Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 242

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe ngựa chạy được một đoạn thì thấy phía trước là một dòng sông êm ả. Dưới khúc xạ của ánh nắng mặt trời, nước sông hắt lên những quầng sáng rực rỡ, phản chiếu hàng liễu rủ xanh non bên bờ. Dòng sông xuân thật thanh bình yên ả!

Sở Ngọc lặng lẽ ngắm mặt sông một hồi rồi cất tiếng: “Quan Thương Hải, A Man, chúng ta xuống đây đi dạo đi! Ngồi mãi trên xe hơi ngột ngạt!”

Ba người dừng xe bước xuống, dặn gia nhân trông coi xe ngựa rồi chậm rãi đi bộ dọc bờ sông. Sở Ngọc đi phía trước, Quan Thương Hải phía sau, còn A Man lúc nhanh lúc chậm, lúc vượt lên trước, lúc tụt lại đằng sau.

Đi được một đoạn, Sở Ngọc mới nhận ra hôm nay Quan Thương Hải trầm mặc khác thường. Từ lúc lên xe, ngoại trừ mấy câu dặn phu xe chạy nhanh hoặc chạy chậm, hình như hắn không mở miệng nói thêm điều gì.

Sở Ngọc thấy lạ, nhưng lúc này nàng đang buồn bực uể oải, nên cũng lười phải hỏi thăm.

Trên mặt sông phẳng lặng, thỉnh thoảng lại có chỗ xoáy, phía xa xa có một con thuyền trôi lững lờ nhàn nhã. Ngày xuân tươi đẹp, không khí thật thanh bình ấm áp!

Sở Ngọc cứ thế đi không biết đã bao lâu, nỗi phiền muôn tích tụ trong lòng dần cởi bỏ. Nhìn mặt sông, nàng khẽ thở dài. Lúc này, nàng đang đứng trên một gò đất cao ven bờ, chỉ bước thêm một chút là dễ sảy chân ngã xuống. Nhưng đứng ở chỗ này, tầm mắt rộng bát ngát, tâm tình cũng thư thái hơn nhiều.

Phía dưới có một chiếc thuyền hoa lộng lẫy ngang qua. Chắc hẳn là một nhà giàu nào đó đi du xuân. Sở Ngọc liếc qua rồi thu hồi ánh mắt.

Nghĩ một cách tích cực thì, mặc dù Hoàn Viễn đi rồi nhưng không phải là không có cơ hội gặp lại. Hơn nữa, hắn có chính kiến riêng của mình, chẳng lẽ nàng cứ đòi kiểm soát hay sao? Về phần đường xa khổ cực, nàng tin rằng Hoàn Viễn có năng lực tự chăm lo tốt cho bản thân.

Không cần lo lắng, không cần nghĩ ngợi nữa.

Sở Ngọc tự nhủ với lòng mình.

Cảm thấy vui vẻ hơn, nàng quay đầu nhìn lại, định gọi hai người phía sau. Không thấy Quan Thương Hải đâu, nhưng A Man đứng cách vài thước thì đang nhìn dưới chân nàng, ánh mắt kinh hãi, mồm há hốc như định kêu lên cái gì đó.

Theo ánh mắt hắn, Sở Ngọc cúi xuống nhìn dưới chân. Khoảng hai thước đất quanh chân nàng đang xuất hiện vết nứt, đồng thời có tiếng đất đá không ngừng rơi xuống. Gò đất này vốn không vững chắc, chỉ có thể chống đỡ được trọng lượng của bản thân nó. Không ngờ nàng vừa đứng lên liền xuất hiện vết nứt.

Sở Ngọc muốn dời bước, nhưng chân vừa mới động đậy, còn chưa nhấc hẳn lên thì lại có tiếng đất đá lở ào ào phía dưới, khiến nàng sợ hãi phải đứng im.

Giờ khắc này, thời gian và suy nghĩ đều như ngừng lại. Sở Ngọc thấy A Man cuống quýt tới gần. Còn Quan Thương Hải, không hiểu sao đứng cách nàng một đoạn đường khá xa, phát hiện có chuyện chẳng lành, cũng bay nhanh hướng về phía này.

A Man đứng gần nên đến chỗ Sở Ngọc trước. Hắn giơ tay muốn đỡ, nhưng nhớ ra lực tay mình quá mạnh, sợ làm nàng đau nên lại chần chừ. Đất dưới chân hắn cũng chuyển động. Vốn dĩ chỗ đất Sở Ngọc đứng chỉ sụt xuống một ít, nhưng có thêm A Man gia tăng trọng lực, vết nứt nhanh chóng lan rộng, Cả hai người đều nghiêng đi, cánh tay chỉ chạm nhau trong không trung một tích tắc rồi lại buông ra.

Cùng với chỗ đất đá sụt lở, cả hai cùng rơi xuống.

Sở Ngọc chỉ cảm thấy trong phút chốc, cơ thể mất đi trọng lượng, Nàng đang nhìn chỗ mình rơi xuống, thì vừa lúc Quan Thương Hải đuổi tới, vươn tay ra, bắt được cánh tay A Man.

Bắt được tay A Man, Quan Thương Hải dừng một chút, dường như là muốn buông ra, nhưng cuối cùng vẫn kéo lên. Một lần trì hoãn, rồi Quan Thương Hải mới kéo A Man lên gò đất, thì Sở Ngọc đã rơi xuống một đoạn rồi.

Gò đất này không cao, phía dưới cũng không phải Hoàng Hà hay Trường Giang, ngã xuống cũng không đến nỗi chết người.

