Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 281

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Ngọc ở trong tuyết quá lâu, hai chân bị tổn thương vì giá rét, huyết mạch không thông nên cả mùa đông không đi lại được. Mấy vị đại phu đều nói không thể chữa khỏi ngay. Nếu không có Quan Thương Hải kịp thời đuổi tới đưa nàng về, thì có lẽ hai chân nàng phải hoàn toàn phế bỏ.

Vì vậy, Sở Ngọc phải nghỉ ngơi dưỡng bệnh trong vài tháng. Để giúp nàng di chuyển, Hoàn Viễn sai người làm cho nàng một chiếc xe lăn.

Sở Ngọc không đi Nam triều cũng chẳng quay về Bắc triều. Nói đúng hơn, suốt mùa đông, nàng không ngừng tìm kiếm. Tìm kiếm thi thể Dung Chỉ.

Từ đầu chí cuối, nàng vẫn không tin Dung Chỉ đã chết.

Có lẽ lần này, hắn lại giở trò đùa bỡn, thực hiện âm mưu gì đó.

Hắn luôn luôn lừa gạt người, thậm chí ngay cả nàng.

Từ ngày đó giữa vùng núi tuyết, Sở Ngọc liên tục tự nhủ với bản thân như vậy.

Theo hướng chảy con sông, nàng đi về phía hạ nguồn tìm kiếm, đi đến đâu thì nghỉ tạm lại ở đó. Chẳng những dọc theo con sông, mà toàn bộ khu vực xung quanh nàng cũng không bỏ sót. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Trừ phi nhìn thấy thi thể hắn, thì lần này nàng tuyệt đối sẽ không bị mắc lừa.

Để tránh nhận lầm, mỗi khi tìm thấy một thi thể, Sở Ngọc lại đích thân kiểm tra xác nhận. Chỉ muốn tìm một Dung Chỉ, nhưng trong quá trình lại tìm thấy đến mấy chục xác chết.

Chết vì đói, vì bệnh, vì lạnh, vì thảm họa chiến tranh hay bị trộm cướp giết chết, đủ loại nguyên nhân khiến người ta yểu mệnh. Ban đầu, Sở Ngọc chỉ quan tâm đó có phải Dung Chỉ không, nhìn thi thể cảm thấy hơi sợ hãi, sau khi xác nhận không phải hắn liền lệnh cho người mai táng cẩn thận. Về sau, đối với những thi thể như thế, nàng còn sai người đi tìm hiểu gia cảnh, tìm quê quán người nhà. Tất nhiên, phần lớn trường hợp là không tìm được.

Mỗi một lần, nàng lại cảm thấy lạnh buốt tâm can. Bọn họ tên gọi là gì? Trong nhà còn có ai khác không? Lúc sống họ vui buồn, đau khổ hay hạnh phúc ra sao? Ở đâu đó, có ai vì họ mà đang nóng ruột lo nghĩ không?

Những nam giới đã chết, có phải đã từng là những trang nam tử phong lưu tiêu sái? Những người con gái đã chết, có phải cũng từng là những cô gái thướt tha nơi khuê các hay không?

Thời gian dần trôi, ban đầu nàng chỉ bi thương vì một mình Dung Chỉ, dần dần chuyển thành nỗi thê lương vì chúng sinh: biết bao người phơi xương trắng vô danh khắp nơi, không phải không có công tử hay khuê nữ má hồng.

Ở thế giới hỗn loạn này, bọn họ chỉ như những con kiến bé nhỏ không đáng kể.

Có câu hát rằng:

“Xuân đi xuân lại tới, hoa tàn hoa lại nở”.

Khi xuân đến, cỏ xanh mơn mởn, chồi biếc nhú mầm, hoa rực rỡ khoe sắc khắp nơi. Nhưng cõi lòng Sở Ngọc vẫn như một vùng tuyết trắng hoang lạnh không có sự sống.

Trong đầu nàng chỉ có một ý niệm: tìm Dung Chỉ, tiếp tục tìm. Còn một ngày chưa thấy thi thể hắn, nàng còn chưa tin là hắn đã chết.

“Hôm nay ngày xuân nắng đẹp, chúng ta đi dạo cho khuây khỏa nhé!” Thấy Sở Ngọc trong tình trạng như thế, rốt cuộc sáng sớm một ngày, Hoàn Viễn không nhẫn được nhẹ giọng đề nghị.

Sở Ngọc giật mình, nhìn dáng vẻ hơi tiều tụy của Hoàn Viễn. Giờ phút này, giữa hai hàng chân mày hắn đã mất vẻ nho nhã bình tĩnh thường ngày, khiến nàng không khỏi hổ thẹn. Suốt mùa đông qua, nàng chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình, làm khổ những người bên cạnh, thực sự là việc không nên.

Trong lòng thầm thở dài, Sở Ngọc khẽ gật đầu.

Trải qua một mùa đông nghỉ ngơi điều dưỡng, hai chân Sở Ngọc đã chuyển biến tốt. Hôm qua, được người xung quanh dìu đỡ, nàng đã có thể đứng lên một lúc, nhưng trước mắt vẫn phải tiếp tục dùng xe lăn.

Hoàn Viễn đi phía sau đẩy xe lăn cho Sở Ngọc. Hai người muốn dùng khoảng thời gian này để ngắm cảnh thôn xóm xung quanh. Bỗng nhiên, thuộc hạ chạy tới, báo tin đã tìm thấy một bộ hài cốt bên sông.

