Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 49

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại nửa tháng trôi qua, ngày xuân đã tàn, người ta thay xiêm y ấm áp tầng tầng lớp lớp bằng quần áo mỏng nhẹ thoáng mát. Bất tri bất giác, mùa hè đang đến.

Ngày tháng trôi qua thật mau.

Sở Ngọc nằm trên ghế dài, trên đầu là một chiếc ô thật to kết bằng nan cói để che ánh nắng mặt trời. Cái nóng mùa hè còn chưa tới nhưng nàng đã sai người chuẩn bị để tránh nắng.

Cạnh chỗ nàng nằm là một chiếc bàn trà, trên bày đồ điểm tâm bắt mắt, cùng với một bát canh ngọt mát vừa nấu xong, vẫn còn hơi ấm. Lúc này uống canh không sợ nóng mà cũng không sợ lạnh.

Sở Ngọc xoa xoa ấn đường, khe khẽ thở dài. Tuy nàng đang ngắm cảnh hứng thú nhàn nhã, nhưng tâm vẫn không vì thế mà buông lỏng được.

Nửa tháng nay, cứ cách hai ngày nàng lại vào cung một lần, một mặt là để tìm hiểu quan hệ giữa hoàng đế và Sơn Âm công chúa, mặt khác, nàng phát hiện ra tác dụng khác của hậu viện cất chứa nam sủng trong phủ. Thế là tiếp sau Thẩm Thâm Chi, lại có một viên quan nữa bị tắm rửa sạch sẽ rồi trói gô, tống lên xe nàng.

Có thể nói, Lưu Tử Nghiệp chăm lo cung cấp nam sủng cho tỷ tỷ, thật không xứng với chức phận hoàng đế. Thế nhưng đối với việc này, hắn ra tay rất nhanh nhẹn chuẩn xác, cứ thế đóng gói đầy đủ mang đến tận cửa cho nàng.

Thẩm Thâm Chi đã an phận rất nhiều. Mấy ngày nay không cần trói nữa, hắn ngoan ngoãn ở trong khu vườn rộng một tấc vuông. Thậm chí hắn còn chủ động khuyên giải viên quan mà Sở Ngọc mang về sau, khiến cho kẻ kia cũng an phận không làm loạn.

Mặt khác, mấy ngày nay Sở Ngọc phát hiện, Lưu Tử Nghiệp tín nhiệm, ưu ái Sơn Âm công chúa không ai bằng. Thậm chí hắn hoàn toàn không để ý, đưa tấu chương cho Sở Ngọc xem. Nàng thuận miệng nói xử trí thế nào, hắn cũng hưởng ứng làm theo thế ấy.

Mà Sở Ngọc lại vô tình và hoảng sợ phát hiện, chữ Sơn Âm công chúa viết đẹp thì chữ Lưu Tử Nghiệp cũng không kém bao nhiêu.

Nếu nói, Sở Ngọc cảm thấy mình như người cầm chìa khóa ngân khố quốc gia, thì lúc này, nàng biết dung lượng ngân khố vượt xa so với sức tưởng tượng của mình, thật không biết phải làm sao!

Sở Ngọc rầu rĩ than thở một hồi, đúng là đến với thế giới này chẳng có mấy ngày được nhàn nhã. Nàng chỉ tính kế trong mấy chục ngày, mà còn phức tạp hơn tất cả các cuộc thi ở kiếp trước cộng lại.

Bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng cười: “Vì sao công chúa lại thở dài? Ngày đẹp trời, vì sao không thoải mái tâm tình mà hưởng thụ?” Cách nàng khoảng một thước, là một chiếc ghế dài khác, người đang nằm là một thiếu niên thanh tú ôn nhu. Trên gương mặt hắn là một tầng ánh sáng nhu hòa, quần áo tuyết trắng như mây. Nhưng nếu để ý kỹ, đáy mắt hắn như một vực sâu không thể đo lường đánh giá.

Người này tất nhiên là Dung Chỉ.

Vết thương của hắn đã từ từ chuyển biến tốt đẹp. Nhưng hắn không hề gặp Hoàn Viễn đòi lại quyền hành, ngược lại mỗi ngày giao thêm càng nhiều việc cho Hoàn Viễn, giao rồi thì không hề hỏi đến giống như trút được gánh nặng. Hoàn Viễn bỗng nhiên bị gia tăng trọng trách đến hết hơi, luống cuống chân tay. Lúc này Hoàn Viễn mới hoảng sợ phát hiện ra, Dung Chỉ trước đây xử lý nhiều công việc phiền phức như vậy mà lúc nào trông hắn cũng thong dong nhàn nhã, thế mới thấy người này thật đáng kinh sợ!

