Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tù Hoàng – Chương 169

Phượng Tù Hoàng

Tác giả: Thiên Y Hữu Phong
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thành Giang Lăng, hay còn gọi là Kinh Châu, nằm ở lưu vực sông Trường Giang, trên đồng bằng Giang Hán. Phía bắc là sông Hán Thủy, phía tây tiếp giáp với đất Ba Thục, phía đông là Tương Việt, từ thời cổ vùng đất này đã được mệnh danh là đường huyết mạch nối bảy tỉnh. Thời Tam quốc, Lưu Bị chiếm được Kinh Châu, ký giao ước “mượn” nhưng không trả chính là vùng đất này.

Thành Giang Lăng giàu có, dân cư đông đúc phồn thịnh, có vị trí quan trọng cả về đường thủy và đường bộ. Thời chiến tranh, đây là vùng giao tranh ác liệt, nhưng trong thời bình, lại là đất phong vương địa linh nhân kiệt, so với Trường An, Lạc Dương cũng chẳng kém là bao.

Sở Ngọc không rõ lắm về tình hình cụ thể của Giang Lăng, nhưng nhìn chung, nàng biết nơi đây cũng không thua kém gì mấy so với thành Kiến Khang. Nhìn từ xa, sông đào vờn quanh tường thành sừng sững, mà đi qua cầu vào thành, vẻ phồn hoa tao nhã hiển hiện trước mặt.

Quang cảnh đường phố hoa lệ, nhưng Sở Ngọc nhìn qua cửa xe thì thấy, dân chúng nơi đây so với ở thành Kiến Khang có vẻ nhàn nhã tự tại hơn.

Có lẽ bởi vì ở đây không phải núp dưới chân thiên tử.

Vu Văn sai người bố trí chỗ nghỉ tạm cho cả đoàn ở phía đông thành, còn bản thân hắn đi tìm Thương Hải trước, còn nói là nếu người kia đồng ý mới dẫn bọn họ đi gặp mặt.

Nghe Vu Văn nói, Sở Ngọc không khỏi bật cười: “Thật quá phách lối!” Ngừng một chút, nàng hạ mắt, khẩn thiết tiếp lời: “Vu Văn huynh hẳn là quen biết vị Thương Hải kia hơn ta. Vậy có điều gì cần lưu ý, kiêng kỵ không, làm ơn cho ta biết để tránh mạo phạm vị kia?”

Vu Văn cười khổ: “Không phải là ta không muốn cho ngươi biết, ngay bản thân ta cũng chẳng biết vị kia thế nào! Chỉ là mấy năm trước, Vu Dung nói với ta có một người như vậy, dặn ta phải cẩn thận, tiếp đãi cung kính, mà không hề nói thân phận người kia thế nào. Nếu nói Thương Hải có điều gì kiêng kỵ, chắc là…không thích có người đến quấy rầy!”

Cũng thật là…Đây gọi là kiêng dè?

Sở Ngọc muốn hỏi thêm vài tin tức, nhưng Vu Văn không nói gì thêm, vội vàng cáo từ. Mọi người được bố trí nghỉ lại trong tòa nhà.

Thời gian nghỉ ngơi, là…mười ngày.

Mỗi ngày, công việc của Sở Ngọc chỉ có ăn, ngủ và đợi tin tức của Vu Văn. Vu Văn đã bố trí vài người đến hầu hạ. Tòa nhà tuy không lớn, nhưng việc sinh hoạt rất thoải mái dễ chịu.

Sở Ngọc đã từng sai thị vệ đi dò la tin tức về họ Vu ở Giang Lăng thì biết được, họ Vu vốn không thuộc Nam triều, mà là người Hán ở Bắc Ngụy. Một vài thập niên trước, bọn họ chuyển nhà đến đây, nhờ công lao trong quân đội mà dần dần thăng tiến. Tuy nhiên, vì của cải không nhiều lắm, lại ở giữa thành Giang Lăng tập trung đông đúc các hào môn thế gia, nên bọn họ chỉ được xem là sĩ tộc hạng nhì mà thôi.

Nhưng trong thâm tâm, Sở Ngọc biết họ Vu không đơn giản như vẻ bề ngoài. Ngày đầu tiên nàng gặp lại Vu Văn, Việt Tiệp Phi đã nhân lúc vắng người mật báo với nàng, đội hộ vệ mà Vu Văn mang theo không hề đơn giản. Bọn họ nhìn qua rất bình thường, nhưng đều là những người được huấn luyện chuyên nghiệp, kỷ luật còn nghiêm ngặt hơn cả quân đội chính quy. Về khả năng của bọn họ, Việt Tiệp Phi suy đoán, bản thân hắn chỉ có thể đối phó được với ba bốn người.

Đối mặt với nhóm người như vậy, Việt Tiệp Phi cảm thấy nguy hiểm, khuyên Sở Ngọc lập tức quay về, hoặc chí ít quay lại thành Kiến Khang xin hoàng đế phái quân đội đi theo bảo vệ, nhưng nàng chỉ cười cự tuyệt.

Tuy không muốn học theo Dung Chỉ coi thường sinh mạng của chính mình, nhưng Sở Ngọc cũng muốn thử mạo hiểm một chút.

