Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 71

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong ba người, Sở Ngọc ngồi gần cửa xe nhất. Vì vậy muốn xuống xe, nàng phải là người xuống trước. Lúc này Dung Chỉ và Thiên Như Kính cùng đưa mắt nhìn nàng chờ đợi.

Sở Ngọc rất muốn cho xe chạy chậm quanh hoàng cung thêm hai vòng, để hai người kia có thêm thời gian nói chuyện. Nhưng ở bên ngoài, Việt Tiệp Phi thúc giục: “Công chúa, đã đến nơi”. Tuy có thêm Dung Chỉ trên xe, nhưng Việt Tiệp Phi vẫn không yên tâm khi thấy Sở Ngọc và Thiên Như Kính ở chung một chỗ.

Thở dài bất lực, Sở Ngọc cúi người xuống xe. Vốn Việt Tiệp Phi và Dung Chỉ không được triệu tập, cũng không có đặc quyền vào cung như Thiên Như Kính. Trước kia mỗi lần Sở Ngọc vào cung gặp Lưu Tử Nghiệp, Việt Tiệp Phi toàn phải đứng chờ ở cửa cung. Nhưng lúc này tình hình đã khác, Sở Ngọc sử dụng quyền lực dẫn theo cả hai người bọn họ vào cung.

Xuyên qua tầng tầng lớp lớp cửa cung, cảnh trí xung quanh từ huy hoàng dần chuyển sang thanh tú diễm lệ. Đã đến hậu cung, nơi ở của các nữ tử! Đến gần Vinh Huấn cung – nơi ở của Vương thái hậu, phía xa vọng đến tiếng ồn ào. Sở Ngọc nhướn mày, vượt qua người cung nữ dẫn đường, chạy nhanh về phía phát ra tiếng ồn.

Sở Ngọc dẫn theo mọi người, chạy băng băng qua những hành lang dài uốn khúc. Nàng không hiểu tại sao mình lại gấp gáp như vậy, chỉ vì trong lòng có một ý nghĩ khiến nàng muốn càng nhanh càng tốt. Các cung nữ đang đi trên hành lang nhìn thấy Sở Ngọc, có người chắn trước mặt nàng định hành lễ, đều bị nàng đẩy ra.

Vội vã chạy vào Vinh Huấn cung, qua mấy lần cửa, vòng qua bức bình phong hoa lệ tinh xảo, Sở Ngọc ngửi thấy mùi thuốc đông y nồng nặc. Nàng còn thở gấp chưa bình ổn lại hô hấp, bỗng nhìn thấy một người phụ nữ đang hấp hối, là cảnh tượng héo mòn chết chóc duy nhất giữa bầu không khí xa hoa tráng lệ này.

Căn phòng cực kỳ hoa lệ, chiếc giường tinh xảo quý giá, đệm thêu tay rực rỡ, phú quý thịnh vượng vô song. Nhưng trên đó, là một phụ nữ với khuôn mặt tái nhợt, đau đớn thê lương. Tóc nàng rối bù, tay quờ quạng vào khoảng không, nếu không có cung nữ bên cạnh ngăn đỡ thì có lẽ nàng đã ngã lăn khỏi giường: “Mang dao đến đây! Mang dao đến đây!”

Một ngự y cao tuổi đứng bên cạnh, khuôn mặt đỏ bừng, chân tay luống cuống.

Người phụ nữ kêu khàn cả giọng. Có thể do bệnh nặng, cơ thể suy yếu, tiếng kêu biến thành tiếng thều thào trong cổ họng. Cung nữ xung quanh hoảng loạn, cố gắng khuyên giải thái hậu: “Thái hậu, người đừng tự làm mình bị thương!...” Các nàng luống cuống chân tay. Dù sao người nằm trên giường cũng là thái hậu tôn quý, không ai dám giữ chặt thái hậu, nhưng nếu buông ra lại sợ nàng tự làm bị thương chính mình.

