Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quy Đức Hầu Phủ – Chương 14

Quy Đức Hầu Phủ

Tác giả: Sát Trư Đao Đích Ôn Nhu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuyên Tuân Lâm nhắm tịt mắt, quay đầu cự tuyệt nàng.

Tiểu nhi lang giống mèo con suy yếu dựa vào ngực nàng. Hắn nhỏ thó, lại gầy yếu, tưởng chừng nàng chỉ ôm hơi chặt thì hắn sẽ tắt thở. Hứa Song Uyển nhớ tới huynh trưởng ở trên cầu một chân đá bay hài tử này vào giữa suối thì nào còn để bụng sự lãnh đạm của hắn. Nàng lại đưa chiếc muỗng đến bên miệng hắn, nhỏ nhẹ dỗ dành, “Ca ca múc cháo cho tiểu lang đấy, tiểu lang uống một chút đi, đừng để ca ca sốt ruột.”

Nàng vừa nói vậy, Tuyên Tuân Lâm đang nhắm nghiền mắt liền thoáng mở mắt.

“Uống một ngụm đi, ngon lắm…” Hứa Song Uyển đưa muỗng đến giữa môi hắn, dùng muỗng nhẹ nhàng chạm vào.

Giọng nàng ấm áp lại thận trọng, Tuyên Tuân Lâm mở một bên mắt, đập vào mắt hắn là nụ cười của nàng. Hắn sụt sịt mũi nhưng miệng chẳng còn ngậm chặt như ban nãy.

Ngay khoảnh khắc hắn thả lỏng, Hứa Song Uyển đút muỗng cháo kia vào miệng hắn. Sau khi nàng thổi nguội muỗng tiếp theo thì hắn không gây khó dễ nữa, vì vậy cứ một ngụm rồi lại một ngụm, hắn đã ăn hết chén cháo nhỏ.

Thấy hắn uống xong, Hứa Song Uyển vô thức chạm vào trán hắn rồi sờ cái bụng nhỏ hơi nhô lên. Nàng ngẩng đầu nhìn trưởng công tử ở đối diện.

Hồi nãy lúc giữ đệ đệ, khuôn mặt trắng bệch của Tuyên Trọng An hơi xanh xao. Hiện tại nét mặt hắn thoải mái hơn nhiều, Hứa Song Uyển nhìn mà thoáng buông lỏng tâm trạng căng thẳng.

Tuyên Trọng An không nói chuyện với nàng, hắn nhìn đệ đệ đang nằm dựa vào cánh tay nàng, “Muốn uống nữa không? Ca ca múc cho đệ.”

Tuyên Tuân Lâm im thin thít, hắn nhăn mặt rồi núp vào khuỷu tay của tẩu tử.

Coi bộ hiện giờ hắn cũng dám nổi giận với ca ca…

Tuyên Trọng An lắc đầu và quay lại nhìn phụ mẫu.

Sắc mặt Tuyên Hồng Đạo vẫn còn bình thường. Ba năm trước ông nhất thời chủ quan làm hỏng kế hoạch của trưởng tử, còn liên lụy trưởng tử mất đi mối hôn sự vất vả mới kiếm được, làm thanh danh hầu phủ trở nên xấu hơn cả trước lúc có cơ hội rửa nhục. Tuy hiện nay trưởng tử chưa kế thừa hầu phủ nhưng vì có vết xe đổ ấy mà ông sẽ không nhúng tay vào chuyện của con; dù trong lòng bất mãn cũng nghĩ kỹ mới làm.

Song Tuyên Khương thị chỉ là một phụ nhân, ngoài ra còn là một mẫu thân dễ cuống quít vì con cưng. Do nghe theo ý của trưởng tử mà bà không thể duỗi tay bế lấy tiểu nhi tử đang nằm trong lòng tức phụ. Nhìn tiểu nhi tử mà khuôn mặt bà cứng đờ, bà rốt cuộc cười hết nổi.

