Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quy Đức Hầu Phủ – Chương 2

Quy Đức Hầu Phủ

Tác giả: Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tỷ muội trong nhà còn chưa ghé nội viện của Hứa Song Uyển, nha hoàn trong phòng mẫu thân đã tới báo rằng cữu mẫu Tằng gia cùng các biểu tỷ muội đến, nàng mau đi gặp họ.

Trước đây, nhị biểu ca Tằng gia cũng là một trong những người cầu hôn Hứa Song Uyển. Tuy nhiên, nhị biểu ca chưa cưới vợ mà người trong phòng của hắn đã sinh một đứa con trai. Lão tổ mẫu Tằng gia yêu thương thứ tôn, khi bàn chuyện gả Hứa Song Uyển với Hứa Tằng thị cũng hàm ý muốn nàng làm một mẹ cả tốt, để đứa cháu bà ta được nuôi dưới danh nghĩa của nàng. Tằng lão phu nhân còn không phải mẫu thân ruột thịt của Hứa Tằng thị, chỉ là bá mẫu mà lên mặt như vậy. Trước mặt thì bà không biểu lộ gì cả nhưng sau lưng lại cười lạnh. Về sau Tằng gia còn nhắc đến việc này, bà bèn lấy Hứa lão gia ra làm cớ để từ chối họ.

Dòng dõi Hứa gia cao hơn Tằng gia, Tằng gia còn phải dựa vào Hứa gia để thăng tiến. Tằng lão phu nhân ỷ vào thân phận trưởng bối nên kẻ cả với Hứa Tằng thị, trong lòng vẫn tưởng bà là cô nương từng khúm núm trước mặt mình. Tại Hứa gia, trên đầu Hứa Tằng thị còn có Hứa lão phu nhân; nhưng ở Tằng gia thì họ phải dựa vào bà. Tằng lão phu nhân không hiểu rằng bà đâu thể nào để bá mẫu nhà mẹ đẻ đè đầu cưỡi cổ.

Hứa Tằng thị lạnh nhạt với họ, có sự kiện gì cũng không mang theo Tằng gia. Người Tằng gia cũng dần tỉnh táo lại, nhưng bọn họ dù sao vẫn phải dựa vào Hứa Tằng thị lẫn Hứa gia. Dù trong lòng bất mãn nhưng thiện chí chẳng hề thuyên giảm; Hứa gia có chuyện gì bọn họ vẫn chịu khó tới hỏi han, coi như thầm nhận sai với Hứa Tằng thị.

Song việc Hứa Tằng thị khiến bọn họ mất mặt suy cho cùng vẫn tạo nên khúc mắc giữa hai bên. Vừa nghe Hứa Song Uyển được định gả cho phủ Quy Đức Hầu, Tằng gia náo nhiệt hẳn lên, háo hức bàn tán không thôi.

Nhưng Hứa Song Uyển là tiểu bối, các phu nhân Tằng gia cũng không thể trực tiếp đ//â//m chọt nàng nên bọn họ mang theo nữ nhi của mình.

Vừa nhìn thấy Hứa Song Uyển, cữu mẫu Tằng gia vội tới lôi kéo nàng mà thổn thức. Gặp xong mấy vị cữu mẫu, nàng dẫn nhóm biểu tỷ muội về viện tử của mình. Mới bước chân vào phòng, các biểu tỷ muội đã vây quanh nàng; có vị biểu muội hiền lành còn rơi nước mắt. Cảnh tượng này nhất thời hệt như Hứa Song Uyển đã bước một chân vào quan tài, trông vô cùng thê lương.

Hứa Song Uyển nhẹ nhàng an ủi các nàng. Nhưng nàng chưa kịp sốt ruột thì Tình biểu muội, con của cữu cữu ruột ở nhà mẹ đẻ mẫu thân, đã dùng hai tay nắm chặt tay nàng kéo đến trước ngực mà khóc ròng, “Uyển tỷ tỷ, ở đây không có người ngoài, tỷ muốn khóc thì cứ khóc đi.”

