Quân Hôn Chớp Nhoáng – Chương 389: Xác nhận thân phận
Quân Hôn Chớp Nhoáng
Cuộc họp bầu chọn được tiến hành dưới sự ép buộc của Cát Quân, rất nhiều người đều cảm thấy không thể hiểu được, nhưng ngại Tổng giám đốc Vương nên cũng chưa nói gì và đều cam chịu.
Kết quả bỏ phiếu cuối cùng đã rõ ràng, tổng cộng hai mươi phiếu, có mười một phiếu đồng ý Cát Quân đảm nhiệm chức quản lý chung của cấp cao, cũng chính là Tổng giám đốc của tập đoàn Thịnh Thế. Từ Phó giám đốc đến Tổng giám đốc, quyền lực của ông ta được tăng lên một cách hoàn mỹ.
“Sau đây, tôi dùng tư cách Tổng giám đốc ban hành quyết định sa thải đầu tiên. Trưởng phòng Tài chính kiêm trưởng phòng Kế hoạch Chu Tử Duệ, bản thân kiêm chức vị quan trọng, nhưng trong nhiệm kỳ chỉ lo tình riêng trai gái, không màng đến tình hình chung của công ty, làm cả phòng Kế hoạch rơi vào trạng thái hỗn loạn vô kỷ luật, ảnh hưởng to lớn đến hình ảnh của công ty và tiến độ của rất nhiều dự án. Tại đây, tôi bãi miễn chức vụ của Chu Tử Duệ, có hiệu lực ngay lập tức. Chắc hẳn kế tiếp, trong công ty sẽ có rất nhiều điều chỉnh nhân sự. Mong rằng mọi người đồng tâm hiệp lực, làm cho Thịnh Thế bước lên một tầm cao hơn nữa.”
Đám Trần Hoành dẫn đầu vỗ tay, Chu Tử Duệ và Vương Uyên ngồi ở một đầu khác của chiếc bàn dài, thở dài nhìn dáng vẻ khoe khoang của Cát Quân. Đúng lúc này, cửa phòng họp đột nhiên mở ra, mọi người nhìn về phía đó, chỉ thấy một người đàn ông xa lạ đứng ở cửa, tất cả mọi người đều cảm thấy không thể hiểu được.
Cát Quân kinh ngạc hỏi: “Cậu là?” Người nọ thoạt nhìn hơi quen mắt. Ở đúng rồi, là bạn của Chu Tử Duệ, hình như tên Giang Hạo. “Đây là nơi mà cậu có thể tới sao? Là ai cho cậu vào? Bảo vệ, đưa cậu ta ra ngoài.”
Hai tay Giang Hạo đút túi quần, thản nhiên như thường nhìn lướt qua phòng họp. Bảo vệ ngoài cửa đã bị anh giải quyết, bảo vệ bên dưới vẫn chưa kịp đuổi lên. Anh sải bước đi lên phía trước, không nói hai lời lập tức cầm lấy bảng kết quả bỏ phiếu xem sơ qua.
Cát Quân giận dữ, “Cậu làm gì đấy? Một người ngoài cũng dám vào bên trong Thịnh Thế giương oai? Báo cảnh sát, nhanh báo cảnh sát cho tôi... Cậu cứ chờ bị kiện đi, tôi sẽ kiện chết cậu!”
Mấy người Trần Hoành bước lên muốn cản Giang Hạo, Giang Hạo chỉ né bằng hai ba động tác. Một đám lãnh đạo nhỏ nhoi cả ngày ngồi ở trong văn phòng, hoàn toàn không phải đối thủ của anh.
Cát Quân: “Chu Tử Duệ, đây là người cậu gọi đến giúp hả? Tôi cho cậu biết, cậu sẽ hối hận, tôi sẽ tổ cáo luôn cả cậu.”
Vẻ mặt Chu Tử Duệ bình tĩnh, quay đầu nói với Vương Uyên: “Tổng giám đốc Vương, uống ly trà trước đi.”
Thái độ của Giang Hạo và Chu Tử Duệ khiến Cát Quân giận tím mặt, “Đuổi người này và Chu Tử Duệ ra ngoài, cút được bao xa thì cút.”
Lúc này, Vương Uyên đứng lên, “Đủ rồi Cát Quân, làm loạn đủ chưa... Ngài Giang, đúng là khiến cậu chê cười, do tối thiểu năng lực quản lý nên mới để loại thấp kém này được thể”
Vương Uyên cố tình xưng hô với Giang Hạo là ngài Giang, như vậy, tất cả mọi người đều hiểu.
“Cái gì? Giang, Giang, ngài Giang?” Cát Quân không thể tin được mà nhìn Giang Hạo, đôi mắt trừng lên như chuông đồng.
Trên bàn họp, mọi người không hẹn mà cùng đứng lên, lũ lượt nhìn về phía Giang Hạo.
Cát Quân quyết không tin người bạn đột nhiên nhảy ra này của Chu Tử Duệ lại chính là ông chủ sau lưng của Thịnh Thế, ông ta khinh thường nói: “Tôi cũng không phải bị dọa mà lớn, các người ít làm bộ đi, ai không biết cậu là người trợ giúp của Chu Tử Duệ?!... Tất cả mọi người đều ngồi xuống, cậu ta là người Chu Tử Duệ tìm tới.”
Có mấy người trong đó lại ngồi xuống. Chu Tử Duệ không nói lời nào, anh ta chuẩn bị yên lặng mà xem hết màn kịch hay này.
Vương Uyên luôn luôn hiền lành, giờ phút này sắc mặt vô cùng nặng nề. Ông dẫn dắt đội ngũ này đã mười mấy năm, trước khi về hưu lại bị làm cho chia năm xẻ bảy, ông cũng cảm thấy có lỗi với sự tin tưởng của Giang Hạo.
