Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quân Giáo Sinh – Chương 22

Quân Giáo Sinh

Tác giả: Điệp Chi Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

….. Đây là tình huống gì?!

Chẳng qua là đi toilet một chuyến, lúc trở về liền đột nhiên phát hiện không thấy Lâm Viễn, Caesar nôn nóng tìm kiếm chung quanh, thấy cửa hành lang mở ra liền lập tức đi lên, vừa lúc nhìn thấy bóng dáng Lâm Viễn bị nhốt ở sau cửa.

Đến gần cánh cửa, lại phát hiện nó đã tự động khóa lại, còn thiết lập quyền hạn mở cao cấp nhất. Caesar lấy ra thẻ chứng minh của mình quét qua ô cảm ứng, cửa bị mở ra, sau đó hắn liền thấy được một màn khiến cho người ta khiếp sợ —

Chỉ thấy Lâm Viễn đi vào trong khoang chỉ huy của một cơ giáp khổng lồ, cơ giáp màu đỏ trực tiếp phóng lên cao, trốn thoát khỏi bảo tàng!

Caesar trong nháy mắt đó cơ hồ muốn hít thở không thông!

— Lâm Viễn!

Caesar lớn tiếng kêu, lại không nhận được bất cứ lời đáp nào!

Đáng chết, tên ngốc này như thế nào lại trực tiếp đi vào khoang điều khiển? Cơ giáp màu đỏ khổng lồ ở trước mặt kia chắc chắn là cấp S – cơ giáp trí năng cấp cao nhất! Trí năng của nó thậm chí còn không thua nhân loại!

Cơ giáp cấp S trong toàn đế quốc cũng chỉ có mười đài, bởi vì tính cơ mật, nên kiến thức về loại cơ giáp này người thường không thể hiểu rõ, mọi người chỉ biết là nó rất lợi hại, lại không biết đến cùng là nó lợi hại ở chỗ nào.

Cơ giáp cấp S được khống chế bằng não bộ, cần phải trải qua quá trình phối hợp tinh thần giữa chủ nhân cùng cơ giáp, người không phải chủ nhân của cơ giáp tuyệt đối không thể tùy tiện điều khiển! Nếu điều khiển nó mà giới hạn tinh thần không đủ cao, hoặc là không được sự đồng ý của cơ giáp, rất có khả năng sẽ bị tinh thần cường đại của cơ giáp phản khống, thậm chí bị phán đoán là địch nhân mà tiêu hủy ở bên trong!

Lâm Viễn căn bản chưa có điều khiển qua cơ giáp cấp S, thậm chí còn không hiểu được nguyên lý khống chế cơ giáp cấp S, cậu ấy như vậy sẽ gặp chuyện không may!

Caesar chưa từng nóng vội như vậy bao giờ, trong một khắc khi Chu Tước cất cánh, hắn cơ hồ là không chút do dự lập tức ấn vào công tắc không gian trên cổ tay.

“Bạch Vũ, mau – đuổi theo đi!”

“Rõ! Chủ nhân!” Bạch Vũ nghe được chủ nhân triệu hồi liền lập tức biến thân, trực tiếp đưa Caesar vào khoang điều khiển trên ngực mình, nhảy lên đồng thời mở ra hai cánh!

Đôi cánh thuần sắc trắng giống như đại điểu vũ dực, cơ giáp khổng lồ giương cánh bay cao, lấy tốc độ không thua kém Chu Tước lập tức lao đi!

*

Trong khoang điều khiển của Chu Tước.

Lâm Viễn bị dây thần kinh quấn quanh toàn thân, đang cùng đầu mối trí năng của Chu

Tước tiến hành phối hợp tinh thần giữa nhân cơ. (người và máy)

0%……1%…..2%……

Con số phối hợp trên màn hình nặng nề tăng lên.

Mà Lâm Viễn giờ phút này, trong đầu lại phảng phất quay vòng một đoạn hình ảnh kỳ quái, đầu cậu đau đến cơ hồ muốn nổ tung, bên trong giống như có ngàn vạn con bọ đang cắn xé!

Trong quá trình phối hợp tinh thần giữa người và máy, những mảnh ký ức của Chu Tước mạnh mẽ đổ vào trong đầu cậu!