Hứa Song Uyển nhìn cảnh tượng này đã quen mắt. Hôn sự của nàng với phủ Quy Đức Hầu là chuyện lớn; bất luận là biểu tỷ muội hay tỷ muội trong nhà, mặc kệ cười trên nỗi đau của người khác hay có mấy phần thật lòng, đều thay nàng khóc thương vài câu. Nếu các nàng không làm vậy thì là do tâm địa chưa đủ nhân từ, chẳng thể hiện được sự lương thiện của bản thân.

Hứa Song Uyển nghĩ thay vì lãng phí thời gian nghe các nàng khóc lóc ông trời bất công, tạo hóa trêu ngươi, thì dành thời gian kiểm kê của hồi môn còn hơn. Nhưng nàng là người có tính nhẫn nại, nên mới kiềm chế suy nghĩ thật mà an ủi muội muội đừng khóc.

Nàng còn chưa khóc, Tình biểu muội đã nhào vào lòng nàng mà nức nở, “Uyển tỷ tỷ, mệnh tỷ khổ quá, tâm Tình Nhi đau lắm.”

Hứa Song Uyển vỗ vỗ lưng nàng ta.

Năm tỷ muội khác của Tằng gia đứng bên cạnh cũng thay phiên nhau gạt lệ nơi khóe mắt rồi lại khóc rống lên.

Hứa Song Uyển miễn cưỡng cụp mắt, nước mắt lưng tròng.

Thấy nàng rốt cuộc cũng khóc, thừa nhận số phận mình bi thảm, bọn tỷ muội Tằng gia chảy nước mắt càng dữ hơn, trong lòng lại vô cùng thống khoái.

Vị biểu tỷ muội này của các nàng nhận được vô vàn lời khen từ người lớn. Các vị phụ thân hay nhắc đến nàng cùng đại biểu tỷ Hứa Song Đễ như tấm gương để các nàng học tập.

Chỉ vậy thôi thì các nàng cũng không để bụng. Thế nhưng khi các nàng lớn lên, người mà các nàng muốn gả cho thì trong mười người có đến ba, bốn người muốn lấy hai tỷ muội đó. Các nàng đợi mãi đại biểu tỷ mới gả đi, song hai tháng trước Ngu Vương thế tử lại nói cưới vợ phải cưới người như Uyển Cơ. Mà Uyển Cơ chính là Hứa Song Uyển.

Tại Đại Vi, người có thể được xưng “Cơ” đều là tuyệt thế mỹ nhân.

Dung mạo Ngu Vương thế tử như ngọc, phong độ nhẹ nhàng, lại giữ chức vụ bên cạnh thánh thượng. Hắn là người trong lòng của rất nhiều cô nương ở kinh thành. Hắn vừa tuyên bố như vậy thì đừng nói người đã gặp qua nhị cô nương Hứa gia, ngay cả kẻ chưa gặp cũng hận Hứa nhị cô nương.

Nhưng tuyệt thế mỹ nhân thì sao chứ? Nàng sắp phải gả cho phủ Quy Đức, là nơi bị thánh thượng ghét. Bọn tỷ muội Tằng gia bị Hứa Song Uyển lấn át nhiều năm đều nhân dịp này mà thoải mái nói lời ác ý.

Nữ nhi Tằng gia không có nhiều người đẹp. Hứa Tằng thị với nhan sắc bình thường cũng đã được coi là xuất sắc nhất trong mấy đời nữ nhi Tằng gia, nhưng tại kinh thành thì bà không được tính là đẹp. Năm đó bà có thể gả cho trưởng tử Hứa gia là nhờ quan hệ tốt đẹp giữa mẫu thân của bà – ngoại tổ mẫu của Hứa Song Uyển – với Hứa lão thái thái. Biểu tỷ muội Tằng gia sở hữu dung mạo không đẹp, nhưng vẫn là họ hàng của nàng. Tuy nhiên, thái độ của Hứa Song Uyển cùng tỷ tỷ Hứa Song Đễ dành cho họ khác nhau. Trưởng tỷ của nàng không thích những biểu tỷ muội đã xấu mà lòng dạ còn hẹp hòi này; khi gặp mặt thì tỷ ấy luôn trưng ra vẻ mặt lãnh đạm. Nhưng Hứa Song Uyển đối với các nàng là hỏi gì đáp nấy, kinh thành có chuyện gì vui cũng tình nguyện dẫn các nàng theo. Chắc vì nàng dễ nói chuyện nên bọn tỷ muội ở trước mặt nàng cũng thành thật hơn.