“Mẫu thân dùng cơm đi, thức ăn lạnh hết rồi.” Tuyên Trọng An vẫn tạm yên tâm về phụ thân; có thất bại đau thấu xương lần trước sẽ khiến phụ thân tin hắn hơn. Nhưng khi so mẫu thân hắn với người khác – không bàn chuyện tính tình bà lương thiện lại dễ mềm lòng – khả năng che giấu suy nghĩ trong lòng của bà là kém cỏi nhất.

Tuyên Trọng An từng âm thầm quan sát thê tử lúc nàng giao tiếp với mọi người. Bất kể có bao nhiêu người hiện diện, nàng chỉ thoáng liếc mắt đã nhìn thấy suy nghĩ lẫn khát khao trong lòng họ. Từ tận đáy lòng, hắn biết dù mẫu thân lớn tuổi hơn nàng nhiều nhưng sợ bà thúc ngựa cũng chẳng đuổi kịp bản lĩnh nhìn mặt nghe giọng để đoán người của nàng.

Bây giờ mẫu thân không chút giấu giếm, lúc trước bà có làm tốt bao nhiêu thì tâm tư vẫn bị nhìn thấu.

Hứa Song Uyển thấy tiểu công tử trong lòng mình xoay đầu rồi mệt mỏi nhắm mắt như muốn ngủ. Hắn khóc nhiều thế thì mệt cũng đúng. Tay nàng ôm lấy hắn, vỗ về cánh tay lẫn lưng hắn, ru hắn chìm vào giấc ngủ.

Tuyên Tuân Lâm thật sự kiệt sức. Trước lúc ngủ hắn mở một con mắt để liếc nhìn nàng rồi lập tức nhắm nghiền hai mắt mà ngủ thiếp đi.

Tuyên Khương thị chẳng có tâm trạng dùng bữa, dù trưởng tử đã mở miệng thì bà cũng chỉ miễn cưỡng cười. Thấy tiểu nhi tử xem chừng đã ngủ say, bà vội vàng vươn tay, “Để ta ôm cho, con mau dùng cơm đi.”

“Vâng, mẫu thân.” Hứa Song Uyển cẩn thận đưa tận tay bà bà tiểu công tử trong lòng nàng.

Tuyên Khương thị cũng thận trọng nhận lấy, bà nhẹ nhàng thở hắt ra, biểu cảm trông khoan khoái hơn. Khi mở lời, bà khôi phục vẻ ấm áp hiền lành chứ không cứng ngắc nữa, “Mau dùng bữa, đừng để bụng đói.”

“Vâng.” Hứa Song Uyển xoay người cầm đũa lên, đôi mắt cẩn thận nhìn về phía trượng phu ở đối diện.

“Ăn đi.”

“Ừm.” Hứa Song Uyển cụp mắt, miệng nhỏ khẽ cười.

Ánh mắt hắn nhìn nàng thật dịu dàng.

Vậy là đủ rồi.

Nàng đã nghĩ đến sự khó xử mà thân phận này mang lại khi vào hầu phủ. Thân là nhị cô nương Hứa phủ nên nàng không thể trốn tránh, vốn dĩ nàng gả vào để thay Hứa phủ chuộc tội.

Nhưng tình hình khá hơn so với tưởng tượng của nàng nhiều. Công công bà bà dù không vui vẫn tình nguyện cho nàng vài phần thể diện, hắn thì chẳng cần bàn tới. Thế là khó khăn của nàng liền tan biến.

Nàng sẽ tận lực đảm đương vai trò tân tức phụ của hầu phủ.

Ở bên mẫu thân, nàng dốc toàn lực làm nữ nhi ngoan của bà; ở dưới đôi cánh hắn, nàng cũng sẽ dốc toàn lực làm nương tử tốt của hắn.

Mọi người trong phòng vừa dùng xong đồ ăn sáng, Tuyên Khương thị chần chừ giây lát nhưng không đợi đến nửa nén hương sau khi trưởng tử uống thuốc, bà đã ôm ấu tử trở về hậu viện nghỉ ngơi.

Bà đi rồi, Tuyên Trọng An nói với Đồ Thân đứng đối diện, “Gọi Viên nương đến đại sảnh.”