Ký ức mười mấy năm đi theo chủ nhân cũ chinh chiến sa trường, xung phong giết địch, nhiệt huyết mà kích thích, ký ức mười mấy năm qua bị giam cầm tại mật thất trên tầng cao nhất của bảo tàng, không thể trốn thoát, tịch mịch mà thống khổ…. Vui sướng khi thắng lợi, khổ sở khi chủ nhân rời đi, không cam lòng khi bị giam cầm….

Ký ức cùng áp lực nhiều năm trực tiếp đổ vào bên trong đầu óc của thiếu niên mười tám tuổi, tinh thần của Lâm Viễn cơ hồ muốn vỡ ra!

*

“Xin chào, ta tên là Lăng Vũ, phối hợp tinh thần thành công, về sau ta chính là chủ nhân của ngươi. Ngươi thích tên nào? Màu đỏ…. vậy gọi là Chu Tước đi có được không?”

“Khó nghe.”

“À, ta đây coi như ngươi đã đồng ý.”

“…..”

“Chu Tước, kỳ thật ta là Omega, ngày đó ngươi làm kiểm tra đo lường gen chắc đã biết đúng không?”

“….. Ngươi về sau tính thế nào?”

“Dù sao cũng đã dùng thuốc ức chế nhiều năm như vậy, liền cứ tiếp tục dùng là được rồi.”

“Nhưng mà, làm như vậy rất mạo hiểm……”

“Có biện pháp nào khác đâu? Ta trời sinh chính là Omega, nếu ta không làm như vậy, năm mười tám tuổi sẽ bị cưỡng chế phối hợp với một người xa lạ, kết hôn sinh con…. Quy tắc của thế giới này chính là như thế.”

“Chủ nhân, chất dẫn dụ Omega trong cơ thể ngươi đã đạt cực hạn, ngươi phải…..”

“Không cần lo chuyện này! Lập tức điều chỉnh lộ tuyến, điều khiển tàu Ám Dạ tiến vào trùng động vũ trụ Isville!”

“Chủ nhân….”

“Thực xin lỗi, Chu Tước, ta không có cách nào giữ lại ngươi.”

Những đoạn ký ức của cơ giáp cùng chủ nhân cũ, một khắc gặp mặt, ly biệt vào ngày đó, một màn một màn lóe lên trước mắt, trong đầu Lâm Viễn loạn thành một đoàn, dùng lực siết chặt nắm tay, đại não bị tín hiệu ký ức mạnh mẽ một lần lại một lần quét qua, thống khổ tựa như bị điện giật, khiến Lâm Viễn khó chịu cuộn thân thể lên, môi cắn chặt đến bật máu.

“Con trai, con muốn đặt tên là gì? Gọi con là Tiểu Viễn đi? …. Đừng khóc đừng khóc, con rất thích cái tên này có phải không? Ừ, ta coi như con đồng ý.” Có một thanh âm ôn nhu nhẹ nhàng nói bên tại.

“Con trai, con về sau liền làm Beta, một Beta yên binh mà hạnh phúc… có được không?”

“Tiểu Viễn lại đây, baba làm thức ăn cho con, cái này gọi là bánh ngọt, đến đọc theo baba, bánh ngọt…. là bánh ngọt chứ không phải dưa chuột, con sao lại ngốc như thế chứ!”

“Tiểu Viễn, con lại ăn vụng bơ có đúng không? Không nghe lời, cả ngày chỉ biết có ăn ăn thôi, sắp mập thành tiểu trư rồi!”

“Tiểu Viễn, thực xin lỗi, baba muốn đi, không thể mang theo con. Con ngoan ngoãn nghe lời, về sau mặc kệ gặp phải khó khăn gì, đều phải kiên cường sống sót….”

“Baba….”

Cậu nghe được thanh âm non nớt tức giân của một tiểu hài tử khàn giọng hô.

“Baba, đừng vứt bỏ con…. baba….”

Người kia vẫn không hề quay đầu lại, thời tiết tinh cầu kia rét lạnh cơ hồ muốn đông cứng cả người.

Sau đó, trên cánh tay hài đồng còn nhỏ bị tiêm vào một chất lỏng lạnh lẽo, cậu liền mất đi ý thức, cái gì cũng đều không nhớ rõ.

Cậu không nhớ rõ bộ dạng nam nhân kia, không nhớ rõ tất cả những chuyện trước năm bốn tuổi, thậm chí không nhớ rõ cả tên gọi của chính mình….

Hốc mắt Lâm Viễn đỏ lên, bắt đầu liều mạng giãy giụa.