Sở Ngọc dừng bước, đứng yên trong phòng. Giờ đây không còn cảm thấy nóng ruột nữa, nàng dùng cặp mắt xa lạ nhìn kĩ Vương thái hậu: dáng người gầy, khoảng hơn ba mươi tuổi, không già nua giống như trong tưởng tượng của Sở Ngọc. Lúc này chẳng còn thấy đâu vẻ uy nghi của một thái hậu, chỉ nghe người phụ nữ này vừa khóc thút thít vừa nói: “Mau lấy dao đến đây, ta muốn rạch bụng mình ra xem, tại sao lại sinh hạ được một đứa con như thế!”

Gò má thái hậu vì ốm bệnh mà đỏ bừng, càng làm tăng thêm vẻ tiều tụy.

Lúc này có một cung nữ quay người định đi gọi ngự y khác đến, phát hiện ra Sở Ngọc, muốn đến chào. Sở Ngọc phất tay, bước nhanh đến bên giường, nắm lấy bàn tay đang vung lên của thái hậu.

Gầy quá!

Bàn tay nhỏ gầy guộc tái nhợt, nước da trơn mịn hẳn là do được chăm sóc bồi bổ kỹ lưỡng. Nhưng tay gầy đến nỗi có thể gọi là “da bọc xương” cũng không quá!

Sở Ngọc cảm thấy hơi thương hại. Kế thừa thân phận của Sơn Âm công chúa, nàng phải thay nàng ta giữ tròn đạo hiếu thôi. Tuy cũng không biết Sơn Âm công chúa có quan tâm đến chữ hiếu hay không, nhưng ít ra là nàng không nhẫn tâm nhìn người mẹ này chết đi trong thống khổ.

Phát hiện tay đột nhiên bị người nắm lấy, Vương thái hậu quay lại nhìn. Thấy Sở Ngọc, khuôn mặt thái hậu dần bình tĩnh trở lại: “Là ngươi?”

Sở Ngọc thở dài, khom gối quỳ bên giường, tầm mắt nàng lúc này ngang với Vương thái hậu. Sở Ngọc đưa tay kia ra, cả hai tay bao bọc lấy bàn tay gầy yếu xương xẩu của thái hậu. Cảm thấy hơi khó chịu, một lúc sau Sở Ngọc cất tiếng: “Mẫu…mẫu hậu, là con. Trước đây nữ nhi không tốt, không giữ đúng đạo hiếu làm con. Hôm nay nữ nhi đã biết hối hận, mong mẫu hậu tha thứ!”

Sở Ngọc chân thành khẩn thiết nhìn Vương thái hậu: “Mẫu hậu, cho dù trước đây mẹ con ta có chuyện gì, thì bây giờ cũng tạm quên đi, được không?”

Chứng kiến phản ứng lúc trước của Vương thái hậu, Sở Ngọc cũng không rõ quan hệ giữa hai mẹ con này ra sao. Nhưng dù có thế nào, cứ cúi đầu nhận lỗi chắc là không vấn đề gì.

Sở Ngọc chăm chú nhìn Vương thái hậu. Lúc này người phụ nữ đã tỉnh táo hơn, khuôn mặt lại phảng phất vẻ uy nghi cao quý vốn có, dù ốm đau tiều tụy triền miên cũng không thể che lấp. Nàng ấy đã đi đến bước cuối của cuộc đời, vậy mà con do chính mình đẻ ra cũng không chịu gặp mặt dù chỉ một lần.

Lòng cảm thấy chùng xuống vì thương hại, khuôn mặt Sở Ngọc hiện vẻ buồn rầu không hề giả dối.

