Quan Môn – Chương 515
Quan Môn
Bởi vì nghĩ đến chuyện này cho nên Lưu Nhất Sơn cũng không chú ý tới suy nghĩ của Kim Trạch Khải.
Ở thời điểm mấu chốt như thế, những tiểu tiết đã không còn gì trọng yếu.
Ngược lại Kim Trạch Khải vừa tuyên bố tan họp, trong phòng họp liền giống như ong vỡ tổ, ông một tiếng, lập tức liền giải tán, hoàn toàn không còn vẻ ung dung thong thả như ngày xưa.
Trong tầm mắt của mọi người khắp nơi đều là cán bộ chạy nhanh ra ngoài, những cán bộ bình thường chỉ quen an nhàn sung sướng hiện tại giống như muốn tìm vòng tay mẫu thân ôm ấp an ủi, chen chúc chạy ra cửa, thậm chí có người còn bị giẫm mất giày, chèn phá quần áo nhưng vẫn không quản tới, chỉ muốn nhanh chóng xông đi ra bên ngoài.
Những người trên đài hội nghị nhìn thấy đều nghẹn họng trân trối, ngạc nhiên không thôi.
Dựa theo quy củ bình thường, những người lãnh đạo còn chưa rời khỏi đài chủ tịch thì bên dưới không cho phép tán loạn như thế.
Nhưng mà hôm nay, quy củ gì cũng không còn, Diệp Khai ở trong hội trường hung hăng càn quấy, điều động quân đội tiến hành đánh gian trừ ác, thậm chí ngay tại hiện trường bắt giam bí thư Ủy ban tư pháp cùng cục trưởng Cục cảnh sát thành phố, đây là chuyện hoàn toàn ngoài dự đoán mọi người, tình hình hiện tại xem như đã không có gì hiếm thấy.
Hơn nữa mọi người từ trên cao nhìn xuống, lúc này liền nhìn thấy thật rõ ràng, rất nhiều người vội vã lấy ra di động không biết muốn gọi điện thoại cho ai, hành động vội vàng kia hiện rõ mồn một trước mắt.
- Xem đi, mọi người đối với chuyện này quả nhiên phản ứng kịch liệt.
Diệp Khai có chút xem thường nói:
- Muốn mật báo thì cũng đã chậm!
Dựa theo tốc độ xuất binh của quân đội, nửa giờ chấm dứt chiến đấu là chuyện đương nhiên, cho nên Diệp Khai hoàn toàn không chút lo lắng sẽ xảy ra tình huống gì, hiện tại duy nhất cần phải chú ý là cuộc chiến đấu lần này có thể bắt được bao nhiêu đầu đảng tội ác? Trong chiến đấu phải chăng có chiến sĩ vì vậy mà xuất hiện tình huống thương vong.
- Lời này của Diệp bí thư nghe không được công chính, đội ngũ cán bộ thành phố Long Thành tuyệt đại đa số đều là cán bộ tốt!
Một vị ủy viên thành ủy bên cạnh cũng có chút không vui nói với Diệp Khai.
- Đại đa số là tốt sao?
Diệp Khai cười cười nói:
- Ha ha, tôi cũng hi vọng là như vậy, nếu như vậy công tác của chúng tôi thật sự dễ dàng, nhưng…đôi khi cũng không được như mong muốn đâu.
Nhưng sau khi đi ra ngoài, liền nhìn thấy mọi người cầm di động tìm tín hiệu, chỉ nghe được từng đợt thanh âm “alo alo” không ngừng, nhưng không thấy có người nào có thể gọi được ra ngoài.
- Kỳ thật không cần gọi điện, bởi vì bên trong tòa nhà này không nhận được tín hiệu điện thoại được đâu.
Diệp Khai nhìn thấy cười nói.
- Vì sao vậy?
Chủ tịch thành phố Mộc Uyển Dung nghe xong, cũng có chút kỳ quái hỏi thăm.
- Bởi vì tòa nhà này đã sử dụng máy cản tín hiệu điện thoại chuyên dụng của quân đội, cho nên điện thoại của mọi người đã hoàn toàn mất đi tác dụng.
Diệp Khai giải thích với nàng:
- Cô chứng kiến chút ít người vội vàng gọi điện thoại kia đi, tuyệt đối đều là hướng ra bên ngoài mật báo, mà không phải nhận được điện thoại, cần tìm chỗ nghe!
- Thì ra là như vậy…
Mộc Uyển Dung nghe xong cũng có chút ít kinh ngạc, không nghĩ tới thủ đoạn của Diệp Khai một khâu tiếp một khâu, đem đám đông đùa bỡn trong lòng bàn tay, mờ mịt không ai hay biết.
- Nhưng nếu đi ra khỏi đại viện thành ủy, thì có thể thu được tín hiệu điện thoại rồi.
Diệp Khai còn nói thêm.