Dĩ nhiên, trong mắt trưởng tỷ của nàng thì họ như vậy là quá mức làm càn.

Tính tình Hứa Song Uyển và trưởng tỷ khác nhau nên cách đối nhân xử thế cũng khác. Tỷ tỷ yêu hận rõ ràng, liếc mắt một cái là biết tỷ ấy thích hay không thích. Nàng lại đối xử với mọi người như nhau, nên nhiều người khen nàng khéo léo, giỏi đưa đẩy. Bởi vậy có nhiều phu nhân cảm thấy nàng sẽ là người con dâu tốt. Trong lòng Hứa Song Uyển hiểu rõ, mọi người chỉ thích cái tính không đắc tội ai của nàng. Trên thực tế, nàng chẳng để suy nghĩ của họ vào lòng; không xem trọng nên cũng không quan tâm.

Vị tỷ tỷ lớn lên bên nàng từng nói thoạt nhìn tưởng nàng sống tình cảm nhưng thực chất là bạc tình bạc nghĩa đến tận xương tủy.

Trước đây Hứa Song Uyển không hiểu lời nhận xét này. Hiện tại, trong lúc mọi người đều khóc lóc thảm thiết vì nàng, còn nàng chỉ vô cảm đứng đấy, thậm chí có thể tinh tường nhìn thấu thần sắc lẫn tâm tư của đám người kia, nàng cảm thấy có chút vỡ lẽ.

Nhưng hiểu thì hiểu, Hứa Song Uyển cũng không cư xử thất thố. Nàng không giữ chân khách, chỉ trưng ra gương mặt mà trong mắt mọi người là đang miễn cưỡng tươi cười để tiễn các nàng rời viện. Đợi các nàng đi khuất, nàng lại trở về trang điểm rồi đến phòng tổ mẫu.

Oo———oOo———oΟ

Hứa Song Uyển đến nơi ở của Hứa lão thái thái, nàng dùng vẻ mặt tiều tụy nhẹ nhàng nói về của hồi môn; đồ đã chuẩn bị, đồ chưa có, kiểu dáng của hỉ khăn cùng vớ và giầy, nàng đều tỉ mỉ liệt kê.

Nàng vừa dứt lời, Hứa lão thái thái bèn kéo tay nàng. Bà ta nức nở, đôi mắt đỏ ngầu, ôm lấy cháu gái mà than thở, “Đứa cháu đáng thương của ta…”

Bà ta chưa nói được hai câu thì Hứa lão thái gia Hứa Bá Khắc cùng trưởng tử Hứa Trùng Hành từ triều trở về. Hai người mới vào cửa đã nghe nhị cô nương tới, hạ nhân lặng lẽ báo lại rằng lão phu nhân rất thương tâm. Hứa Bá Khắc nhíu mày, dẫn Hứa Trùng Hành đến phòng bên cạnh. Ông ngồi xuống rồi nói với trưởng tử, “Song Uyển là đứa bé ngoan, cũng là cốt nhục nhà ta nên đừng bạc đãi nó.”

“Vâng thưa phụ thân.”

Hứa Bá Khắc trầm ngâm, “Nó có nói gì không?”

Hứa Trùng Hành lắc đầu, “Chỉ bảo với mẫu thân nó rằng hôn sự là lệnh của phụ mẫu và lời người mai mối, nó sẽ nghe theo chúng ta.”

“Cũng là đứa hiểu chuyện.” Hứa Trùng Hành thêm vào.

Nhị nữ nhi từ nhỏ đã biết điều. Nhưng giữa nhị nữ nhi tính tình nhu thuận, trầm lặng với trưởng nữ gần gũi và hay nũng nịu với ông ta thì Hứa Trùng Hành thích trưởng nữ hơn. Trưởng nữ cũng từng nói, muội muội chẳng để người nào vào lòng, không thân cận với bất kỳ ai, nên muốn nàng gả thế nào thì nàng cũng nghe theo.

Từ ngày nghe mấy lời đó, Hứa Trùng Hành có chút không thích nhị nữ nhi. Ông ta chỉ thở dài nhẹ nhõm khi phủ Quy Đức Hầu chỉ đích danh nàng, lại còn có thể đổi lấy một nữ nhi mình chẳng ưng lấy sự nghiệp cho trưởng tử.