Tất nhiên, Sở Ngọc không phải không có biện pháp dự phòng. Trước khi đi, nàng đã nói rõ nơi đến cho Hoàn Viễn biết. Sau khi đến Giang Lăng, nàng lại bí mật gửi một phong thư cho Hoàn Viễn, dặn rằng nếu nàng xảy ra chuyện gì, bên phía thành Kiến Khang chuẩn bị sẵn sàng ứng phó.

Trong mười ngày, Sở Ngọc thúc giục Vu Văn không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào hắn cũng chỉ có một câu trả lời: Thương Hải chưa chịu gặp bọn họ.

Sở Ngọc không biết lời hắn nói là thật hay giả. Hoặc là vị Thương Hải kia quá kiêu ngạo cao giá, hoặc là Vu Văn nói dối. Nhưng hắn nói dối vì mục đích gì? Giữ bọn họ lại chỗ này để nuôi dưỡng chăm sóc sao?

Sở Ngọc trong lòng lo lắng nên ở lỳ trong nhà, hàng ngày đọc sách giết thời gian. Còn Lưu Tang, chưa từng đến Giang Lăng, trước cảnh sắc mới mẻ cảm thấy rất hiếu kỳ, ngày nào cũng chạy ra ngoài chơi và làm quen với bọn trẻ con. Sau vài ngày, liên tục có bọn trẻ tìm đến rủ Lưu Tang đi chơi.

Thấy Lưu Tang hồ hởi như thế, Sở Ngọc cũng cảm thấy vui vui. Nàng thầm nghĩ, có lẽ từ trước đến nay, Lưu Tang không có bạn cùng tuổi để chơi đùa, nên mới gắn bó dựa dẫm vào Sơn Âm công chúa như thế. Sau này cần cho cậu bé ra ngoài vui chơi nhiều hơn, có lẽ sẽ làm phân tán tâm tư của đứa trẻ này đi!

Đến ngày thứ mười, rốt cuộc Sở Ngọc không bình tĩnh được nữa. Mười ngày vừa qua là cực hạn của nàng, xem như khách tỏ lòng tôn trọng chủ nhà. Tiếp tục như vậy, Vu Văn chịu được chứ nàng thì không thể!

Thế là sáng sớm, Sở Ngọc đi tìm Hoa Thác.

Vu Văn đã kiên tri đi xin Thương Hải đồng ý, lại không cho biết người kia ở đâu, vậy thì nàng sẽ tự mình đi tìm.

*

Nếu so về khinh công, Việt Tiệp Phi khá hơn Hoa Thác một chút. Nhưng Sở Ngọc muốn giữ người tin cậy bên cạnh để bảo vệ mình, chỉ còn Hoa Thác là có thể sai đi làm nhiệm vụ. Nàng bảo hắn đi theo dõi Vu Văn hoặc thuộc hạ của Vu Văn, xem bọn hắn đến chỗ nào, gặp những ai.

Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi lời Sở Ngọc mấy hôm trước không, mà mấy ngày qua Hoa Thác rất an phận thành thật. Tử khi đến Giang Lăng, hắn chỉ ở trong phòng. Thỉnh thoảng ngẫu nhiên nhìn qua cửa sổ, sẽ thấy Hoa Thác ngồi bên giường cẩn thận lau trường kiếm.

Nhưng tinh thần Hoa Thác không hề sa sút. Sau khi nghe Sở Ngọc đề nghị, mắt hắn bỗng sáng ngời.

Phái Hoa Thác đi rồi, Sở Ngọc lại theo lệ thường, ngồi trong sân đọc sách. Nàng mới đọc được hai trang, bỗng có người đến gần, hai tay che kín mắt nàng: “Đoán xem ta là ai?”

Người đó cố ý trầm giọng hỏi.

Sở Ngọc nín cười: “Bắt ta đoán sao? Là …Hoa Thác?”

“Không đúng!”

“Việt Tiệp Phi?”

“Không đúng!”

“A Man?”

“Vẫn chưa đúng!” Giọng nói không che giấu được vẻ thất vọng tiu nghỉu.

Sở Ngọc càng buồn cười, tiếp lời: “Không phải Vu Văn huynh đó chứ? Ngươi lại đùa cợt với ta như vậy sao?”

“Đáng ghét!” Lưu Tang giận dỗi buông tay ra: “Công…Công tử không nhớ đến em chút nào sao?”

Sở Ngọc cười ha ha, quay lại véo cái mũi nhỏ của Lưu Tang: “Ngốc thật, học ai cái trò này? Chẳng lẽ em không biết, trong nhà này, ngoài em ra còn ai dám chơi trò này với ta? Ai mà tay lại nhỏ như thế? Em chưa lên tiếng, ta đã biết là ai rồi!”

Trò này là Lưu Tang học được từ các bạn mấy hôm nay. Thấy cậu bé vui vẻ linh hoạt, Sở Ngọc cũng cảm thấy mừng. Trẻ con phải như vậy mới đúng!

“À, chuyện là thế này!” Nghe Sở Ngọc nói xong, Lưu Tang bỗng nhớ đến mục đích chính của mình, hào hứng nói: “Hôm qua ở trong thành, em phát hiện ra một nơi rất đẹp, muốn dẫn công…công tử đến xem!”

Tuy chơi đùa rất vui vẻ với các bạn nhỏ cùng lứa tuổi, nhưng khi phát hiện ra một nơi cảnh đẹp, Lưu Tang lập tức muốn đi thưởng ngoạn cùng với Sở Ngọc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tù Hoàng
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...