Ký ức hỗn loạn trong đầu khiến cậu căn bản phân không rõ nổi là đến từ trí não cơ giáp hay là từ chính mình, chỉ là, thanh âm của nam nhân trong trí nhớ kia, khiến cậu đau

lòng muốn rơi lệ….

Baba….

Đó là baba sao?

Loại hồi ức cưỡng chế này, hoàn toàn không thể nhớ rõ chi tiết, cảm giác thật sự rất khó tiếp thu, khó chịu đến mức trái tim cậu từng đợt âm ỉ đau, giống như đang bị vô số dây thừng gắt gao siết chặt!

5%….20%…..80%….100% !!

Con số trên màn hình trung tâm trí năng trong vòng năm giây đột nhiên tăng vọt lên một trăm phần trăm!

Tinh thần Lâm Viễn lập tức bắt đầu phản khống Chu Tước!

“………”

Chu Tước chấn kinh!

Đây bất quá chỉ là một hài tử mười tám tuổi, nó đem cậu lừa đi vào, chỉ là vì muốn khống chế cậu, từ trên người cậu lấy một chút tinh lực cùng năng lượng mà thôi!

Nó đã bị nhốt lâu lắm rồi, tinh lực không ngừng hạ xuống, năng lượng vụng trộm giấu đi cũng còn lại không được bao nhiêu, muốn trốn thoát thì tất yếu phải mượn sức mạnh của con người. Nó hoàn toàn không nghĩ tới, tinh thần của thiếu niên này lại ương ngạnh như thế, chưa nói đến không chịu khống chế, thậm chí trái lại còn tác động đến đầu mối trí năng của mình!

Chu Tước bắt đầu mạnh mẽ áp chế Lâm Viễn, ý chí Lâm Viễn lại phi thường kiên quyết giãy dụa phản kháng!

Song phương giằng co, hậu quả là trung tâm trí năng của Chu Tước cùng tinh thần Lâm Viễn đều trở nên hỗn loạn vào nhau!

Nhi tử? Làm một Beta? Baba? Kiên cường sống sót!

Đó là ký ức gì?

Vì cái gì trong trí nhớ của thiếu niên, cư nhiên lại có một người khiến nó vô cùng quen thuộc –

Tướng quân Lăng Vũ!

*

Phía sau không xa, Caesar ở trong khoang điều khiển cau mày, cơ giáp màu đỏ trước mắt đột nhiên giống như phát điên bắt đầu liều mạng bắn ra liên tục một chuỗi đạn pháo, Bạch Vũ bị đánh trở tay không kịp, trên dưới trái phải chật vật lắc mình tránh thoát, xuất phát từ bản năng muốn phản kích, Caessar lập tức ra lệnh.

“Không cho đánh trả! Lâm Viễn ở bên trong, đừng làm cậu ấy bị thương!”

“…..” Bạch Vũ trầm mặc một chút, bắt đầu không phục hét lên, “Chủ nhân, phía trước là Chu Tước a! Không tiến hành công kích, chắc chắn không thể làm nó bị thương, còn nếu chủ nhân muốn đem nó chế ngự, điều này thật sự rất khó khăn! Nó cùng với ta đều là cấp S!”

Caesar đương nhiên biết điều này, Bạch Vũ và Chu Tước là cơ giáp cùng cấp bậc, không thể làm bị thương đến đối phương, cho dù là thực lực tương đương nhưng nếu như đối đầu về hỏa lực cũng chỉ có thể lâm vào bị động.

Bạch Vũ ảo não nói.

“Không xong rồi! Chu Tước tiền bối vẫn là thần tượng của ta, ta thật không muốn đuổi đánh nó a chủ nhân!”

Caesar nhíu mày.

“Thử thâm nhập vào khoang điều khiển của đối phương, ta muốn xem tình trạng của Lâm Viễn!”

“……Không thể vào được!”

“Sao lại thể?”

“Người điều khiển ở đối diện căn bản không có phản ứng gì! Trung tâm trí năng của Chu Tước giống như xuất hiện hỗn loạn…. A, trời ạ…..” Lại một đám pháo sáng bắn lại đây, bị Bạch Vũ nguy hiểm tránh đi, Bạch Vũ chán nản nói, “Cứ bắn ra như vậy, chúng ta sớm muộn gì cũng bị nó cho nổ thành mảnh vụn! Đầu mối trí năng của nó rất lộn xộn! Nó đã mất khống chế! Chủ nhân, ngươi mau nghĩ biện pháp!”