Trong đầu Sở Ngọc trống rỗng. Ý nghĩ duy nhất là: nàng không biết bơi.

Sở dĩ Quan Thương Hải đụng phải tay A Man, bởi vì lúc chưa ngã, A Man ở ngoài, Sở Ngọc ở trong. Mà lúc ngã xuống rồi, thân hình A Man vẫn chắn Sở Ngọc, khiến Quan Thương Hải không thể cứu viện đúng lúc.

Đẩy người nô lệ da đen sang một bên, Quan Thương Hải vén tấm vải băng mắt lên, chuẩn bị nhảy xuống. Nhưng một giây sau, hắn hạ tay xuống, chân cũng đứng yên không nhúc nhích.

Sở Ngọc nghe tiếng gió vi vút bên tai, trong lòng không quá kích động. Vừa rồi nhìn thấy bóng dáng Quan Thương Hải, nàng liền yên lòng. Cho dù nàng không may rơi xuống nước, hắn cũng sẽ kịp thời cứu trước khi nàng chết đuối. Đang nghĩ như vậy, thì cả người nàng rơi gọn vào một vòng tay ấm áp.

Eo nàng bị một cánh tay ôm trọn, còn lưng thì dán chặt vào lồng ngực của ai đó. Tiếp theo, nàng thấy người đó nhún chân đạp vào một khối đá lớn cũng rơi xuống đồng thời tạo thành lực phản, nâng cả hai người lên nhẹ nhàng đáp xuống chiếc thuyền hoa mà nàng vừa nhìn thấy ban nãy.

Cùng lúc đó, Quan Thương Hải xoay người bước khỏi gò đất, xuống chỗ bờ sông bằng phẳng thấp hơn.

Chân hai người vừa chạm xuống thuyền, bàn tay kia lập tức buông ra. Khoang thuyền hơi lay động, chân Sở Ngọc không vững, suýt ngã sấp xuống. Cùng với tiếng kêu khẽ: “Cẩn thận!”, một đôi tay chắc chắn đỡ lấy vai nàng, giúp nàng đứng vững rồi mới buông ra.

Nhìn ở cự ly gần mới thấy, hoa văn điêu khắc quanh thuyền vô cùng tú lệ tinh xảo, tầng tầng lớp lớp trông rất mỹ miều. Nhưng Sở Ngọc không có lòng dạ nào thưởng thức. Toàn bộ tâm tư của nàng, đều đặt cả vào người đứng phía sau.

Vừa nghe thấy tiếng nói người kia, trái tim nàng bỗng kịch liệt nhảy lên. Không dễ dàng gì mới đứng vững, nàng chậm rãi xoay người về phía sau, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú. Vẫn giống y như trong trí nhớ, vẫn vẻ ung dung tiêu sái, như gió như nước không gì có thể trói buộc.

Không ai có thể ngăn cản bước chân hắn, cũng không một ai có thể quấy rầy hắn hưởng thụ niềm vui.

Giữa hai người, khoảng cách quá gần, dường như là ám muội. Nhưng ở xung quanh người này, bất kỳ thứ gì ám muội cũng có thể biến thành gió nhẹ trăng thanh, nước chảy mây trôi.

Hơn một lần, hắn ra đi không từ biệt, chỉ để lại tờ giấy nói không cần đưa tiễn. Mà bây giờ gặp lại, dường như hắn thực hiện đúng theo những gì đã nói: trong trời đất này, mặc hắn tiêu dao.

Vương Ý Chi cười dài cúi đầu, khép chiếc quạt trên tay, là chiếc quạt mà ngày trước Sở Ngọc đã tặng. Hắn khẽ mỉm cười, như là hai người ngẫu nhiên gặp nhau ở ngang đường: “Xa cách mấy năm rồi, Tử Sở huynh, đã lâu không gặp!”

Vì sao mà “đã lâu không gặp”?

Sở Ngọc nhìn hắn, dường như hơi hoảng hốt. Từ lúc hắn ra đi, có người cách biệt, có người phản bội, có người tử vong, có người thay đổi đến long trời lở đất. Nàng mất thân phận địa vị, từ Nam triều đến Bắc triều, giữa vùng tuyết mênh mang ngả bài rồi đoạn tuyệt. Sau đó, những người đã cùng chung hoạn nạn với nàng, từng người, từng người một ra đi.

Chỉ mới hơn một năm, mà nàng cảm thấy dường như trải qua mười mấy năm. Bao nhiêu biến cố, bao chuyện đau lòng, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, làm sao có thể nói cho rõ ràng?

Chính là…chính là…ở trước mặt người này, tất cả đều không còn quan trọng. Ở trước mắt hắn, dường như không còn tồn tại hơn một năm xa cách ấy. Những vết khắc sâu trong lòng nàng, trước ánh mắt ấm áp như gió xuân của hắn cũng như được xóa mờ không vết tích.

Cuộc gặp gỡ “long trời lở đất” cũng bị gió nhẹ nhàng cuốn đi.

Dường như bọn họ vừa mới chia tay ngày hôm qua, lúc này gặp mặt, lại thoải mái hỏi han: đằng ấy có khỏe không?

Nàng vẫn là Tử Sở, hắn vẫn là Ý Chi.

Dù trời đất xoay vần, vật đổi sao dời, thân phận khác xưa, nhưng điều đó vẫn không hề thay đổi.

Trong lòng trào dâng ngọn sóng mãnh liệt, đập vào lục phủ ngũ tạng, ánh mắt Sở Ngọc lấp lánh nước, nàng mỉm cười mà giọng nghẹn ngào: “Ý Chi huynh, đã lâu không gặp!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 242

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 242
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...