Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tê Thần Cung – Chương 83

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Khuynh Thân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Lộ Ánh Tịch tỉnh lại thì mặt trời đã lặn ở đằng tây. Tẩm cung bốn bề yên tĩnh, lò sưởi vẫn tỏa hơi nóng lượn lờ trong không khí.

Lộ Ánh Tịch gắng gượng chống hai tay nâng người ngồi dậy. Nàng thấy hàn khí đã tan hết nhưng cơ thể mềm yếu vô lực. Toàn thân nàng nhớp nháp mồ hôi do bị bọc kín trong chiếc chăn gấm dày quá lâu.

Nàng gọi cung nữ vào trong chuẩn bị nước tắm.

Trong hoàng cung, bể tắm to nhất, lộng lẫy nhất chỉ dành riêng cho Hoàng đế có tên là Hồ Ngọc Bích. Cho dù nàng là Hoàng hậu cao quý của một nước, ngày thường cũng chưa từng tắm trong hồ nước lớn được lót ván gỗ trong phòng đó. Nhưng hôm nay cung nữ báo cho nàng hay rằng Hoàng đế đã căn dặn sau này nàng có thể tùy ý dùng Hồ Ngọc Bích.

Bể tắm của riêng Hoàng đế to đến độ khiến người khác trố mắt nhìn. Hồ tắm rộng khoảng năm trượng, dài hơn mười trượng và sâu khoảng bốn thước[1]. Nó còn có đường mương dẫn nước vào và thoát nước ra nên lúc nào cũng chứa đầy dòng nước ấm sạch trong.

[1] Để dễ hình dung, cái hồ này rộng khoảng 17 mét, dài hơn 33 mét và sâu khoảng 1,3 mét.

Lộ Ánh Tịch cho lui hết cung nữ theo hầu mới đưa mắt ngắm nhìn. Phòng tắm được lót đá với những nét điêu khắc tinh xảo, trên những rãnh khắc được mạ vàng tạo thành một vườn hoa sinh động. Cảnh vật hết sức xa hoa tráng lệ.

Không khí mờ mịt hơi nước nghi ngút bốc lên từ hồ nước nóng, không thể nhìn rõ vật trước mắt.

Nàng dựa lưng vào thành hồ nhắm mắt trầm ngâm. Phạm Thống trúng độc mà nàng cũng nuốt vào một ít độc tố, cho nên nàng phải nắm được thuốc giải trong vòng ba ngày tới. Nàng muốn có thuốc giải chỉ có hai cách, một là tìm đến Tu La Môn, hai là đến thương lượng với Diêu Hiền phi. Khách quan mà nói, cách sau khả thi hơn. Nhưng nàng lấy cái gì để đem đi đàm phán?

Nàng đang nghĩ ngợi m//ô//n//g lung thì chợt nghe tiếng cọt kẹt vang lên từ phía chiếc giá áo mạ vàng được gắn bên cạnh hồ nước.

“Ai đó?!” Nàng đột nhiên trợn trừng mắt nhìn về phía đó, cơ thể khỏa thân của nàng chìm sâu vào nước theo bản năng.

“Có thể vào Hồ Ngọc Bích, ngoại trừ Trẫm còn có ai dám vào đây?” Tiếng cười nhẹ thảnh thơi mang ý trêu đùa dí dỏm dần đến gần.

Lộ Ánh Tịch nghe thế, cơ thể vẫn không thả lỏng, ngược lại càng thêm đề phòng cảnh giác. Chớ bảo hắn muốn tắm uyên ương?

Nàng đang ngâm mình trong nước, từ từ bơi đến một góc hồ nước nóng cách xa hắn. May mà trên mặt nước phủ kín những cánh hoa thơm ngát, nên cơ thể nàng không đến mức lồ lộ hết ra ngoài.

“Nàng lại muốn trốn?” Hoàng đế cũng không vội áp sát nàng. Hắn cúi người ngồi xổm trên thành hồ dán mắt lên người nàng.

“Thần thiếp chạy đi đâu được chứ?” Lộ Ánh Tịch cười gượng, nếu sớm biết sẽ thế này nàng đã không ham thích mới mẻ mà chui đầu vào địa bàn của hắn.