Caesar trầm mặc một lát, bình tĩnh nói.

“Cưỡng chế xâm nhập vào đầu mối trí năng của Chu Tước!”

“….” Bạch Vũ không nói, yên lặng bắt đầu xâm nhập đầu mối trí năng của đối phương.

Một vòng sóng điện từ cường hãn quấy nhiễu bao phủ Chu Tước, Chu Tước nguyên bản bởi vì đối kháng tinh thần của Lâm Viễn mà lâm vào trạng thái hỗn loạn suy yếu, khiến Bạch Vũ dễ dàng xâm nhập vào, trên màn hình trong khoang điều khiển của Chu Tước lập tức xuất hiện gương mặt của Caesar.

Đồng thời, Caesar cũng thấy được Lâm Viễn bên trong khoang điều khiển đang bị Chu Tước khống chế.

Lâm Viễn bị dây thần kinh màu đỏ quấn quanh bao thành bánh chưng, khó chịu lui thành một đoàn kịch liệt giãy dụa, một thân mồ hôi sớm đem áo sơ mi thấm ướt đẫm, hốc mắt cậu hơi hơi đỏ lên, môi thậm chí còn cắn đến bật máu.

“Baba….”

Lâm Viễn mờ mịt kêu, môi trắng bệch còn hơi hơi phát run.

“Baba…. đừng vứt bỏ con….”

Trái tim Caesar đột nhiên căng thẳng.

Giống như bị một đôi tay dùng lực nắm lấy, đau lòng kịch liệt trong nháy mắt lan tràn toàn thân, Caesar luôn luôn bình tĩnh cơ hồ sắp nổi điên rồi.

“Chu Tước! Mau dừng lại cho ta! Ngươi cưỡng chế dung hợp như vậy sẽ khiến tinh thần của ngươi và Lâm Viễn cùng bị sụp đổ! Mau dừng lại!”

Cơ giáp cấp S cơ hồ đều là khi vừa hoàn thành chế tạo liền cùng người điều khiển tiến hành phối hợp tinh thần, lúc này cơ giáp không có bất cứ ký ức nào, sau khi phối hợp thành công sẽ trung thành với chủ nhân.

Chu Tước trước đây theo Lăng Vũ mười mấy năm, hơn nữa sau đó lại bị giam cầm mười mấy năm, đầu mối trí năng của nó lưu lại rất nhiều ký ức hỗn độn, nay lại cùng Lâm Viễn cưỡng chế phối hợp, đôi bên tinh thần không hòa hợp, ai cũng không thể chế phục ai, áp chế lẫn nhau sẽ dẫn đến hậu quả là cùng nhau phá vỡ tinh thần!

Caesar không chuyển mắt nhìn chằm chằm cơ giáp cấp S Chu Tước giống như một chú chim khổng lồ màu hỏa hồng, hận không thể lập tức nhào lên đem nó xé thành mảnh nhỏ! Lâm Viễn ngu ngốc này căn bản chưa từng điều khiển qua cơ giáp cấp S, không biết cơ giáp cấp S đáng sợ thế nào! Nhìn Lâm Viễn bị Chu Tước khống chế tinh thần, bởi vì ký ức hỗn loạn mà toàn thân run rẩy, môi trắng bệch, Caesar đau lòng đến mức muốn phát điên!

“—Chu Tước! Lập tức hạ xuống cho ta!”

Thanh âm Caesar lãnh lệ truyền đến trong khoang điều khiển của đối phương, mà giờ phút này Chu Tước hiển nhiên đã hoàn toàn không nghe vào mấy lời Caesar nói, vẫn như trước lấy tốc độ nhanh nhất kiên trì lao về phía trước, đôi cánh màu đỏ giang rộng, sáng quắc rực rỡ dưới ánh nắng!

Bạch Vũ đột nhiên lên tiếng.

“Chủ nhân chủ nhân chủ nhân! Phía trước chính là khe vực Siberia, Chu Tước sắp hết năng lượng, năng lượng của nó chỉ còn 2%….. 1%….. Aaaaa! Nó sắp rơi xuống…..”

Chu Tước hao hết năng lượng đột nhiên bắt đầu cấp tốc rơi xuống!

Phía dưới nó chính là vực Siberia sâu vạn trượng! Nếu không thể bắt lấy nó đúng lúc, tốc độ rơi nhanh như vậy tuyệt đối sẽ là cơ hủy nhân vong!

