Quy Luật Dục Vọng – Chương 2
Quy Luật Dục Vọng
Ngọc không nhịn được r//ê//n rỉ khi những đợt khoái cảm dâng trào qua vùng nhạy cảm chưa từng được chạm đến của cô.
Tuấn Tú bế cô lên, đặt lên chiếc giường lớn giữa phòng. Anh quỳ xuống giữa hai chân cô và từ từ kéo quần lót của cô xuống. Thanh Ngọc vô thức khép hai chân lại, nhưng anh nhẹ nhàng tách chúng ra.
"Đừng căng thẳng, để anh xem nào." Giọng anh dịu dàng và quyến rũ.
Âm huyệt của Thanh Ngọc hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, môi Âm huyệt hồng hào khép chặt, chỉ còn sót lại vài sợi lông mu thưa thớt. Tuấn Tú nhẹ nhàng tách môi Âm huyệt của cô ra, để lộ lớp thịt ẩm ướt mềm mại bên trong.
"Một cái lỗ nhỏ xinh đẹp như vậy, sắp thuộc về anh rồi," anh thì thầm, cúi xuống l//i//ế//m láp Âm huyệt của cô.
Thanh Ngọc kinh ngạc hét lên, một khoái cảm cô chưa từng trải qua, như một luồng điện chạy khắp cơ thể. Lưỡi của Tuấn Tú khéo léo kích thích những điểm nhạy cảm nhất của cô, hai ngón tay luồn vào trong khe hẹp, chậm rãi ra vào. Cơ thể cô như bốc cháy, một luồng nhiệt nóng rực bốc lên từ bụng dưới, và sự ẩm ướt không ngừng chảy ra, làm ướt đẫm ngón tay anh.
"A... Tuấn Tú... Em cảm thấy thật kỳ..." Cô bất lực vặn vẹo, những ngón tay bấu chặt vào ga trải giường.
"Em sắp ra rồi, cưng à, thư giãn và tận hưởng đi," anh nói, tăng tốc chuyển động của ngón tay và lưỡi.
Đột nhiên, một làn sóng khoái cảm mãnh liệt bùng lên, cơ thể Thanh Ngọc run lên dữ dội, cô hét lên vì lần lên đỉnh đầu tiên. Âm huyệt cô co thắt dữ dội, siết chặt ngón tay Tuấn Tú, và nước hoa tuôn ra.
Tuấn Tú đợi cơn cực khoái lắng xuống, mới đứng dậy và cởi bỏ phần còn lại của quần áo. Côn thịt cương cứng hoàn toàn, cứng ngắc, đầu côn thịt đỏ tím lấp lánh ẩm ướt. Thanh Ngọc nhìn nó với vẻ vừa mong đợi vừa sợ hãi.
"Liệu có đau không?" cô thì thầm.
Tuấn Tú hôn lên trán cô. "Lần đầu tiên luôn đau, nhưng anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng." Anh bóp thêm chất bôi trơn vào côn thịt, rồi dang rộng hai chân cô. "Hít thở sâu và thư giãn."
Khi đầu côn thịt ép vào lối vào ẩm ướt của cô, cơ thể Thanh Ngọc cứng đờ vì căng thẳng. Tuấn Tú chậm rãi đẩy vào, đầu côn thịt đồ sộ kéo căng lối đi hẹp chưa từng được xâm nhập.
"A! Đau quá!" Thanh Ngọc kêu lên đau đớn khi màng trinh bị rách, móng tay cào vào lưng anh.
Đọc truyện cao h có thể là một cách tuyệt vời để thư giãn sau một ngày dài. Những bộ phim hấp dẫn không chỉ mang lại tiếng cười mà còn giúp bạn thoát khỏi những lo toan thường nhật. Qua từng trang truyện, bạn sẽ cảm nhận được niềm vui và sự lạc quan, từ đó tạo động lực cho bản thân tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống.
Tuấn Tú dừng lại, để cô thích nghi với sự căng giãn. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô và thì thầm: "Sẽ sớm thôi, cố chịu đựng nhé." Khi hơi thở của cô đã đều đặn trở lại, anh tiếp tục đẩy cho đến khi toàn bộ chiều dài côn thịt hoàn toàn nằm gọn trong cô.
Thanh Ngọc cảm thấy được lấp đầy, thậm chí còn đau nhói. Côn thịt của Tuấn Tú co giật trong cô, sức nóng kinh ngạc. Anh bắt đầu thúc chậm rãi, mỗi lần rút ra, lại mang theo một chút máu trinh nguyên, và mỗi lần tiến vào, khiến cô vừa đau đớn vừa thỏa mãn lạ thường.