Gả đi là đúng, Hứa gia chả thiếu con gái. Hơn nữa, Song Đễ gả vào nơi khá tốt; đầu xuân năm nay cô gia có thể vào cung làm việc. Có binh sĩ nhà ai tuổi còn trẻ mà đã được thánh thượng coi trọng như thế?

Nên đến lúc Hứa lão thái gia dặn nói với tức phụ của ông ta cho nữ nhi thêm hai phần của hồi môn, Hứa Trùng Hành khinh khi đáp, “Không cần như vậy. Lúc trước đã chuẩn bị của hồi môn đủ để nó gả vào nhà quyền quý bậc nhất. Giờ mà thêm hai phần thì sẽ khó cho những nữ nhi sau này của chúng ta.”

Hứa lão thái gia không quan tâm mấy tới chuyện vụn vặt của nội trạch; lão phu nhân thay ông trông coi nhà cửa, cân bằng mọi việc, hiếm khi có sự cố nên ông chẳng quản bao giờ. Nghe trưởng tử nói vậy ông thấy cũng có lý nhưng vẫn hơi tiếc cho cháu gái nhỏ, “Cũng khó cho nó.”

Hứa Trùng Hành chợt nhớ tới tình cảnh của Tuyên Trọng An. Người này hai tháng trước mới bệnh nặng, mỗi tháng thì hơn phân nửa thời gian là nằm trên giường. Không biết hắn còn sống được mấy năm nữa, nhị nữ nhi khéo sẽ mau chóng thành quả phụ. Đến lúc đó nếu phủ Quy Đức Hầu chỉ còn lại nàng, hoặc bị thánh thượng tước đi chức vị, thì cũng không thể để nàng sống một mình ngoài kia. Suy cho cùng nàng vẫn là nữ nhi Hứa gia, nghĩ đến thanh danh Hứa gia bị tổn hại khiến ông ta không khỏi đau đầu. Ông ta nghĩ thầm sẽ về bàn với phu nhân rằng tốt nhất nên chọn một thôn trang cách xa đây, đến lúc cần sẽ lặng lẽ đem nàng đến đó chứ không đón nàng về lại nhà.

“Việc này đã định, Song Uyển là do phủ Quy Đức Hầu chỉ đích danh, nó đã thành người của phủ Quy Đức Hầu. Họ không được lòng thánh thượng nên nếu có bất trắc, nhà chúng ta nuôi nó ở thôn trang là được. Phụ thân cứ yên tâm, nó là nữ nhi của con, nhi tử sẽ không bạc đãi nó.”

Trưởng tử nói như vậy xem ra cũng đã có tính toán, Hứa lão thái gia bèn vuốt râu, “Vậy thì tốt.”

Hai cha con bàn xong việc này thì thảo luận tiếp sự tình trên triều. Hứa Trùng Hành sau khi nói chuyện với phụ thân liền tới thỉnh an lão thái thái, nhưng lúc này nhị cô nương đã rời đi.

Hứa Trùng Hành không vui, nàng biết tổ phụ cùng ông ta trở về mà không đến thỉnh an hai người.

Nhưng ông ta đã quên Hứa Song Uyển từng làm vậy rồi bị ông ta răn dạy rằng nữ nhi cứ tùy tiện đến phòng tổ phụ là không biết nặng nhẹ, chẳng ra thể thống gì.

Hứa Song Uyển cũng từng chờ trong phòng tổ mẫu nhưng vào một lần như thế, Hứa Trùng Hành thờ ơ phất tay áo rồi bỏ đi mà không nói với nàng câu nào.

Hứa Trùng Hành bực bội, khi về bèn nói chuyện chọn thôn trang với Hứa Tằng thị. Nghe ông ta nhất quyết chọn thôn trang ở Tây Bắc, Hứa Tằng thị sửng sốt tột cùng.

Tây Bắc rét căm căm, lại khô hạn, bên trong điền trang nuôi toàn là dê, mùi vô cùng tanh tưởi. Nữ nhi sống nổi ở đó sao?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quy Đức Hầu Phủ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...