Động tác này của Dung Chỉ khiến cho Sở Ngọc nghi ngờ không thôi, cảm thấy phảng phất hắn muốn tỏ thái độ gì đó với nàng, nhưng vẫn chưa hiểu là cái gì. Dù sao trước mắt, Hoàn Viễn tiếp quản công việc cũng không nguy hại với nàng, nên nàng cũng im lặng không nói, vui mừng thấy sự thành công.

Nghe thấy tiếng Dung Chỉ, nàng quay sang liếc nhìn hắn một cái, vô thức sờ soạng gấu tay áo. Dưới tay áo, nàng giấu một chiếc kéo nhỏ phòng thân. Cái này là nàng sai Ấu Lam bí mật đặt thợ thủ công làm. Tuy kỹ thuật chế tác thời cổ đại còn thô sơ, nhưng nàng đã cho chỉnh sửa một vài thiết kế theo hướng hiện đại nên cũng khá nhỏ gọn và hiệu quả. Đến tận ngày hôm qua, thứ này mới hoàn thành và giao cho Sở Ngọc.

Cũng vì thế, lúc này Sở Ngọc mới dám bình yên nằm sóng vai với Dung Chỉ.

Tuy nhiên, chiếc kéo không phải nhằm đối phó với Dung Chỉ. Sau này nếu nàng gặp nguy hiểm, có thể giúp nàng tự vệ. Nhìn chung sẽ không có kẻ đoán được, nàng là công chúa cao quý mà lại giấu trong tay áo vật nhọn dễ đ//â//m người.

Thấy Sở Ngọc im lặng không đáp, Dung Chỉ cũng không vội vàng. Hắn nhàn nhã thong dong ngồi xuống, lấy một chén canh ngọt trên bàn trà, rất văn nhã uống một hớp nhỏ.

Nằm dưới ô che ánh nắng mặt trời sau giờ ngọ, thật là nơi ngủ trưa thích hợp.

Sở Ngọc chằm chằm nhìn Dung Chỉ. Mấy ngày qua, người nhàn nhã nhất chính là hắn. Nhiệm vụ chính của hắn hàng ngày là uống thuốc dưỡng thương, chỉ thỉnh thoảng mở miệng hướng dẫn cho Hoàn Viễn một chút. Mấy ngày gần đây, công việc chồng chất, Hoàn Viễn khổ cực vất vả càng làm nổi bật cái kẻ rỗi rãi ngồi không kia, khiến người ta thấy mà giận sôi lên.

Dung Chỉ thậm chí đã thư thái khép hờ mắt. Nàng chần chừ, cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Mấy ngày nay ta vẫn tự hỏi một chuyện, mà chưa giải đáp được”. Bởi vì chưa quyết định được vấn đề này nên vẫn chưa xác định được hướng đi trong tương lai.

Dung Chỉ mở mắt, nhướn mày: “Chuyện gì vậy? Nếu công chúa có điều gì phiền não, không ngại nói với ta, Dung Chỉ ta sẽ gắng hết sức vì công chúa mà chia sẻ, gánh vác”.

Chẳng phải vì Sở Ngọc tin tưởng Dung Chỉ mới hỏi hắn. Vấn đề này, mấy hôm trước nàng đã hỏi Hoàn Viễn. Hắn suy nghĩ một hồi rồi nói là không biết rõ, bảo nàng đi hỏi Dung Chỉ.

Hoàn Viễn tuy có tài thiên phú, nhưng với mọi chuyện còn rất bỡ ngỡ, không thể bì kịp với Dung Chỉ vừa thạo đời vừa nhìn xa trông rộng.

Sở Ngọc chần chừ rồi nói: “Băn khoăn của ta là, một con sông, hướng chảy của một con sông”.

Dung Chỉ hơi nhíu mày: hướng chảy của con sông? Tại sao công chúa lại quan tâm đến điều này? Trong đầu hắn lập tức hiện ra núi non sông ngòi phân bố trong thiên hạ, vậy những cái đó có quan hệ gì với nàng?...Hơn nữa, gần đây sông ngòi có vấn đề gì đâu?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...