Dần dần, cơn đau nhường chỗ cho một khoái cảm lạ lẫm. Tuấn Tú tìm thấy điểm nhạy cảm của cô và cố tình xoa nắn. Tiếng r//ê//n rỉ của Thanh Ngọc chuyển từ đau đớn sang khoái cảm, hai chân cô vô thức quấn quanh eo anh.
"Được rồi, theo cảm giác của em," Tuấn Tú thở hổn hển, tăng tốc độ thúc đẩy. Côn thịt anh ra vào âm huyệt chật hẹp của cô, phát ra tiếng nước mị tình.
Hai thân thể trần truồng trên đó như vệt màu lạ vẩy lên, cho cả bức tranh nhuốm màu nhục cảm. Tuấn Tú đặt Thanh Ngọc ở dưới rồi vùi mặt trên khuôn ngực nõn nà của em. Anh miết qua miết lại 2 má trên vùng da mềm mại căng bóng, hết bên này đến bên kia như muốn khắc ghi thật sâu cảm giác này.
-Ư…anh…Thanh Ngọc cho anh hết đó… Uhm…nữa đi anh…yêu em thật trọn vẹn nào…
Cô vò rối tung đầu tóc của anh và áp sát nó nơi ngực, cảm giác buồn, ngứa không khiến cô khó chịu chút nào mà lại càng khao khát. Cô thúc giục anh tiến bước nhanh hơn.
-Anh…bóp mạnh nữa lên…vâng đúng rồi dùng lưỡi, dùng răng… ôi…em thích lắm… ư hư…
Ngọn lửa cuồng nhiệt ấy cháy tràn sang Tuấn Tú, anh trở nên say mê và vồn vã, vừa dùng tay nắn bóp vừa dùng môi lưỡi l//i//ế//m m//ú//t nhiệt tình không bỏ sót bất cứ đâu. Đôi nhũ hoa tròn căng cứ hết phồng lên lại xẹp xuống, màu da nhũ hoa cũng từ trắng chuyển sang hồng, còn hai núm nhũ hoa con con thì cương lên rồi săn lại. Khoái cảm ồ ạt nối tiếp nhau như từng đợt sóng, khiến Thanh Ngọc chỉ còn biết quằn quại, r//ê//n siết, lâu lâu ưỡn cong người để ép sát hơn nữa miệng anh trên nhũ hoa cô.
Chỉ bấy nhiêu thôi với Thanh Ngọc dần không đủ, em muốn khăng khít nữa, muốn hòa vào làm một với anh. Vì thế cô để cho đôi tay mình lướt trên da thịt anh khám phá. Cô vuốt ve khuôn ngực rộng rãi, mơn trớn trên vùng eo bụng gồ ghề những khối cơ. Và đây rồi, cô vừa tìm thấy thứ mà cô muốn chạm vào nhất.
Khúc thịt cứng rắn giữa 2 chân anh thật hùng dũng, nó gân guốc, nóng hổi và khẽ giật nhẹ trong tay cô. Cô nhìn anh, đôi mắt như hỏi thăm, nhưng đôi tay chưa cần đồng ý đã siết nhẹ. Người anh căng lên, đôi mắt lim dim, miệng r//ê//n khẽ.
Thanh Ngọc cảm thấy một cơn cực khoái khác sắp đến, mãnh liệt hơn lần trước. Cơ thể cô cong lên, âm huyệt co thắt dữ dội, kẹp chặt lấy côn thịt của Tuấn Tú. Sự kích thích khiến anh không thể chịu đựng được nữa. Sau vài cú thúc mạnh mẽ, anh đưa tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô.
Hai người ôm nhau thở hổn hển, mồ hôi hòa quyện vào nhau. Tuấn Tú cẩn thận rút ra, một dòng tinh dịch pha lẫn máu chảy ra. Anh lấy khăn lau sạch sẽ cho cô, động tác nhẹ nhàng như đang chăm sóc một báu vật.
"Em ổn chứ?" anh hỏi, vuốt ve má cô. Thanh Ngọc gật đầu. Tuy phần thân dưới vẫn còn hơi đau, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Cô nhìn vào mắt Tuấn Tú, chợt nhận ra đây không chỉ là một cuộc ân ái thông thường, mà đã có điều gì đó thay đổi giữa hai người, không thể quay lại như trước.
Dường như Tuấn Tú cũng nhận ra điều này, nhưng anh chỉ hôn lên trán cô rồi kéo cô vào lòng. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố Hồ Chí Minh vẫn sáng trưng, nhưng đối với họ, đêm nay đã hoàn toàn thay đổi tất cả.
--------------------------------------------------