- Đương nhiên, nếu như sử dụng điện thoại cố định thì sẽ không bị xuất hiện tình huống che chắn tín hiệu.
- Điện thoại cố định không có biện pháp che chắn hay sao?
Mộc Uyển Dung có chút tò mò hỏi thăm.
- Tuy không dễ che chắn, nhưng có thể truy tung, điều tra rõ là người nào đã tiến hành liên hệ!
Diệp Khai hồi đáp.
Trong tiếng huyên náo của mọi người, Diệp Khai lần đầu tiên đi vào Long Thành lộ diện, đã khiến cho oanh oanh liệt liệt.
Diệp Khai đứng nói chuyện cùng Mộc Uyển Dung, bên cạnh có người thính tai đã nghe được lời của họ.
Sau đó liền nhìn thấy thật nhiều người hướng bên ngoài đại viện thành ủy chạy vội đi ra, loại cảm giác này chẳng khác gì như gặp động đất.
Diệp Khai nhìn thấy, cau mày nói với Mộc Uyển Dung:
- Mộc chủ tịch, xem ra công tác của Ban kỷ luật thanh tra tại Long Thành thật sự khó làm ah.
Hắn tuyệt đối sẽ không tin tưởng những người kia vội vàng chạy ra ngoài là vì công tác, mật báo mới là sự thật.
Bất quá Diệp Khai sẽ không đi quản những việc nhỏ nhặt không đáng kể kia, bởi vì có câu nói quá hung hăng sẽ thành dở, cán bộ cũng là người, cùng một ít thế lực địa phương hoặc nhiều hoặc ít sẽ có chút quan hệ, thậm chí là có quan hệ thân thích, ở trong phòng họp ngây người hơn một giờ là đã đầy đủ.
Lúc này thả họ đi ra, liên lạc bên ngoài, cho dù tin tức bị tản mát đi ra cũng không còn quan trọng.
- Kim bí thư, Mộc chủ tịch, các vị đồng chí.
Đi một đoạn đường, Diệp Khai chợt đề nghị:
- Đoán chừng quân khu tỉnh Trình Quan Thu tư lệnh còn có phó chủ nhiệm văn phòng Quân ủy tướng quân Lý Thiệu Đông hiện tại đã bắt đầu thống kê công tác thành quả chiến đấu rồi, tôi nghĩ chúng ta cần phải đi an ủi một chút cho thỏa đáng, tốt nhất để gọi điện cho đài truyền hình cũng tới, làm tin tức chuyên mục, cũng tốt cho việc đả kích khí diễm hung hăng càn quấy của thế lực xã hội đen, phát huy chính khí mạnh mẽ, mở rộng chính nghĩa, để cho nhân dân toàn thành phố ủng hộ ý chí chiến đấu, đem công tác đánh đen trừ ác của thành phố chúng ta càng thêm xâm nhập, đây cũng là công trình chiến tích hạng nhất của thành ủy cùng ủy ban thành phố năm nay, là công trình dân tâm!
Bí thư thành ủy Kim Trạch Khải đang thật phiền muộn, bỗng nhiên nghe xong Diệp Khai nói như vậy, lập tức kịp phản ứng.
Rất hiển nhiên, hiện tại Diệp Khai cũng không có ý định tiếp tục mở rộng thành quả chiến đấu, hắn ở trước mặt toàn thể cán bộ thành phố một lần hành động bắt giữa bí thư Ủy ban tư pháp Quách Sĩ Tuyền cùng cục trưởng Cục cảnh sát Trữ Học Tư, đã tương đối hài lòng rồi, huống hồ còn xuất động quân đội tiến hành vây bắt thế lực xã hội đen trong toàn thành phố, đây là chiến tích mạnh mẽ, không ai đoạt được.
Đã đến trình độ này, mục đích Diệp Khai cường thế hàng lâm thành phố Long Thành đã đạt đến, hắn không cần tiếp tục đi trêu chọc người khác, ít nhất trước khi có người muốn trêu chọc tới hắn, hắn cũng không cần tiếp tục đi gây xích mích với ai.
Cho nên Diệp Khai sẽ không để ý đem phần này chiến tích biến thành chiến tích chỉnh thể hạng nhất của thành ủy cùng ủy ban thành phố Long Thành.
- Đồng chí Diệp Khai đề nghị rất tốt!
Kim Trạch Khải lập tức liền làm ra hưởng ứng tích cực, hắn quay đầu nói với Mộc Uyển Dung:
- Mộc chủ tịch, cô xem như vậy được không? Các chiến sĩ bên quân đội khẳng định rất khổ cực, hơn nữa trong quá trình vây bắt cũng rất dễ dàng xuất hiện tình huống thương vong, chúng ta có thể thông qua đưa tặng một số khoản tiền, với tư cách an ủi? Đồng thời có thể từ bên bệnh viện thành phố điều động một phần lực lượng nòng cốt đi qua trợ giúp?