“Sáng nay Trẫm bị lò sưởi hâm nóng cả người đầy mồ hôi.” Giọng điệu Hoàng đế vô cùng chậm rãi như là cố ý kéo dài âm điệu, nhằm quan sát phản ứng của nàng.

“Thần thiếp tắm xong rồi. Xin Hoàng thượng ra ngoài uống chén trà, Thần thiếp thay quần áo xong sẽ sai người thay nước ngay lập tức.” Lộ Ánh Tịch âm thầm nhíu mày.

“Cái hồ to thế này, đổi nước đến khi nào mới xong?” Hoàng đế nhếch hàng lông mày lên cao, ánh mắt vẫn nhìn nàng chằm chặp. Mái tóc vừa đen nhánh vừa suôn dài của nàng sũng nước bện vào nhau dính trước ngực nàng, làm tôn lên làn da trắng sứ nõn nà, vô cùng mê hoặc cuốn hút.

“Vậy phải làm sao?” Lộ Ánh Tịch buồn bực nhìn trả hắn, trong lòng nàng biết rõ hắn cố tình muốn trông thấy bộ dạng túng quẫn của nàng.

“Nàng biết vì sao Trẫm cho xây cái hồ này không?” Hoàng đế bỗng nhiên vòng vèo sang chuyện khác, nhưng mắt vẫn dính chặt trên người nàng.

“Vì sao ạ?” Lộ Ánh Tịch thỏ thẻ tiếp lời hắn, trong thâm tâm lại tự trả lời, xây bể tắm không dùng để tắm, thì để làm cái gì?

“Trẫm không thích thức ăn ngon, cũng không đam mê mỹ sắc, chỉ riêng việc tắm táp này lại có đòi hỏi khắt khe. Ví dụ như nơi này phải luôn trữ nước nóng.” Hoàng đế nghiêm túc trịnh trọng nói, hắn coi chuyện tắm rửa như là đại sự quốc gia.

“Thần thiếp hiểu.” Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt lên tiếng, hai tay khoanh tròn trước ngực. Nàng ở tại Thần cung cũng được một thời gian, đương nhiên biết Hoàng đế bận rộn ra sao. Hầu như toàn bộ thời gian hắn đều dành để xử lý chuyện triều chính, tác phong làm việc của hắn là tự lực tự cường không quá ỷ lại vào các đại thần quan lại. Rất nhiều lần khi nàng đã đi ngủ nhưng hắn vẫn còn đang phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng. Mỗi ngày hắn đều lao lực như vậy nên việc tắm trước khi đi ngủ đã trở thành thói quen hưởng thụ cuộc sống duy nhất của hắn. Hắn ngâm mình trong bồn tắm để đầu óc tạm nghỉ ngơi, tâm tư thư thái trở lại, và cũng là để xua tan mệt mỏi.

“Nếu nàng hiểu, hẳn là nàng sẽ lại không ngăn Trẫm xuống nước chứ?” Hoàng đế nhếch môi mỏng, ý cười thấp thoáng trong ánh mắt, dù vậy vẫn không quên ngắm nhìn nàng.

Lộ Ánh Tịch trong lòng căm phẫn, mặt biến sắc quay sang hướng khác vì không muốn xem hắn cởi quần áo.

Không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng sóng nước bì bõm dập dờn, biết rằng hắn đang bơi đến bên nàng. Nàng suy nghĩ chóng vánh, bỗng ngẩng đầu mỉm cười nhìn hắn. Cánh tay trắng nõn của nàng vung lên, vận khí tung một chưởng, chiếc váy lót treo trên mắc áo lập tức bị gió cuốn bay vút đến lòng bàn tay nàng.

Nàng cấp tốc mặc váy áo lên người, khẽ cười nói: “Hoàng thượng thường ngày vẫn quen tắm một mình, Thần thiếp không ở đây làm phiền sự thanh tịnh của Hoàng thượng nữa.”

Hoàng đế vươn tay nắm chặt eo thon của nàng kéo lại, gây nên tiếng nước chập trùng.

“Trẫm không ngại tắm chung với nàng.” Ánh mắt sáng quắc của hắn như muốn xuyên thủng cơ thể nàng.