Ông đi lên trước, trịnh trọng cầm tay Giang Hạo và nói: “Vốn dĩ đội ngũ này khá tốt, cậu tới là có thể tiếp quản ngay luôn, nhưng mà bây giờ... Haiz, xem ra tôi thật sự già rồi. Thôi thôi thôi, tôi cũng định về hưu. Cho tới nay Tử Duệ đều rất giỏi, cậu ta có thể giúp cậu.”
Giang Hạo vỗ mu bàn tay của ông Vương và an ủi: “Tổng giám đốc Vương, là tôi vẫn luôn do dự có muốn tiếp quản hay không, kéo dài mãi mới tạo thành tình trạng ngày hôm nay, không liên quan đến ông. Ông đã trả giá nhiều năm, cẩn thận và tận tâm đối với Thịnh Thế như vậy, tôi đều biết.”
Mấy lãnh đạo vốn đã ngồi xuống lại không tự giác đứng lên, bất kể thể nào Vương Uyên cũng sẽ không kéo bè kéo cánh.
Cát Quân hơi hoảng hốt, ở vào hoàn cảnh kiểu này, ông ta tự nhận là khí thế như lũ, nhưng hoàn toàn bị cuộc trò chuyện bình tĩnh giữa Giang Hạo và Vương Uyên ngó lơ.
Đáng lẽ không phải là tình huống thế này cơ mà.
Ông ta cố gắng níu kéo lại tình hình, “Mọi người đừng loạn. Người này tên Giang Hạo, tôi đã từng điều tra người này, là chồng của nhân viên phòng Kế hoạch Kiều Tâm Duy, một quân nhân đã xuất ngũ. Trước mắt đang nhận chức ở Viện kiểm sát, nói thẳng ra là một nhân viên công vụ của nhà nước, căn bản không phải người ủy thác.”
Chu Tử Duệ thong dong đứng lên và nói: “Cát Quân, có cần cho ông xem con dấu pháp nhân của người ủy thác không? Người ủy thác là ai không phải chúng ta nói là được, Tổng giám đốc Vương Uyên cần phải kéo đại một người ra để lừa gạt mọi người sao?”
Tình thế đảo chiều, Chu Tử Duệ khí thể dào dạt nói: “Nguyên nhân chính là vì thân phận quân nhân của Giang Hạo nên không tiện tham gia quản lý kinh doanh Thịnh Thế, bởi vậy anh ấy mới giao hết mọi thứ cho Tổng giám đốc Vương Uyên thay mặt. Nếu mọi người không tin, văn phòng của Tổng giám đốc Vương ở ngay bên cạnh, hợp đồng ủy thác của người ủy thác và tư liệu ở trong két sắt, xem là biết.”
Đang lúc mọi người nửa tin nửa ngờ, Giang Hạo cười nói: “Giám đốc Cát, nghe nói ông và Thẩm Đại Hải sắp sửa thành lập một công ty đầu tư mới. Thẩm Đại Hải bỏ sức, ông bỏ tiền. Tôi xin hỏi, ông lấy tiền ở đâu ra? Tự bỏ tiền túi?”
Cát Quân giật nảy mình, cả khuôn mặt trở nên trắng bệch. Giang Hạo lại nói: “Có điều tôi khuyên ông vẫn nên sớm bỏ ý nghĩ này đi. Thẩm Đại Hải cũng không phải người tốt gì đâu, ông đừng bị mấy câu mạnh miệng của ông ta lừa dối. Trước kia đích thực là ông ta từng rất quyền thế, nhưng hiện giờ chỉ là lạc đà gây lớn hơn một chút so với ngựa mà thôi. Ông ta tìm tôi bàn không xong, nên mới tìm đến ông. Ông ta cũng tốn tâm tư thật, biết ông dễ lừa.”
Cát Quân hơi nổi điên, nhưng cũng hơi sợ hãi, không sai, ông ta sợ. Giang Hạo nhìn bảng tổng kết bỏ phiếu trong tay và nói: “Người bỏ phiếu cho ông đều là người của phòng Đầu tư nhỉ, khi nào thì đội ngũ quản lý trở thành thiên hạ của phòng Đầu tư các người rồi? Có vài người tôi nhớ tên và mặt không khớp, mới tới hay sao? Mới tới cũng có quyền bỏ phiếu? Ông đuổi hết mấy lãnh đạo kỳ cựu của tôi đi cả rồi, lớn lổi quá nhỉ?”
Giang Hạo nói chuyện rất khí thế, lúc anh nghiêm túc, cả người đều toát lên sự và cao quý uy nghiêm của một vị vua, không ai có thể chống lại. Cát Quân hoảng sợ, ấp úng kêu: “Mở... Mở két sắt, tôi muốn kiểm tra cậu ta, kiểm tra thân phận của cậu ta!”
Giang Hạo gật đầu nói: “Xem ra cũng cần phải xác nhận thân phận ở trước mặt các vị, đỡ cho về sau lại xảy ra chuyện giống thế này, ngay cả tư cách nói chuyện tôi cũng không có.”
Cánh cửa giữa văn phòng của Tổng giám đốc và phòng họp mở rộng, trước mặt mọi người, Vương Uyên mở két sắt, lấy hợp đồng đã ký với người ủy thác và tư liệu về thân phận của người ủy thác ra.
Hai tay Cát Quân run rẩy nhận lấy tư liệu về thân phận của người ủy thác đọc, bên trên viết rành rành tên Giang Hạo, cùng với bản sao chứng minh nhân dân của anh. Mà hình thẻ đó so với người trước mắt, không khác gì cả.
Không khác gì cả.
Cát Quân mềm nhũn chân ngay tại trận.
--------------------------------------------------