Vương thái hậu chăm chú nhìn nàng trong khoảnh khắc, mới run rẩy giơ bàn tay khô kiệt, nhẹ nhàng xoa gò má Sở Ngọc. Khóe miệng thái hậu như mỉm cười, mà nước mắt lại cứ thế trào ra: “Hóa ra ta còn có một đứa con gái…” Nàng ta định ngồi dậy, nhưng bị Sở Ngọc ngăn lại: “Mẫu hậu, thân thể người bây giờ không được khỏe, đừng cử động quá sức!”

Vương thái hậu nhìn thấy Sở Ngọc, tuy không phải đứa con trai vẫn đang mong ngóng, nhưng cũng rất vui mừng. Bỗng nhiên, toàn bộ sức lực dường như mất hết, ý thức cũng chìm dần vào mê man.

Sở Ngọc thấy thái hậu khép mắt dần, hốt hoảng kêu lên: “Mẫu hậu!” Một lần đã gọi được chữ “mẫu hậu”, những lần sau gọi rất dễ dàng.

Khóe mắt thoáng thấy bóng áo tuyết trắng ở ngưỡng cửa, Sở Ngọc quay đầu lại, lãnh đạm nói: “Dung Chỉ, vào đây đi! Ta biết y thuật của ngươi rất inh. Khám ẫu hậu xem, có thể chữa khỏi cho người không?”

Dung Chỉ, Thiên Như Kính và Việt Tiệp Phi chẳng qua đi cùng Sở Ngọc, không dám xông vào tẩm cung của thái hậu, chỉ đứng ở ngưỡng cửa. Không ngờ Sở Ngọc nhìn thấy góc áo.

Một lát sau Dung Chỉ mới chậm rãi đi vào. Đến bên giường thái hậu, hắn liếc qua rồi lắc lắc đầu. Không cần nói cũng biết, ý là không thể cứu được, mau chuẩn bị hậu sự.

Sở Ngọc cười lạnh nói: “Ta đặc biệt mang ngươi đến đây, không phải là để nghe những lời này!” Nàng dừng một chút, kéo dài âm điệu: “Thất…diệp…tuyết…chi” Hiện tại thứ duy nhất có thể gây sự chú ý đối với Dung Chỉ, chính là dược liệu trị bệnh cho Hoa Thác.

Dung Chỉ bất đắc dĩ nói: “Công chúa, nàng không thể ép buộc ta như thế! Việc này ta không làm được!” Thái hậu bệnh tình nguy kịch, dầu hết đèn tắt, chỉ còn hơi thở thoi thóp mà thôi. Người có thể sống đến bây giờ, là do ý chí nội tâm chống đỡ rất lớn. Dù hắn có y thuật thông thiên cũng không thể cứu được!

Sở Ngọc buông tay thái hậu ra, đặt nàng nằm xuống, đắp chăn lên người cẩn thận rồi mới quay sang Dung Chỉ nói: “Ta muốn ngươi cứu giúp hết lòng hết sức, chứ không phải chỉ liếc nhìn một cái rồi lắc đầu!”

Dung Chỉ trầm mặc một hồi rồi đáp lời: “Nếu công chúa đã nói như vậy, ta chỉ có thể cố gắng hết sức. Hãy chuẩn bị dược liệu và dụng cụ châm cứu, tất cả mọi người làm theo lời ta nói, có lẽ cũng kéo dài thêm được chút thời gian. Ngay cả như vậy, cũng không bảo đảm hoàn toàn!”

Sở Ngọc cũng biết hắn làm thế này là đã nhượng bộ đến cực điểm. Có kết quả như vậy cũng tốt lắm rồi. Nàng mím môi đồng ý: “Như thế là tốt rồi! Số mệnh con người phụ thuộc vào ý trời. Nếu không thể cứu vãn, ta cũng không oán trách ngươi!” Nói xong, nàng theo lời Dung Chỉ bước lui ra. Quay lại nhìn Vương thái hậu đã hầu như chìm vào hôn mê, nàng dịu dàng nói: “Mẫu hậu, người muốn gặp tiểu tử phải không? Con sẽ mang hắn tới!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...