“Nhưng mà Thần thiếp ngâm mình trong nước đã lâu, bị khí nóng làm cho choáng váng đầu óc.” Lộ Ánh Tịch không giãy giụa để mặc hắn ôm, chỉ dùng ngôn ngữ để khước từ.

“Nước rất nóng sao?” Hoàng đế cố ý xuyên tạc lời của nàng, “Đã vậy sao nàng còn mặc váy áo? Đồ ướt dính vào người càng thêm khó chịu. Để Trẫm cởi giúp nàng.”

“Không cần! Hoàng thượng!” Lộ Ánh Tịch vừa la vừa nắm chặt cổ áo, nhưng vẫn không lay chuyển được sức mạnh của hắn, xiêm y bị tuột một nửa lộ ra bờ vai thon thả quyến rũ.

Hoàng đế bỗng nhiên cúi đầu in những dấu hôn liên tiếp lên bả vai nàng, đôi môi hắn dần di chuyển xuống gò ngực căng tròn.

Nước trong hồ sâu vừa đúng đến ngực nàng, Hoàng đế cau hàng lông mày rậm, ngẩng đầu dừng hành động xâm chiếm lại.

Lộ Ánh Tịch vừa giận vừa thẹn đỏ cả mặt lên. Tuy rằng cảm giác khi hắn ôm nàng đã sớm tập thành thói quen, nhưng khi da thịt thân mật chạm vào nhau vẫn khiến nàng cảm thấy cuống quýt cùng xấu hổ.

“‘Ngày nào đó’ rốt cuộc là đến khi nào?” Hoàng đế bất đắc dĩ thở dài một hơi, ngóng trông khuôn mặt thanh lệ ửng hồng tựa đám mây ráng chiều của nàng.

Lộ Ánh Tịch không nói một lời, mím chặt môi. Nhưng chẳng rõ vì sao nàng đột nhiên muốn cười. Bộ dạng ham muốn mà không được này của hắn làm sự thâm trầm sắc sảo của hắn biến mất trong nháy mắt, nàng cảm thấy hắn giống như bao nam tử bình thường khác.

Hoàng đế liếc mắt trông nàng, khẽ hừ một tiếng: “Nàng đang cười nhạo Trẫm sao?”

Nàng cười tươi ôn nhu đáp: “Thần thiếp không dám.”

Hoàng đế ngắm nàng một lúc lâu, khóe môi nở nụ cười gian tà quỷ quyệt.

Lộ Ánh Tịch hiểu rõ hàm ý trong nụ cười của hắn, lòng nàng nhất thời sinh cảnh giác, đề phòng dõi theo nhất cử nhất động của hắn.

“Trước khi nàng xuất cung đã đồng ý với Trẫm một chuyện.” Hoàng đế chầm chậm nói, đôi mắt phát sáng rực rỡ.

Lộ Ánh Tịch sửng sốt, nàng đã quên mất chuyện đó. Quả thực nàng đã nhận lời với hắn, nếu hắn ân chuẩn cho nàng xuất cung một chuyến thì nàng sẽ chủ động hôn hắn một cái.

“Đừng nói với Trẫm rằng nàng mắc bệnh hay quên, nên chuyện gì cũng không nhớ được.” Nụ cười trên môi Hoàng đế càng vui vẻ, hiển nhiên hắn đang chọc ghẹo nàng.

“Thần thiếp còn nhớ.” Lộ Ánh Tịch gật nhẹ đầu, âm thầm nghiến răng; nàng còn bày bộ mặt anh dũng hy sinh, thấy chết không sờn.

“Còn nhớ là tốt rồi.” Hoàng đế thong dong nhắm hờ đôi mắt, cả người dựa vào thành hồ tắm chờ nàng dâng lên đôi môi ngọt ngào.

Lộ Ánh Tịch nhìn thẳng gương mặt hắn, bởi vì hắn đang khỏa thân, không một mảnh vải che thân nên mắt nàng không dám di dộng lung tung. Nàng thoáng áp sát hắn, lướt nhẹ môi mình lên môi hắn rồi nhanh chóng lui ra đằng sau.

Hoàng đế mở mắt nhìn nàng, mở giọng điệu bỡn cợt gian tà nói: “Xem ra nàng còn chưa biết hôn là như thế nào. Trẫm quyết định hôm nay sẽ dạy nàng thật tốt.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tê Thần Cung
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...