Lòng Hoàn Viễn đông cứng lại, biết không thể thảnh thơi đi dạo được nữa rồi. Sau khi nghe tin, khuôn mặt Sở Ngọc ngưng trọng, vì vậy hắn dứt khoát đổi hướng, đẩy xe lăn của nàng về phía bờ sông.

Dù sao lần này chắc cũng không phải, càng đi nhanh, có lẽ càng có thêm thời gian để dạo chơi.

Đầu xuân, gió vẫn còn hơi lạnh, mang theo hơi ẩm tử mặt sông thổi tới. Quan Thương Hải thế nhưng cũng ở đây. Sở Ngọc nhìn thấy, xa xa bên bờ sông, hắn đang khom người mò mẫm gì đó dưới nước.

Chẳng lẽ…

Sở Ngọc trong lòng chợt lạnh, vội di chuyển xe lăn để đến bờ sông nhanh hơn. Vẫn sợ rằng quá chậm, không biết lấy khí lực từ đâu, nàng đột nhiên đứng dậy, lảo đảo liều mạng bước đến bờ sông.

Con sông nhỏ chỉ rộng chừng bảy, tám thước, nước trong xanh có thể nhìn thấu tận đáy. Dưới đáy sông, giữa những đám rong tảo xanh u ám, có một bộ xương trắng lẳng lặng nằm.

Mà Quan Thương Hải đang sờ tay trên bộ xương, chạm đến một vị trí nào đó, vẻ mặt hắn trở nên ảm đạm.

Sở Ngọc cơ hồ không dám nghĩ xa hơn, hai chân bắt đầu đứng không vững, run rẩy cất tiếng hỏi: “Quan Thương Hải… huynh…có phát hiện được gì không?”

Nhất định không phải. Chỉ là một bộ xương trắng, ai biết lúc sống trông hình dạng thế nào?

Quan Thương Hải trầm mặc trong khoảnh khắc, rồi mới đáp lời: “Lúc nhỏ Dung Chỉ bị đánh đến mức gãy xương. Sau này đã khỏi, nhưng ở bả vai do không chữa trị chu đáo nên thành tật. Về sau lại bị đánh nên nặng hơn, thành một cố tật vĩnh viễn. Bề ngoài không nhìn thấy, nhưng sờ vào là biết!”

“Vậy… chỗ đó…” Tiếng Sở Ngọc ngày càng thấp, trong lòng càng lúc càng sợ hãi, cơ hồ không dám hỏi tiếp.

Quan Thương Hải khẽ gật đầu.

Sở Ngọc hít một ngụm khí, nghiến răng phản bác: “Huynh đừng lừa ta! Mới một thời gian ngắn, sao có thể thối rữa nhanh như vậy? Xương cốt sao lại sạch sẽ như thế?” Không tin, không tin, không tin…

Vẻ mặt buồn bã, Quan Thương Hải nói thản nhiên: “Cô chớ quên, trước khi chết, tình hình Dung Chỉ là thế nào!”

Lúc trước… lúc trước cơ thể hắn như bị lóc từng miếng thịt, da thịt dường như nát vụn. Cảnh tượng kinh ngạc thê lương như thế, nàng làm sao có thể quên được.

Quan Thương Hải tiếp tục đờ đẫn nói: “Hơn nữa, suốt thời gian qua bị dòng nước xiết cọ rửa…”

“Đừng nói nữa!” Sở Ngọc muốn hét lên, nhưng lời ra miệng lại biến thành nức nở cầu xin.

Hai chân thoát lực, Sở Ngọc đứng không vững, quỳ xuống nước. Hai đầu gối chìm xuống dòng nước lạnh buốt, nhưng nàng chẳng quan tâm, chỉ yên lặng nhìn bộ hài cốt. Bộ xương trắng lạnh lẽo kia, còn vướng rong rêu xanh u, chính là Dung Chỉ đã từng đẹp đẽ rực rỡ vô ngần?

Là Dung Chỉ vừa kiêu hãnh cao nhã, vừa thâm trầm khó lường đó ư?…

Là Dung Chỉ dung nhan huy hoàng, ánh mắt trầm tĩnh, làn da tươi tắn ấm áp, trái tim khỏe khoắn vững vàng…

Chân mày khóe mắt thanh nhã tú lệ, giọng nói thong dong ôn hòa…

Bóng dáng cao ngạo trác tuyệt, nụ cười như hoa trong gương, trăng soi đáy nước…

Tất cả đã hết? Một chút da thịt cũng không còn, chỉ thừa lại khối xương cốt lạnh lẽo kia ư?

Dung Chỉ của nàng.

Sở Ngọc chậm rãi phủ phục xuống, không quản nước sông lạnh buốt thấm vào xiêm áo. Nàng cẩn thận ôm lấy bộ xương, như sợ làm đau.

Dung Chỉ.

Bộ xương trắng bên bờ sông lạnh lẽo, lại là người trong mộng xuân khuê của ai đó ư?

Nước mắt không ngừng rơi xuống. Hơi hơi hé miệng, cổ họng Sở Ngọc kiềm chế để khỏi tràn ra tiếng nức nở vỡ vụn tê tâm liệt phế.

“Dung… Dung… Dung Chỉ ơi…”

Trôi giạt giữa thời loạn thế, bản thân nàng đã quen thấy chuyện sinh ly tử biệt, nhưng lại bởi cái chết của một người mà tuyệt vọng đến thế.

“Dung Chỉ… Dung Chỉ… Dung Chỉ…”

Cảnh xuân tươi đẹp, những ngày vui còn đâu…Thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố, tham hờn si oán, chuyện thế gian muôn hồng nghìn tía, tất cả nay chỉ như một cõi điêu tàn.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 281

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 281
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