“Vâng, trưởng công tử.” Đồ Thân vội vàng đi.

“Ngu nương.”

“Trưởng công tử, nô tỳ ở đây.” Ngu nương tử chờ ngoài cửa nhanh chân tiến vào.

“Ngươi dẫn người đi theo A Mạc rồi đưa thiếu phu nhân đến Vân Hạc Đường của ta.”

“Vâng.”

Tuyên Trọng An xoay người nhìn thê tử đang đứng khom lưng. Hắn dừng một chút mới cất giọng, “Nàng mang theo người hầu hạ đi cùng Ngu nương đến Vân Hạc Đường, đó là chỗ ta ở trước kia.”

Hắn thoáng ngừng lại rồi nói tiếp, “Nàng cứ đi trước, lát nữa ta sẽ tới ngay.”

Hứa Song Uyển không hỏi gì thêm, nàng ưng thuận hành lễ, “Vâng, thiếp thân tuân mệnh.”

“Phụ thân, nhi tức xin cáo lui.”

Dứt lời, nàng chẳng hề chậm trễ một giây mà hành lễ với Quy Đức Hầu rồi bước lùi đến cửa. Nàng xoay người rời khỏi phòng, mang theo đám Thải Hà đang nơm nớp lo sợ ở bên ngoài lẫn Ngu nương tử và người của hầu phủ đến Vân Hạc Đường.

Oo———oOo———oΟ

“Phụ thân hãy đi cùng nhi tử.”

Tức phụ vừa khuất dạng, Tuyên Trọng An liền mở miệng. Nói xong, hắn ngay lập tức đi về phía chủ viện hay dùng để tiếp khách.

Tuyên Hồng Đạo không tán thành hành động sắp tới của hắn nên ông ngồi yên tại chỗ, “Bà ấy chỉ là hạ nhân. Hơn nữa bất luận thế nào thì bà ấy cũng dùng sữa của mình nuôi lớn Tuân Lâm và cũng rất trung thành.”

Ông biết trưởng tử muốn trách cứ chuyện Viên nương thổi gió bên tai Tuân Lâm.

Tính tình Tuân Lâm hơi giống mẫu thân; lương thiện và mềm lòng. Hắn không biết tức giận là gì, mẫu thân hắn tuyệt đối không dạy cho hắn những lời mà hồi nãy hắn nói. Suy đi tính lại, chỉ có Viên nương cho Tuân Lâm b//ú sữa từ nhỏ mới đủ can đảm nói thế.

Chuyện mà cả ông cũng đoán được thì sao trưởng tử lại không biết?

Nhưng Viên nương dù có chỗ sai thì cũng vì yêu thương Tuân Lâm thôi. Tuy bà ta vượt quá quyền hạn nhưng chỉ cần phân phó Đồ Thân răn dạy một trận là được, chẳng lẽ nhất thiết để trưởng công tử của phủ ra mặt ư?

Tuyên Hồng Đạo nói tiếp, “Con phải biết nó mới gả vào, con đi giáo huấn Viên nương thì người khác nhìn sẽ cho rằng con thị uy thay nó. Con thị uy thay nó, vả mặt hạ nhân lâu năm, nhưng Viên nương có quan hệ khá tốt với người trong phủ. Con ở trong phủ thì không sao nhưng một khi con vắng mặt sẽ khiến nó đơn độc chống đỡ bốn phía. Con muốn giúp nó hay hại nó?”

Phụ thân lại hồ đồ.

Tuyên Trọng An không thể nói thẳng với phụ thân rằng đường đường là đại công tử hầu phủ mà chẳng lẽ còn không bảo vệ nổi thê tử. Còn một chuyện khác khó nói thành lời hơn nữa; đường đường là thiếu phu nhân hầu phủ mà cần xem sắc mặt hạ nhân mới có thể sống trong phủ sao?

