Quy Luật Dục Vọng – Chương 4
Quy Luật Dục Vọng
"Nhìn anh này." Tuấn Tú nhéo cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào anh. Lực tác động của anh ngày càng mạnh. Thanh Ngọc cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão, chỉ có thể bám chặt lấy anh. Khoái cảm dâng trào nhanh chóng, cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc đang dâng lên trong cơ thể.
"Tuấn Tú... em muốn..." Cô r//ê//n rỉ từng hồi.
"Anh biết," anh thở hổn hển, ấn ngón tay cái vào Âm huyệt của cô và xoa bóp nhanh chóng.
Cao trào ập đến dữ dội, Thanh Ngọc hét lên và co thắt Âm huyệt, Tuấn Tú xuất tinh vào bên trong cô, tinh dịch nóng hổi của anh tràn vào nơi sâu nhất của cô. Hai người run rẩy ôm nhau, mồ hôi và dịch thể hòa quyện vào nhau.
Tắm xong, Tuấn Tú giúp cô sấy tóc, động tác nhẹ nhàng như đang chăm sóc một báu vật. Thanh Ngọc mặc chiếc áo sơ mi trắng, gấu áo chỉ che ngang hông, để lộ đôi chân dài miên man. Cô đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra quang cảnh thành phố Hồ Chí Minh buổi sáng, Tuấn Tú ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.
"Em đói không? Anh đã gọi đồ ăn sáng rồi." Anh nói.
Đọc truyện cao H giúp giảm căng thẳng nhanh chóng mà không một liều thuốc nào, bạn có thể kiểm chứng qua tường trang truyện bạn đọc. Giúp chúng ta cân bằng cảm xúc lấy lại năng lượng tích cực để có thể phát triển bản thân mỗi ngày.
Thanh Ngọc gật đầu, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Quần áo của anh..."
"Anh đã gửi chúng đi giặt khô rồi. Chiều nay mới về." Anh luồn tay vào gấu áo cô, vuốt ve bờ hông mịn màng. "Hôm nay em nên mặc cái này."
Bữa sáng được dọn lên giường trái cây tươi, trứng Benedict và sâm panh. Thanh Ngọc ngồi xếp bằng trên giường, cổ áo mở, để lộ xương quai xanh và một phần nhũ hoa. Ánh mắt của Tuấn Tú khiến cô vừa ngại ngùng vừa hài lòng một cách kỳ lạ.
"Chiều nay có cuộc họp," cô nói, nhấp một ngụm sâm panh. "em phải tham dự."
Tuấn Tú nhướn mày. "Em chắc mình có thể đi được chứ?"
"Một cuộc họp với nhà đầu tư," cô trừng mắt nhìn anh. "Dự án khoảng 2 tỷ."
"Tối nay thì sao?" Ngón tay Tuấn Tú vòng quanh đầu gối cô. "Em rảnh không?"
Thanh Ngọc đặt ly sâm panh xuống và đột nhiên ngồi lên đùi anh. Tuấn Tú nhướn mày ngạc nhiên, rồi mỉm cười ôm eo cô. Cô mặc áo sơ mi của anh, không mặc gì bên trong. Anh cảm nhận rõ ràng hơi ấm ẩm ướt từ Âm huyệt cô áp vào hạ bộ.
"Tùy thuộc vào màn trình diễn của em," cô nói, bắt chước giọng điệu đùa cợt thường ngày của anh. "Nếu anh có thể đưa em đến cuộc họp đúng giờ..."
Tuấn Tú cười, lăn người lại và ghì chặt cô xuống. "Chấp nhận thử thách."
Hai giờ chiều, Thanh Ngọc bước vào phòng họp, mặc bộ vest mà trợ lý của Tuấn Tú đã gấp rút gửi cho cô. Bộ vest xanh đậm ôm sát cơ thể tuyệt đẹp của cô, chiếc váy bút chì dài đến đầu gối tôn lên đường cong hoàn hảo của hông cô. Chỉ có cô biết làn da bên dưới váy vẫn còn hằn dấu hôn của Tuấn Tú, và mỗi khi ngồi xuống, cô lại cảm thấy hơi đau ở phần dưới.