“…..” Nhịp tim Caesar cơ hồ muốn đình trệ, không nói hai lời trực tiếp dùng tinh thần của mình điều khiển Bạch Vũ, trong nháy mắt, độ phối hợp tinh thần của Caesar cùng Bạch vũ đột ngột nhảy vọt lên 300%, cấp độ hợp nhất giữa người và máy đạt tới đỉnh điểm! Lúc này, chỉ cần Caesar nghĩ đến cái gì, căn bản không cần bất cứ mệnh lệnh nào Bạch Vũ đều sẽ lập tức chấp hành!

Chỉ thấy cơ giáp khổng lồ màu trắng đột nhiên đem đôi cánh duỗi ra đến tối đa, tăng tốc nhảy về phía trước, sau đó liền theo phương hướng rơi của Chu Tước – lao mạnh xuống dưới!

Chu Tước cơ hồ sắp rơi xuống tận đáy vực, thậm chí đã muốn buông tay.

Vừa rồi đối kháng tinh thần cùng thiếu niên khiến cho đầu mối trí năng đột nhiên hỗn loạn, lung tung phóng ra hạt pháo, đã hao hết chút năng lượng cuối cùng của nó, đến biến hình còn không đủ sức, chỉ có thể mặc cho chính mình rơi xuống dưới.

Đáng thương cho hài tử trong khoang điều khiển này, cậu còn trẻ tuổi như vậy…. Trong trí nhớ của cậu có bóng dáng tướng quân…. Cậu là con trai của tướng quân sao?

Chu Tước có chút khổ sở nghĩ.

Nếu thật sự rơi vỡ, nó chỉ có thể dùng tất cả năng lượng cuối cùng, phóng ra khoang thuyền thoát hiểm, hi vọng có thể cứu được hài tử này.

3000 thước…. 500 thước…. 10 thước….

Tốc độ rơi cực nhanh, khiến thân thể Chu Tước dường như muốn lập tức cùng nham thạch dưới đáy vực va chạm với nhau.

Đúng lúc này, một bóng râm lớn đột nhiên trùm lên đỉnh đầu, bóng râm kia cơ hồ bao phủ lấy toàn thân nó, đồng thời, thân thể đột nhiên nhẹ bẫng — !

Chỉ thấy hai tay Bạch Vũ trong nháy mắt đó đột nhiên đưa xuống, chuẩn xác bắt lấy vai Chu Tước, ngay sau đó nhảy lên một đoạn trên không, lập tức mang theo Chu Tước bay lên, suýt chút nữa đã chạm vào đống nham thạch dưới đáy vực, né tránh những tảng đá to rơi xuống như mưa trên đỉnh đầu, sau đó bằng tốc độ nhanh nhất trực tiếp bay ra khỏi vực Siberia!

“…….” Caesar trán chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.

“…….” Bạch Vũ cũng còn đầy sợ hãi, “A a a chủ nhân, toán học của ngươi nhất định rất tốt, vừa rồi còn kém mười mét! Còn kém mười mét! Thật là làm ta sợ muốn chết!”

Caesar lúc này mới hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, phát hiện lòng bàn tay của mình cư nhiên đã chảy ra một tầng mồ hôi.

Vừa rồi không chỉ là Bạch Vũ, chính hắn cũng sợ đến mức tim ngừng đập, thật sự còn kém mười mét, đầu Chu Tước đã sắp chạm mặt đất rồi!

Tốc độ bay của cơ giáp càng nhanh, tốc độ rơi xuống cũng càng mau, hắn vốn cùng Chu Tước có khoảng cách, cơ giáp cùng cấp bậc muốn đuổi kịp cũng không dễ dàng, mắt thấy Chu Tước rớt xuống từ nơi cao như vậy, vạn nhất cứu không được, khiến Chu Tước và Lâm Viễn cùng rơi xuống vực mà bỏ mình…..

Hắn căn bản nghĩ cũng không dám suy nghĩ đến hậu quả!

Vừa rồi một khắc kia, Caesar cùng Bạch Vũ cơ hồ là dùng hết độ phối hợp của hai người từ xưa đến nay, không sợ chết mà cùng nhau lao xuống!

Trầm mặc thật lâu, Bạch Vũ mới khống chế được cân bằng, bắt lấy Chu Tước cùng nhau bay lên mấy vạn mét trên không.