Trải qua những chuyện hầu phủ gặp phải mấy năm nay, Tuyên Trọng An biết yếu tố lớn nhất chôn vùi tiền đồ của hầu phủ bọn họ chính là sự do dự thiếu quyết đoán ăn sâu vào xương tủy phụ thân hắn.

Nhưng phận làm con, hắn căn bản không thể nhận xét sở đoản của phụ thân. Sau khi ông nói xong, hắn cười cười, “Không có việc gì cả, nhi tử muốn trước lúc thương lượng với mẫu thân thì nói rõ ràng với Viên nương. Tuân Lâm đã lớn rồi, sau này bà ta không cần chăm sóc Tuân Lâm nữa…”

“Con muốn làm gì?” Trưởng tử chưa nói hết, Tuyên Hồng Đạo đã thốt lên.

“Phụ thân,” Tuyên Trọng An nhìn ông, “không lẽ người muốn về sau Tuân Lâm sẽ thành hạng người dùng miệng múa may, nói năng vừa vô lễ vừa vô giáo dục?”

Tuyên Hồng Đạo nhíu mày, ông càng lúc càng bất đồng ý kiến với nhi tử, “Con bảo Tuân Lâm dùng miệng múa may?”

Kẻ khiến hắn bị thương không phải Hứa Du Lương sao? Nàng chẳng lẽ không phải muội muội ruột của Hứa Du Lương?

Tuyên Hồng Đạo vừa dứt lời thì cảm thấy bản thân nói năng hơi cứng rắn quá, ông nhẹ giọng bảo, “Tuân Lâm còn nhỏ.”

“Vâng, còn nhỏ.” Tuyên Trọng An sớm biết bản tính của phụ thân nên đã chuẩn bị sẵn phương pháp đối phó, hắn nói, “Nên nhi tử muốn đưa đệ ấy tới bên mình để dạy dỗ.”

“Con có thời gian à?”

“Khi con vắng mặt, tẩu tử của đệ ấy sẽ dạy thay…” Tuyên Trọng An nhìn phụ thân, hắn chặn họng trước khi ông kịp nói, “Ban nãy người đã thấy dáng vẻ khi nàng ôm Tuân Lâm, đúng không?”

Từ đáy lòng nàng lộ ra sự thương tiếc và yêu thương dành cho Tuân Lâm.

“Tuân Lâm rất ngoan ngoãn nằm trong lòng nàng,” dù lúc trước hắn căm ghét nàng. “Có nàng giúp đỡ dạy bảo thì Tuân Lâm mới trở thành một công tử bước ra từ hầu môn, chứ không phải một kẻ vô năng gặp chuyện thì đần độn, không có năng lực phản ứng, chỉ biết dùng miệng gào thét.”

Đúng vậy, thật ra khi Tuân Lâm khóc lóc ầm ĩ thì khó dỗ vô cùng; hắn chỉ ở trước mặt huynh trưởng mới chịu nghe lời đôi chút. Nếu để mẫu thân và nhũ mẫu dỗ thì hắn sẽ không dừng lại khi chưa khóc lóc quậy phá hơn nửa canh giờ. Đôi lúc hắn giận dỗi với người lớn còn ngày đêm không ăn uống, không ngủ nghỉ. Mấy phụ nhân vẫn cưng chiều hắn quá mức, không thể nuôi dạy hắn thành một nam tử mà mai sau đủ sức gánh vác trọng trách. Ông là phụ thân nhưng do bận việc nên thường vắng mặt ở phủ, không có thời gian dạy dỗ nhi tử. Dẫu có thời gian thì chỉ cần phu nhân dùng nước mắt cầu xin, ông cũng đành mặc kệ hắn. Tiểu nhi tử bị dạy thành dáng vẻ ngốc nghếch hiện tại một phần vì ông bất lực trong việc quản thúc.

Nghĩ đến đây, Tuyên Hồng Đạo trầm mặc. Lát sau, ông thở dài, “Mẫu thân con sẽ chẳng đồng ý đâu. Suy cho cùng, nó là cô nương Hứa phủ.”

Có thể tin được người của Hứa phủ sao?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quy Đức Hầu Phủ
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...