Giữa cuộc họp, điện thoại của cô rung lên. Đó là tin nhắn của Tuấn Tú: "Anh đã t//h//ủ d//â//m khi nghĩ đến em trông như thế này. Có tinh dịch của anh ở cúc thứ ba áo vest của em kìa."
Ngón tay run rẩy của Thanh Ngọc suýt làm đổ ly nước quả nhiên, ly hơi ẩm ướt. Cô ngước lên nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Tuấn Tú qua cửa sổ kính phía sau phòng họp. Anh mặc một bộ vest bảnh bao, trông như một luật sư tài giỏi, và chỉ mình cô mới thấy được ánh mắt rực lửa của anh ta.
Một tin nhắn khác đến: "7 giờ, nhà tôi. Không được phép mặc đồ lót."
Sau cuộc họp, Thanh Ngọc vào phòng vệ sinh quả nhiên có một vệt ướt nhỏ li t//i trên khuy áo. Cô đỏ mặt, lấy khăn ướt lau đi. Hình ảnh phản chiếu trong gương cho thấy đôi má ửng hồng và ánh mắt lấp lánh chưa từng thấy của cô.
Đúng bảy giờ, cô đứng trước căn hộ của Tuấn Tú, trần truồng bên trong chiếc áo lụa, theo chỉ dẫn. Vừa mở cửa, cô đã bị kéo vào một cái ôm nồng nàn. Tuấn Tú hôn cô không ngớt, tay đã luồn vào dưới váy cô để xác nhận sự đồng ý của cô.
"Ngoan lắm," anh tuyên bố, hài lòng khi thấy cô thực sự không mặc đồ lót, những ngón tay anh luồn thẳng vào âm huyệt đã ẩm ướt của cô.
Thanh Ngọc áp sát vào tường tiền sảnh, hai chân quấn quanh eo anh. Tuấn Tú cởi thắt lưng, thả côn thịt cứng ngắc đau nhức của mình ra và đ//â//m thẳng vào cơ thể đã được chuẩn bị sẵn của cô. Lần này, không có màn dạo đầu, không có sự dịu dàng, chỉ có giao hợp thuần túy, đầy thú tính.
Họ đi từ cửa ra vào phòng khách, cuối cùng dừng lại trước cửa sổ kính suốt từ sàn đến trần. Tuấn Tú bảo cô cầm ly bằng cả hai tay và tiến vào từ phía sau. Cảnh đêm thành phố Hồ Chí Minh lấp lánh dưới chân cô, Thanh Ngọc nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương tóc tai bù xù, môi sưng phồng, váy vén lên đến eo, và từ phía sau, cơ thể cường tráng của Tuấn Tú đang đập vào cô.
"Thấy tòa nhà kia không?" Tuấn Tú thở hổn hển, chỉ tay về phía một công trình sáng đèn ở phía xa. "Văn phòng của anh ở tầng cao nhất. Ngày mai anh sẽ t//h//ủ d//â//m ở đó, nhìn về phía này, tưởng tượng mình đang làm tình với em."
Tuấn Tú tấn công càng mạnh mẽ tự nhiên làm cho cô cũng nhiệt tình đáp lại. Cô ôm lấy cổ của anh, một bên cuồng dã r//ê//n rỉ, một bên nhiệt tình nhấp mạnh cặp mộng tròn trịa, làm cho gân guốc cự vật va vào âm động khi kết hợp càng mạnh mẽ và sâu hơn. Thân thể mê người của cô nhanh chóng được đưa lên tới đỉnh.
Chính là tư thế này không mang lại khoái cảm lớn nhất. Cho nên anh liền đẩy cô ngã ra, đè lên trên người cô bạo lực tấn công như một con hùng sư đang tức giận. Khi thế thật là làm cho người ta sợ hãi, côn thịt hoạt động với một tốc độ kinh nhân.
--------------------------------------------------













