ của nữ nhân và tiếng thở dốc của nam nhân đang gầm thét, cực kỳ

khó nhịn. Hàn Nhạn lập tức hiểu được, sau vài giây, gương mặt nhỏ nhắn

liền đỏ ửng.

Trước khi xuất giá, Trần ma ma có lấy vài cuốn sách cho nàng xem. Bởi vì Trần ma ma muốn nàng phải bắt được tâm của Vệ Như Phong, cho nên mới

nói mọi chuyện rõ ràng với nàng, thậm chí còn tìm vài tượng gỗ để làm

mẫu. Bây giờ Hàn Nhạn hiểu rõ âm thanh này thể hiện điều gì, nghĩ đến Vệ Như Phong, sắc mặt của Hàn Nhạn lặp tức trắng nhợt. Ngay sau đó, thì

càng lo lắng hơn.

Nữ nhân trong cung, trừ bỏ các phu nhân và tiểu thư đang dự tiệc, thì

còn lại đều có thể nói là nữ nhân của Hoàng Thượng. Lúc này Hoàng Thượng và các nam nhân đang ở khu vực săn bắn, còn nam nhân này lại dám giang

díu với nữ tử. Bất luận nữ tử này có phải là nữ nhân của Hoàng Thượng

hay không, thì đều mắc phải tội thông d//â//m. Nếu như nàng bị phát hiện,

nhất định chỉ có một con đường chết. Nếu như thân phận của nam nhân đó

cao quý, còn nữ nhân đó là người ngoài cung, hôm nay hai người họ thông

gian với nhau bị Hàn Nhạn biết được, thì nàng chỉ có thể gả cho nam nhân đó mà thôi!

Vận mệnh của nữ tử là vậy, nhất là con gái nhà quyền quý, từng bước đi

cũng không được sai sót. Thói đời lắm gian khổ, không nghĩ tới hôm nay

Trang Ngữ Sơn lại làm cho nàng gặp phải tình huống khó khăn đến thế này!

Đôi nam nữ đó không biết tại sao lại làm chuyện đó ở đây, càng ngày càng đi gần về phía của nàng, nếu đi thêm vài bước nữ, có khả năng sẽ nhìn

thấy Hàn Nhạn.

Hàn Nhạn vừa hận vừa vội, nhìn thoáng qua người nọ, đột nhiên trong lòng đầy chấn động.

Từ lúc bắt đầu tới giờ, người này không hề kích động gì cả, cứ đứng im

như vậy. Mặc dù nhìn thấy Hàn Nhạn đi tới, cũng không có phản ứng gì.

Hàn Nhạn có chút chột dạ, vẫn không dám ngẩn đầu. Nhưng mà nhìn thấy đôi giày của người này, thì nàng lặp tức biết rõ người nam nhân này thân

phận rât cao quý, nàng không thể trêu trọc. Chỉ là bây giờ họ đang ở

chung một thuyền, mà tình hình bây giờ đang rất cấp bách!

Hắn ta bình tĩnh đến như vậy, chẳng lẻ không sợ gì sao?

Hắn không sợ, nhưng nàng sợ!

Nàng bây giờ là một người không được sủng ái, chỉ có duy nhất là thân

phận con của chính thê, còn người này thì thân phận không cần nói tới.

Bây giờ nếu nàng bị phát hiện, hoặc là nàng bị giết chết, hoặc là phải

gả cho tên gian phu kia. Bất luận kết cục là như thế nào, nàng đều không muốn!

Dựa vào cái gì mà người khác phạm sai lầm lại bắt nàng gánh chịu. Kiếp này, nàng không muốn chết trong tay của Trang Ngữ Sơn!

Nàng không cam lòng!

Cũng không biết dũng khí từ đâu tới, lúc tiếng bước chân càng ngày càng

gần. Nàng vén vạt áo choàng của nam nhân bên cạnh, rồi chui vào.

Sau khi chui vào rồi nàng mới cảm thấy hối hận, tên nam nhân này tỏa ra

khí lạnh đến thấu xương. Làm cho nàng muốn bị đông thành băng rồi.

Cùng lúc đó, nàng mới cảm thấy sợ. Vào lúc gấp rút, liệu tên nam nhân

này có thể ứng phó không, nàng không thể để mình bị lộ, nên mới gấp gáp

chui vào trong áo khác của hắn. Nhưng mà nàng không rõ hắn là địch hay

bạn, hắn hoàn toàn có thể dùng một tay kéo nàng ra. Mà nàng lại dám làm

ra chuyện lớn mật như vậy, dám áp sát thân thể của nam nhân. Mùi vị nam

tính đặc thù xông vào mũi nàng, mang theo một vào sự tao nhã và mùi của

cây trúc. Làm cho trống ngực của Hàn Nhạn đập thình thịch.

Hàn Nhạn đang kề sát trên người đối phương cảm giác được là đối phương

đang rất giận dữ, cảm thấy có chút tuyệt vọng, nghĩ tới chuyện bị đá

văng ra, thân thể có chút phát run.

Chỉ là trong chốc lát, đột nhiên nam nhân đó đưa một tay đỡ ở phía sau

lưng của nàng, làm nàng áp sát vào người của hắn. Tiếp theo rất chính

xác mà níu chặt lấy gáy của nàng, rồi phi thân lên. Hàn Nhạn cảm thấy cả người nhẹ đi, đưới chân không cảm nhận được gạch đá, sợ tới mức ôm chặt lấy quần áo của nam nhân đó, mắt cũng không dám mở. Thân thể đang treo ở trên không, tim của nàng đập rất nhanh, nhưng chỉ trong giây lát, cả

người nàng đã đứng ở trên mặt đất.

Bây giờ nàng không dám làm gì cả, chỉ cuộn người ở trong áo khác của ai

đó. Nhưng mà nơi này cũng rất ấm áp, chỉ có đều là mọi thứ đều tối thui, vừa rồi xẩy ra chuyện gì?

Từ trên đỉnh đầu nàng nghe thấy âm thanh vừa trong trẻo lại vừa lạnh

lùng và còn động lòng người truyền tới. Nó như là một loại rượu thượng

hạng, làm cho trái tim nàng hơi rung động,

"Vẫn chưa chịu ra?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quý Nữ Khó Cầu
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...