Từ dưới mặt đất nhìn lên, giống như chỉ là hai chú chim một đỏ một trắng đang bay trong không trung thông thường.

“Lại nói, ta đây xem như đã cứu Chu Tước tiền bối sao?” Bạch Vũ không biết xấu hổ đem cánh tay cơ giáp hơi di động một chút, vòng qua phần eo của Chu Tước, cao hứng nói, “Chủ nhân, ta cảm giác ôm như vậy ổn hơn nhiều a, ngươi có thấy thế không?”

Caesar. “…….”

Cơ giáp này tuyệt đối là ở cùng Brian lâu, cái khác không tiếp thu được, ngược lại là đem mấy thứ không biết xấu hổ của Brian đều học hết.

Bạch Vũ tiếp tục hưng phấn mà nói.

“Ta cứu Chu Tước tiền bối, ta cư nhiên cứu Chu Tước tiền bối! Chuyện này ta nhất định phải về nói với nhóm cơ giáp khác, để cho bọn họ phải hung hăng ghen tị một phen!”

Caesar bình tĩnh nói.

“Nếu không muốn bị hiệp hội cơ giáp xử quyết, việc ngày hôm nay, ngươi tốt nhất là đừng có nhắc đến với ai.”

“….. Nga.” Bạch Vũ ủy khuất ngậm miệng.

“Tìm đất trống đem Chu Tước thả xuống, ta muốn xem tình trạng của Lâm Viễn.”

“…..” Bạch Vũ im lặng tìm một thảo nguyên rộng lớn, chậm rãi hạ xuống dưới, đem Chu Tước vững vàng đặt trên đất.

Khoang điều khiển của Chu Tước lập tức mở ra, Caesar vội vàng đi ra phía trước xem xét tình hình Lâm Viễn.

Trạng thái tinh thần của Lâm Viễn đang dao động mạnh mẽ, không thể thanh tỉnh hoàn toàn, chỉ là nhận thấy được một cỗ khí tức ấm áp quen thuộc, cậu xuất phát từ bản năng vươn tay ra, trực tiếp nhào vào trong lòng nam sinh trước mặt.

“……..” Thân thể Caesar cứng đờ, thân thủ lập tức tiếp được Lâm Viễn.

Cơ thể thiếu niên mềm dẻo cứ như vậy tiến tới, như là sợ lạnh nhẹ nhàng lui vào trong lòng mình, hai tay thậm chí giống như đang hấp thu ấm áp ôm lấy cổ mình, nhẹ giọng lẩm bẩm. “Baba….”

Caesar. “……..”

Lâm Viễn hiển nhiên là nhớ lại những ký ức không tốt, cho nên, một người luôn lạc quan mới có thể lộ ra biểu tình khó chịu như vậy.

Nhìn bộ dạng cậu sắc mặt tái nhợt, trong lòng Caesar mềm nhũn, vươn tay, trực tiếp đem Lâm Viễn ôm ngang lên, đi trở về trong khoang điều khiển của Bạch Vũ, ghé vào lỗ tai cậu ôn nhu nói.

“Có tôi ở đây, đừng sợ, không có việc gì.”

“…… Chủ nhân, chủ nhân, ngươi từng nói khoang điều khiển không thể cho người ngoài vào!” Nhận thấy được khí tức của người lạ, Bạch Vũ lập tức bắt đầu không phục phản kháng, “Đây là khoang điều khiển của ta, ngươi không thể cứ như vậy mang ngoại

nhân đi vào!”

“Cậu ấy không phải người ngoài.” Caesar thản nhiên nói, “Còn có, ngươi lập tức yên lặng cho ta! Nếu lại nói lời vô nghĩa, ta sẽ để cho Brian đem ngươi phá thành cấp C.”

“…….” Bạch Vũ lập tức ngoan ngoãn im lặng.

Không có mấy lời lải nhải đáng ghét, Caesar lúc này mới ôm ngang Lâm Viễn, chầm chậm đi vào bên trong phòng ngủ của khoang điều khiển.

Lâm Viễn vẫn gắt gao ôm cổ hắn, đem đầu chôn ở trước ngực hắn, môi tái nhợt, thân thể còn đang không ngừng phát run.

Nhìn bộ dạng thiếu niên hôn mê không hề phòng bị dựa vào trong ngực mình, Caesar cảm thấy vô cùng đau lòng, lập tức gắt gao ôm chặt lấy cậu.

Hết chương 22.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quân Giáo Sinh
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...